NƯƠNG NƯƠNG ĐÔNG BẮC MỞ NHÀ TRẺ TRONG LÃNH CUNG - 1

Cập nhật lúc: 2026-03-21 12:20:34
Lượt xem: 132

" Bích Hạ ?” ( Bệ hạ )

 "Trong cung mới đứa trẻ nào nữa ?"

Ta đang mải mê nhóm lửa lò, chẳng rảnh để tâm. Cứ thế xua tay lia lịa với Lưu Huỳnh: 

"Đừng ngây đó, mặc kệ là ai, cứ lôi hết Tây viện cho ."

Tây viện tuy hoang vu nhưng phòng ốc rộng rãi.

 Ta cho đào hai cái hố lớn trong nhà, dùng đất sét pha cát mịn trát vách và đáy hố, cầm chày đá gõ suốt buổi cho đến khi nén thật c.h.ặ.t. 

Ở giữa treo một tấm rèm vải rách để ngăn đôi. Phía đông là bồn tắm nam, phía tây là bồn tắm nữ.

Ngày đầu tiên "khai trương", ngờ tiếp đón cái sự khảo nghiệm từ "con khỉ con" Lục hoàng t.ử.

Tiểu Lục nghịch ngợm thì .

 Lần đầu gặp trong cung yến, thằng bé đến muộn lâu, ngợm bẩn thỉu như một con ch.ó hoang.

 Tóc tai và quần áo dính đầy cỏ khô, còn thoang thoảng mùi nước tiểu ch.ó.

ở vị trí cuối cùng, nhưng những lời xì xào bàn tán của các phi tần vẫn lọt hết tai sót chữ nào.

 " là đứa con của loại tiện tỳ, hạ cấp!" 

"Quý phi đối xử với sinh mẫu của Lục hoàng t.ử tệ, mà nàng dám thừa lúc chủ t.ử mang thai, to gan lớn mật bò lên long sàng. 

Phí hết tâm cơ cuối cùng cũng chẳng phúc, khó sinh mà c.h.ế.t, để cái nợ đời ."

 " , là Quý phi củng cố địa vị nên cố ý dùng cung nữ để lấy lòng hoàng thượng, ngờ nàng uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i mà vẫn thai... tóm là 'nghiệt chủng' thì sai ." 

" thế, hôm qua thì trèo mái nhà, hôm nay chui lỗ ch.ó, khó dạy bảo vô cùng. Cũng may là cứ nuôi ở vườn tược bên ngoài, chứ đưa cho ai đó cũng đau đầu thôi!"

Lục hoàng t.ử im lặng xuống, nắm đ.ấ.m nhỏ siết c.h.ặ.t. 

Đôi mắt tròn xoe như quả nho dường như đang rưng rưng lệ.

Tim bỗng nhói một cái. Khổ gì thì khổ chứ thể để trẻ con chịu khổ.

 Ta giơ chén rượu về phía vị trí của Lục hoàng t.ử:

 "Ái chà, đứa nhỏ là thấy khí chất xông pha, cũng chẳng thiệt nha."

Giọng vốn to, đừng là cả điện, ít nhất cũng cả trăm thấy. 

Thẩm tài nhân cạnh lườm một cái: 

"Hai thứ vô phúc còn đồng cảm với cơ đấy!"

Ta cáu m.á.u, xắn tay áo định "chiến" luôn:

 "Mỗi ngươi phúc chắc? Người tròn như cái bóng , ngã xuống còn chẳng đỡ bên nào!"

Không ai dám ho he gì nữa. Thực là vì Hoàng đế đến.

Lục hoàng t.ử coi như vị cứu tinh. 

Tiệc tàn, Lưu Huỳnh phi tần khác sai , đành lủi thủi về cung một

Có tên thái giám bịt mặt định thừa cơ đẩy xuống hồ sen, thằng bé liền hét lớn: 

"Cháy nhà ! Cháy nhà !"

Thị vệ vội vàng chạy đến, dọa tên thái giám chạy mất.

 Nhìn đám lửa mới dập tắt ở đằng xa, cảm kích bực tên Tiểu Lục .

 "Tiểu t.ử thúi ! Nghịch lửa nguy hiểm lắm ?" 

"Bên ngoài nhiều giữ thể diện cho ngươi, tí nữa về nhà xem xử ngươi thế nào..."

Không ngờ mắt thằng bé sáng rực lên như :

 "Về nhà ?"

 "Người... chịu thu nuôi con ạ?!"

