NUÔNG CHIỀU LÀ KHỞI ĐẦU CỦA CÁI CHẾT - 1
Cập nhật lúc: 2026-04-22 22:15:58
Lượt xem: 122
Ta ba tuổi mất , cha cưới vợ mới.
Kế mẫu đối với trăm bề cưng chiều, phàm thứ , gì đáp ứng.
Chín tuổi, mang tiếng khắp kinh thành, ai ai cũng .
Cô mẫu thấy , với cha rằng, kế mẫu đối với là nâng g.i.ế.c.
“Khả Ngọc Lan tâm địa ác độc, thể để bà tiếp tục nuôi dạy A Mãn, nếu A Mãn sẽ thành phế nhân.”
Cha khuyên.
Mười sáu tuổi, thanh danh bại hoại, nhà họ Bạch đến cửa hủy hôn.
Để duy trì quan hệ hai nhà, cha lấy kế , thực hiện hôn ước.
Ngày thành đó, nhốt trong phòng, ép uống t.h.u.ố.c độc.
Mà kế đội phượng quan, mặc hỉ phục dừng cửa phòng .
Trước đó, từng nghĩ Thẩm Như Khánh đối với là tâm tư gì.
Bởi vì từng đặt nàng mắt.
Nàng tuy là nhị tiểu thư nhà họ Thẩm, nhưng Khả Ngọc Lan xuất giáo phường, là kế thất.
Không tạo thành uy h.i.ế.p với .
Còn Thẩm Như Khánh, xem nàng như một con chim.
lúc , nàng thế , trở thành thiếu phu nhân nhà họ Bạch.
“Tỷ tỷ.”
Nàng qua khe cửa, ánh mắt châm biếm thương hại.
“Đây hẳn là cuối chúng gặp , tỷ tỷ yên tâm, đến nhà họ Bạch, sẽ tỷ sống thật .”
Lần cuối?
Lần cuối là ý gì?
Ta còn hiểu , bụng đột nhiên đau dữ dội.
Hôm nay thứ ăn duy nhất là một bát canh buổi trưa.
Cha đổi hôn sự của , nổi giận đập phá thư phòng của ông, coi như thi hành gia pháp, ông nhốt .
Mỗi ngày chỉ một bát canh.
“Ngươi dám hại ?”
Ta nhào tới, tay thò qua khe cửa, thế nào cũng chạm mặt nàng.
Mà bộ giá y nàng càng khiến ghen đến phát cuồng.
“Ngươi dám hại , cha sẽ tha cho ngươi!”
“Cha?”
Nàng .
“Tỷ tỷ vẫn ngây thơ như , và…”
Nàng ghé gần, thấp giọng.
“…ngu xuẩn.”
“Việc lớn nhỏ trong nhà, đương nhiên đều sự cho phép của cha.”
“Nếu , ai dám đưa tỷ tỷ ngươi c.h.ế.t chứ?”
“Cái gì?”
Cả cứng đờ, ngay đó gào lên.
“…ngươi bậy!”
Ta là con gái ruột của ông.
Ông thể g.i.ế.c ?
Ta nghĩ sắc mặt lúc đó chắc đáng thương, Thẩm Như Khánh còn lộ một tia đồng tình.
Nàng chỉnh mũ phượng đầu, : “Tỷ tỷ, tỷ vẫn ngu dốt như , nếu sự cho phép của cha, dám nâng g.i.ế.c tỷ.”
Nâng g.i.ế.c?
Cô mẫu từng , kế mẫu đối với là nâng g.i.ế.c, nhưng từng để trong lòng.
Ta gió gió, mưa mưa, vốn dĩ là thứ đáng hưởng.
Khả Ngọc Lan nâng , bà còn dám hành hạ ?
là trò .
“Mẹ ngươi dựa gia thế mà gả cho cha, chỗ nào cũng đè cha một đầu, nhà ngoại ngươi luôn tự cho là ân nhân của cha, cậy ơn mà ép cha báo đáp.”
