Chính cái đó khiến động lòng trắc ẩn.
Ta cứ ngỡ tiểu t.ử vẫn còn thể dạy bảo t.ử tế, chẳng dám mong nó "bụng đầy kinh luân, khí chất hào hoa", nhưng ít cũng là một đứa trẻ an phận thủ thường.
Kết quả là mới đến cung của ba tháng, nó xúi giục Thất công chúa vốn văn tĩnh yếu ớt trở thành một kẻ "tiểu quỷ".
Nghịch thì nghịch một tí cũng , sức khỏe khang kiện mới là quan trọng nhất.
Thế nhưng hai cái đứa giữa mùa đông giá rét rủ lăn lộn hố bùn, bẩn thỉu thì chớ, nhỡ mà nhiễm "vi-rút" thì phiền phức lắm.
Vi-rút... Khi từ xẹt qua não, ngẩn hồi lâu.
Xuyên đến đây gần một năm, sắp cuộc sống cổ đại đồng hóa mất , lâu lắm nghĩ tới mấy từ hiện đại như thế .
"A nương, đang giận Âm nhi và Lục hoàng ?"
Trong bồn tắm nữ khói nước mịt mù, Tiểu Thất rõ thần sắc của , chỉ thể đoán mò.
" thế!" Cũng hẳn.
Dạo bên ngoài cung đang dịch bệnh, chỉ lo bọn nhỏ cảm lạnh sinh bệnh thôi.
Ta lau mặt cho con bé, cố ý nâng tông giọng lên:
"Ta đang giận lắm đây!"
"Biết thế chẳng thèm kể chuyện gia đình heo Peppa để dỗ các con ngủ nữa, tên tiểu t.ử Lục ca của con cũng chẳng học nết gì, học cái trò nhảy hố bùn."
Mu bàn tay đang cầm khăn tắm của bỗng vài giọt nước mắt nóng hổi rơi trúng.
"Lục ca ca ham chơi, là trút giận giúp con."
"Thái t.ử biên cương yên , sứ giả sắp đến, phụ hoàng nhất định sẽ bắt con hòa . Bởi vì con và a mẫu nét giống , sinh ... hầu hạ nam nhân."
Nói đến đây, giọng con bé đến khản đặc.
Đôi mắt lớn chớp chớp, hàng mi dày đọng nước mắt, trông chẳng khác nào một con b.úp bê bằng sứ.
Sinh mẫu của Thừa Âm là mỹ nhân Tây Vực tiến cống, vốn Hoàng đế sủng ái, nhưng ba năm mắc bạo bệnh mà qua đời.
Đứa trẻ mẫu bảo bọc vốn dĩ đáng thương, huống hồ trong con bé còn chảy một nửa dòng m.á.u ngoại tộc.
Tào tần — nhận nuôi con bé — chỉ hận thể để nó sớm gặp chuyện ngoài ý để khỏi cái việc cực nhọc mà chẳng ích lợi gì .
Ta nhặt con bé gầy như mèo hen về, đổi thực đơn đủ món từ bánh trái đến đồ ngọt, cố công khiến nó một ngày béo lên tận ba cân.
Chẳng ai đến đòi , thế là cứ thế nuôi luôn. Ta cứ ngỡ, lo cho nó ăn no mặc ấm là .
quên mất phận thấp kém, thực sự gặp chuyện đại sự thì căn bản chẳng thể che chở cho nó.
Vẫn là tạo quan hệ với Hoàng đế mới .
Thế nhưng Thiên t.ử nào hạng Tài nhân nhỏ bé đang một chân trong lãnh cung như gặp là gặp ngay?
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Thôi thì cứ việc mắt , kỳ cọ sạch đống bùn Tiểu Lục cái .
Ta vén rèm bước bồn tắm nam.
