Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 614

Cập nhật lúc: 2026-01-24 03:38:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn xong bánh trung thu và cua, nhà họ Khương áo quần tơ lụa, ríu rít , chuẩn thành xem hội đèn l.ồ.ng!

Tiểu Nhu Bảo b.úi tóc sừng dê, cả tròn trịa như một khối thịt nhỏ, mặc áo lụa đỏ viền xanh trông thật phú quý. Đôi bàn tay nhỏ trắng ngần đeo vòng mã não leng keng, thêm chiếc vòng tay gắn hạt vàng sáng lấp lánh. Giữa trán nàng điểm một chấm son đỏ, đáng yêu.

Mọi lên đường thành, Tiểu Nhu Bảo phấn khích đến yên, cứ vặn vẹo trong lòng Phùng thị.

Phùng thị ôm c.h.ặ.t lấy nàng, vén rèm cửa xe, : "Năm nay mùa, ghé qua quán ăn của lão Tần , chào hỏi Tần lão bản, đó cả nhà dạo phố."

"Được đó nương, con hẹn với ông mà vì Văn Tài kéo con về sớm, ghé qua chút cũng là để giữ lời." Khương Phong Niên gật đầu đồng ý.

Nghĩ đến món đào chiên ở quán của lão Tần, Tiểu Nhu Bảo kiềm , nuốt nước miếng, hớn hở như một đóa hoa nhỏ.

Chẳng mấy chốc, xe ngựa cũng gần tới phố Tây.

Khương Phong Niên đầu định hướng về quán ăn của lão Tần, thì bất ngờ từ đầu ngõ phía , một bóng chợt xẹt !

Hắn vội ghì c.h.ặ.t dây cương, bánh xe ngừng kít , chỉ thiếu chút nữa là đụng !

"Sao mà bà đường, cứ thế mà lao !" Khương Phong Niên toát mồ hôi, vội vàng xuống xe xem xét.

Nào ngờ, khi phụ nữ ngã xuống đất kêu "ai da" vài tiếng, ngẩng đầu lên, Khương Phong Niên liền nhíu mày thật c.h.ặ.t.

Hóa quen...

Phùng thị trong xe cảm nhận chấn động, liền thò đầu hỏi: "Lão đại, nữa, đụng ai ?"

Khương Phong Niên lặng lẽ mặt, ngưng một chút mới đáp để trấn an : "Không nương, ngài cứ yên, cần bước xuống, chúng sẽ tiếp tục lên đường ngay." Giọng thoáng chút nặng nề.

Lúc , phụ nữ đất thấy giọng quen thuộc, khỏi sững sờ.

Nàng vội ngẩng đầu Khương Phong Niên!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-614.html.]

khoác tơ lụa, tóc b.úi kiểu phu nhân, nhưng từng cử chỉ của bà toát vẻ khép nép, hợp với bộ dạng chưng diện .

Triệu thị ngờ gặp Khương Phong Niên ngay lúc , ngay tại nơi đây.

Nàng kinh ngạc, miệng há hốc, mắt trân trối, ngẩn một lúc lâu, nên .

Một lát , Triệu thị như chợt nhớ điều gì, vẻ mặt thoáng chút chột , vội lưng, cúi đầu bỏ .

Khương Phong Niên theo hướng Triệu thị rời , trùng hợp , đó đúng là con ngõ phía quán ăn của lão Tần.

Hắn xe ngựa, giật dây cương cho ngựa tiếp, nhưng nhịn mà lẩm bẩm với trong xe.

"Nương, ngài đoán xem mới đụng ai?" Giọng Khương Phong Niên phần khó chịu.

TBC

Phùng thị thấy giọng con trai đúng, liền hỏi: "Câu lạ, chẳng lẽ gặp nào mà nhà từng chút khúc mắc?"

"Thật đúng là ai hiểu con bằng ." Khương Phong Niên bất đắc dĩ khẽ,"Nương, ngài đoán trúng . Nói sợ ngài vui, nãy suýt nữa xe ngựa của đụng ... Triệu thị của đại phòng."

"Ai cơ?" Phùng thị đưa tay dụi dụi lỗ tai, tưởng nhầm.

"Triệu thị." Khương Phong Niên híp mắt đáp,"Nhìn cách ăn mặc của nàng cũng tệ, như thể phú quý, từ cái hẻm sang trọng bước ."

Nhắc đến đại phòng, bao nhiêu ký ức rối rắm ùa về trong tâm trí nhà họ Khương.

Giữa đôi mày của Phùng thị nhăn thành hình chữ "bát","À... thì là nàng. Ngươi , cũng suýt quên mất cái hạng ."

Trong xe ngựa thoáng chốc yên lặng.

Nhớ chuyện năm xưa, khi đại phòng suy tàn, Khương Đại Hải nha môn trừng trị, Khương lão thái cũng uất ức mà qua đời. Triệu thị làng xóm khó dễ, nhưng cũng đuổi khỏi thôn, về nhà đẻ tá túc. Từ đó đến nay, ai tin gì về nàng nữa.

 

Loading...