Thu nuôi... Ta bắt đầu thấy khó nghĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuong-nuong-dong-bac-mo-nha-tre-trong-lanh-cung/1.html.]

Mới cách đây lâu, tốn bao nhiêu công sức mới giành quyền nuôi dưỡng Tứ hoàng t.ử. 

Chỉ vì xuyên đến đúng lúc chút nào.

Nguyên vốn là Võ tần đang lúc sủng ái bỗng giáng xuống Thái nữ, chuyển đến ở một gian điện phụ, ai ai cũng thể dẫm đạp một cái.

 Ta vốn đẻ của Tứ hoàng t.ử, cũng chẳng chủ vị một cung, xét theo quy tắc thì tư cách nuôi dưỡng trẻ con.

Thế nhưng đứa nhỏ tuy lắp, nhưng trong lòng cực kỳ chủ kiến. 

Từ cái ngày xoa đầu thằng bé ở ngự hoa viên hết lời khen ngợi: 

"Đứa nhỏ trông thật vững chãi, chắc chắn sẽ nên đại sự."

Thằng bé mới lên bảy tuổi mà ngay tối hôm đó gói ghém một cái túi nhỏ gõ cửa cung , đòi nhận mẫu phi. Đã thế, nó còn hiến kế cho :

"Thái... Thái hậu tổ...tổ mẫu, lâu... lâu nay bệnh... bệnh giường, trong lòng khổ... khổ sở, cần... cần ở bên." 

"Mẫu phi nếu... nếu thể ... hầu hạ, tìm cách bà... bà vui lòng, nhất định sẽ... sẽ ban thưởng."

Ý tưởng thì đấy, nhưng những phi tần nảy ý định chẳng hề ít. 

Lúc từ điện phụ lết xác tới nơi, cửa xếp thành một hàng dài dằng dặc.

 Ta nản lòng hết phân nửa:

 "Ái chà , mà đông dữ thần trời."

Các phi tần đồng loạt liếc , lộ vẻ mặt như kẻ ngốc. 

Không khí im lặng hồi lâu, bỗng nhiên một giọng khác vang lên từ bên trong phòng:

"Còn ?! " 

"???"

Ta ma ma cận của Thái hậu triệu gặp riêng. 

Nhìn thấy giường bệnh một khuôn mặt nhưng giống đến lạ kỳ, kích động kiềm

"Không chứ tỷ ơi, bà cũng ở Đông Bắc xuyên qua ?"

Lời thốt hối hận xanh mặt. Nguyên Võ Trinh vốn là một nữ t.ử Giang Nam chính gốc mà!

 Sắc mặt Thái hậu lập tức trầm xuống. Ta vội vàng quỳ xuống xin tội.

Chẳng từ lúc nào, những trong phòng đuổi hết, yên tĩnh đến mức chỉ thấy tiếng tim đập thình thịch. 

Ta thận trọng ôm c.h.ặ.t lấy cổ , chỉ sợ giây tiếp theo cái đầu sẽ còn giữ nữa.

Bỗng nhiên, một đôi tay lạnh lẽo nắm lấy tay áo , giọng điệu mang theo sự kích động thể che giấu: 

“Phải chứ ! "

Thế là, nhờ việc "tám chuyện" với Thái hậu suốt hai tháng trời, phong lên Tài nhân.

 Ta còn hưởng đặc ân là thể nuôi dưỡng trẻ con.

Tuy nhiên, Tứ hoàng t.ử ngoan ngoãn, tốn quá nhiều tâm trí của

Lục hoàng t.ử thì khác, sợ dạy nổi nó. 

Ta suy nghĩ hồi lâu, đang tính xem nên từ chối thế nào để tổn thương đứa trẻ, thì thằng bé bỗng xòe lòng bàn tay .

Ánh trăng vằng vặc soi xuống lòng bàn tay nhỏ nhắn lấm lem bụi đất, nổi bật lên chiếc nhẫn ban chỉ sứt mẻ đang tỏa ánh sáng ôn nhuận.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

"Đây là di vật của mẫu con." 

"Bọn họ ném nó lỗ ch.ó, dụ con chui nhặt, lấp miệng lỗ , để mặc con giằng co với lũ ch.ó dữ."

 "Cướp nó từ miệng ch.ó, lẽ con vui mới đúng, nhưng chẳng hiểu nước mắt cứ trào ."

 "Con tương lai của , cũng giữ lấy thứ thì ích gì..."

" giờ đây, Thừa Diệp hiểu ."

 Thằng bé với ánh mắt đầy mong đợi.

 

Loading...