Bên trong yên tĩnh hơn tưởng. Tiểu Tứ đứa trẻ vốn trầm tính, ít thì bàn, nhưng ngay cả Tiểu Lục cũng…
Sự phản thường tất yêu ma. Ta chống nạnh, hét lớn đống khói nước mờ ảo trong hồ tắm:
"Lý Tiểu Lục! Có ngươi cứ nhất định đợi kỳ cọ cho mới chịu tắm hả?"
Một giọng lạnh lùng, uy nghiêm bỗng nhiên vang lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuong-nuong-dong-bac-mo-nha-tre-trong-lanh-cung/2.html.]
"Từ khi trẫm đăng cơ đến nay, từng kẻ nào dám lớn tiếng quát tháo trẫm như thế."
"Võ Tài nhân, ngươi to gan lắm!" "..."
Bệ... Bệ hạ? (Bích Hạ?)
Hóa là thật ! Khói nước trong hồ tắm nam tản bớt , khuôn mặt thoát tục đầy khí chất của Lý Oánh Tự dần hiện rõ rệt.
Khoảng cách gần quá. Cứ như thể chỉ cần nhấc chân một cái là thể đá bay xuống hồ cho c.h.ế.t đuối luôn .
Dựa theo thứ tự kế vị, chỉ cần Thái t.ử đột nhiên "bay màu", Tiểu Nhị ,Tiểu Tam cũng biến mất, thì Tiểu Tứ nhà thể... Cái giấc mộng của đúng là quá .
Ta nhịn mà phát tiếng "kè kè kè" đầy gian xảo.
"Mẫu phi, tỉnh ạ."
Tiểu Tứ sức nháy mắt với , còn Tiểu Lục thì nhịn mà kéo kéo tay áo .
Sau khi hồn, cuống quýt quỳ xuống xin tội.
"Thần đáng c.h.ế.t."
"Không Bệ hạ ở đây nên lỡ lời mạo phạm, mong Bệ hạ rộng lòng tha thứ."
Quỳ một hồi lâu, Lý Oánh Tự hình như chẳng ý định cho dậy.
Ta thấy buồn ngủ, thế là cứ thế bò sàn mà đ.á.n.h một giấc luôn.
Trong lúc mơ màng, đắp mấy lớp áo nhỏ của trẻ con.
Lý Oánh Tự dường như đang hỏi chuyện bọn trẻ.
"Nàng tình trạng bao lâu ?"
"Mẫu phi ham ngủ... hơn một tháng nay ạ."
Tiểu Tứ lúc nào cũng chu đáo, nhớ rõ ràng.
Ta đang cảm thấy ấm lòng thì cơ thể bỗng hẫng một cái, mất trọng tâm.
Cố gượng mở mắt , khuôn mặt nghiêng tuấn tú của Lý Oánh Tự ở ngay mắt.
"Bỏ lão nương xuống!" Ta sợ độ cao mà.
"Đừng cử động lung tung." Hắn liếc một cái.
"Sàn nhà trơn, ngã , nhưng đứa nhỏ trong bụng nàng cần nữa ?"
Bụng? Bụng gì cơ? Ý là m.a.n.g t.h.a.i ?
"Ngài xằng bậy cái gì thế!"
"Lão nương đây nửa năm nay lật thẻ bài , chỉ mỗi cái hồi hơn một tháng kỳ rụng trứng ngủ với một gã thị vệ..."
Nhận đang cái gì, giọng nhỏ dần, nhỏ dần tắt ngấm.
Sắc mặt Lý Oánh Tự đột ngột lạnh lùng như băng.
"Gã thị vệ đó, chính là Trẫm!"
Không thể nào, tuyệt đối thể nào. Dù trai thường nét giống , nhưng đó mắt một nốt ruồi son cơ mà.
Cái vẻ nhẫn nhịn, khắc chế và rối rắm khi tình nồng ý đượm đó, tuyệt đối thần thái sẽ xuất hiện mặt Lý Oánh Tự.
thôi, nếu nhận phụ thì cứ để , dù đứa trẻ cũng cần cái hộ khẩu mà, đúng ?