Lúc , họ chồng nàng dâu hòa thuận, trong lòng để ý.
Ta chỉ thấy lạ, vì là Thẩm Như Khánh lo liệu tiệc.
Quận chúa Xương Ninh là trưởng tức, ngược rảnh rỗi.
Ta hỏi Tú Thanh.
“Đương nhiên là quận chúa vất vả.”
Tú Thanh .
“Nhà họ Bạch hôm nay, thể thiếu quận chúa, quận chúa quản những việc vụn vặt .”
Thì là .
Quả thật giống tính cách của quận chúa Xương Ninh.
Nhà họ Bạch là hoàng thương, qua thể thiếu triều đình nâng đỡ, quận chúa Xương Ninh, nhà họ Bạch lo gì.
Nàng , cũng ai dám đắc tội nàng.
Ta nhịn .
là nhị thiếu phu nhân cầm quyền, đại thiếu phu nhân hưởng phúc.
“ quận chúa sợ nhị thiếu phu nhân lớn gan, bất kính với nàng ?”
Dù từ xưa, quản nội vụ là biểu tượng của chủ nhân hậu viện.
Tú Thanh hừ lạnh.
“Nàng dám ?”
“Quận chúa nhà dễ tính.”
Ta gật đầu đáp .
Tính cách quận chúa Xương Ninh, cũng lĩnh giáo phần nào.
Thẩm Như Khánh dám đắc tội quận chúa Xương Ninh.
Giống như lúc nàng dám đắc tội .
Trong phủ ăn uống, quận chúa Xương Ninh dùng là nhất, viện cũng là nhất, quần áo bốn mùa cũng nhiều nhất.
Giống tình cảnh của nàng ở nhà.
Nói là chủ t.ử, nhưng đầu còn chủ t.ử lớn hơn, nơi nơi đè nàng một đầu.
Với tính cách của Thẩm Như Khánh, nàng sẽ cam tâm?
Ta tin.
Vừa , ngựa con của quận chúa Xương Ninh bệnh, cần mời đại phu.
lúc ban đêm, quản gia rõ với Thẩm Như Khánh, lấy chìa khóa ngoài.
Thẩm Như Khánh bên cửa sổ, cửa lụa xanh in bóng nàng.
Nàng nhẹ giọng : “Giờ muộn, mở cửa nếu kinh động cha họ, e là .”
“Chi bằng ngày mai.”
Quản gia dám , chỉ chần chừ.
Ta thấy tiến lên một bước, cách nửa sân lớn tiếng.
“Nhị thiếu phu nhân, đó là ngựa con của quận chúa Xương Ninh, quận chúa yêu thích, nếu chậm trễ chữa trị, quận chúa trách tội, e là chúng đều gánh nổi.”
Trong phòng yên tĩnh một lúc.
Rất nhanh, Thẩm Như Khánh dậy.
“Ai đang ?”
Quản gia đáp: “Là mã nô của quận chúa, nô tài hiểu chuyện, mong nhị thiếu phu nhân đừng trách.”
“ nàng cũng là quan tâm quá nên loạn, là vì cho nhị thiếu phu nhân, sợ nhị thiếu phu nhân với quận chúa sinh hiềm khích.”
Tiếng của Thẩm Như Khánh truyền qua cửa lụa, vẫn mềm mại.
“Quản gia đúng, lấy chìa khóa ngay.”
Nàng xong rời khỏi cửa sổ, nhanh trong phòng vang lên một tiếng rầm.
Nha kêu lên.
“Nhị thiếu phu nhân, chứ?”
“Mau gọi , nhị thiếu phu nhân ngã !”
Trong phòng rối loạn, ai còn để ý chúng .
Quản gia lúng túng.
“Cái …”
Hắn đại khái hiểu Thẩm Như Khánh đang gì.
Ta khẽ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuong-chieu-la-khoi-dau-cua-cai-chet/3.html.]