“Nhiều năm như , cha nhẫn nhục chịu đựng, khó khăn lắm mới mong nhà ngoại ngươi cáo lão hồi hương rời kinh, còn giữ ngươi.”
“Cha , từ đến giờ từng thích ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuong-chieu-la-khoi-dau-cua-cai-chet/1.html.]
Giọng điệu Thẩm Như Khánh nhanh chậm, như đang ngâm xướng, kích đến phát điên.
Ta ngừng lắc cửa sổ.
“Ta g.i.ế.c ngươi!”
“G.i.ế.c ?”
Nàng .
“Đáng tiếc, ngươi cơ hội.”
“Thẩm Như Trang, cha ngươi bại hoại gia phong, giữ chỉ là tai họa, cho ngươi uống là t.h.u.ố.c độc chí mạng, chờ thêm một khắc nữa, ngươi nên c.h.ế.t .”
Nàng còn xong, đau đến lăn lộn đất.
Thuốc độc xuyên ruột, khiến sống c.h.ế.t xong, ngũ tạng lục phủ như kiến c.ắ.n.
Ta từng chịu loại khổ , nhịn kêu lên một tiếng.
Lại cam tâm.
Vô ích vươn tay về phía cửa.
“Người… , cứu …”
Thẩm Như Khánh lùi một bước.
“Vậy thì, tỷ tỷ, xin cáo từ .”
Nàng dịu dàng , giơ tay chậm rãi khép khe cửa.
“… .”
Ta đưa tay ngăn, nhưng chẳng ngăn gì.
Bên ngoài truyền đến tiếng nhạc vui, từng âm vang rõ.
Toàn đẫm mồ hôi, yếu ớt bệt đất, thở dốc dữ dội.
Đau đớn khiến cam lòng, quá nhiều điều hiểu.
Không hiểu vì cha đối xử với như .
Chỉ vì thái độ của nhà ngoại, ông liền g.i.ế.c , đứa con ruột ?
Không hiểu cả đời của , thật sự chỉ là con rối giật dây của Khả Ngọc Lan.
Nâng g.i.ế.c?
Hóa hai chữ , nâng là giả, g.i.ế.c mới là thật.
Ta mà đến bây giờ mới rõ.
Quả nhiên ngu xuẩn.
Ta , nhưng chỉ còn tiếng rên yếu ớt, trong lúc giãy giụa vô ý kéo rơi túi thơm bên hông.
Đây là túi thơm để cho .
Nhũ mẫu Thường ma ma chăm sóc từ nhỏ lúc rời , đây là bùa hộ mệnh để .
“Đại tiểu thư, giữ cho kỹ, phu nhân khi còn đường lui thì hãy mở nó .”
Ta kịp nghĩ nhiều.
Dùng sức xé , một viên t.h.u.ố.c rơi mắt.
Thuốc?
Hoặc là độc?
còn lựa chọn nào khác.
Là độc thì c.h.ế.t, là t.h.u.ố.c thì sống.
Ta hung hăng nhét viên t.h.u.ố.c miệng.
Rất nhanh, cơn đau trong bụng giảm .
Là t.h.u.ố.c.
Ông trời bạc đãi .
Ha ha ha, lớn, bò dậy kéo khe cửa ngoài.
Bên ngoài đỏ rực tơ lụa.
Cũng trở thành ngọn lửa hừng hực cháy trong lòng .
Cha từng ngàn câu, chỉ một câu đúng.
Ta quả thực nuông chiều hỏng .
Phàm thứ cướp , đều đoạt .
Ta đến Vũ Châu nơi nhà họ Bạch ở.
Khả Ngọc Lan con gái bà thiếu phu nhân nhà họ Bạch, sống , dễ .
Ta lòng hẹp hòi, thù tất báo, bọn họ dám hại mạng , sẽ trả gấp đôi.