Nàng đương nhiên trong lòng oán hận, nên tự nhiên cũng hại c.h.ế.t ngựa con của quận chúa Xương Ninh.
Vì kịp mời đại phu, ngựa con ngoài dự đoán mà c.h.ế.t.
Quận chúa Xương Ninh nổi giận lôi đình.
Đại thiếu gia nhà họ Bạch Bạch Hạo Nguyên nhẹ giọng khuyên giải.
Bạch Ngọc Minh cũng cúi xin quận chúa Xương Ninh, là của Thẩm thị.
“ nàng cố ý, xin đại tẩu tha thứ cho nàng.”
Bạch Ngọc Minh .
Thẩm Như Khánh lập tức cúi đầu .
“Xin đại tẩu, là do cẩn thận ngã một cái, mới chậm trễ việc mời đại phu.”
Quận chúa Xương Ninh đương nhiên thể , một mạng của Thẩm Như Khánh bằng một con ngựa của nàng.
Ta quỳ đất, qua trống bụng ngựa, thấy sắc mặt quận chúa Xương Ninh biến đổi biến, cuối cùng hóa thành một câu .
“Ngươi cũng cố ý.”
Mà Thẩm Như Khánh xong, khóe miệng hiện lên nụ như như .
Sự thỏa mãn như .
Giống như ngày đó nàng mặc giá y của , diễu võ dương oai mặt .
Ta lạnh.
Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.
Ta là .
Nàng cũng .
Chuyện ngựa con lặng lẽ trôi qua, dường như dấy lên chút sóng gió nào.
Cho đến Trung thu.
Nhà họ Bạch ăn bữa cơm đoàn viên, thiếu món vịt tương mà quận chúa Xương Ninh thích.
Quận chúa Xương Ninh vui.
Thẩm Như Khánh dậy nhận .
“Là quản lý thất trách, xin đại tẩu.”
Quận chúa Xương Ninh nâng mắt nàng một cái.
Thẩm Như Khánh như đóa bạch liên hoa, mềm yếu, đáng thương.
Bạch phu nhân và những khác cũng mặt đỡ cho Thẩm Như Khánh.
Nếu còn truy cứu nữa, thành bản quá mức so đo.
Quận chúa Xương Ninh : “Thôi , ngươi cũng vất vả .”
rốt cuộc vẫn là vui.
Tối đó, quận chúa Xương Ninh dạo đến chuồng ngựa.
Sau ngựa con c.h.ế.t, chuồng ngựa nhập về một con ngựa mới.
Quận chúa Xương Ninh sờ sờ đầu ngựa, : “Lần trông cho kỹ, nếu xảy chuyện như , sẽ phạt cả ngươi.”
Ta đáp: “Vâng.”
Sau đó vẻ vô tình, để lộ bữa tối ăn còn dở, còn thừa nửa con vịt tương.
Quận chúa Xương Ninh cau mày.
“Vịt ở ?”
Ta đáp: “Là lấy từ nhà bếp tới.”
“Đại nương họ Lưu ở nhà bếp , con vịt tương ai ăn, hôm nay là lễ, nên thưởng cho .”
Quận chúa Xương Ninh sững .
Tú Thanh quát .
“Đừng bậy.”
Ta giả vờ hiểu.
“Ta bậy mà, là đại nương họ Lưu cho , còn thấy lạ, vịt tương ngon thế nỡ cho , đại nương họ Lưu bảo đừng hỏi nhiều.”
Tú Thanh nghẹn lời.
Quận chúa Xương Ninh lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ .
Tú Thanh một cái, chỉ vẻ ngây ngô.
Ta quả thật từng gì cả.
Đây là Thẩm Như Khánh tự tự chịu.
Trong hậu trạch gió Đông lấn át gió Tây, thì là gió Tây lấn át gió Đông.
Nàng lo toan trong ngoài, đương nhiên áo cưới cho khác.