Ta cứ tưởng chuyện chảy m.á.u là Tiểu Tứ đang phóng đại sự thật để cứu . Ai ngờ là thật.
Bụng cứ cảm giác trì trệ, nặng nề xuống.
Thái y đến bắt mạch, vẻ mặt lộ rõ sự khó xử:
"Cái ... chuyện ..."
"Sao thế thế, đứa bé giữ ?" Ta vội vàng hỏi.
"Lão thần hành y hơn ba mươi năm, mạch tượng ..."
"Giang thái y ——"
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Tiểu Tứ bỗng nhiên bước lên phía . Trước đó, thằng bé dùng lý do cần tĩnh dưỡng để ngăn Lý Oánh Tự và những khác ở ngoài cửa.
Trong phòng lúc chỉ còn ba chúng .
Thằng bé bỗng nhiên trở nên khác hẳn ngày thường, giữa đôi lông mày mang theo một nét sắc sảo lạnh lùng đầy uy lực, ngay cả chuyện cũng còn lắp bắp chút nào nữa.
"Mẫu phi t.h.a.i là lời từ miệng Phụ hoàng , quân vô hý ngôn."
"Nếu thai, mà nay mất , ai ai cũng đó là của Quý phi nương nương."
" nếu Phụ hoàng , mà ngài dám bảo . Ngài thử nghĩ xem, đó là của ai?"
Cái gì mà với , tóm là rốt cuộc là đây? Ta váng hết cả đầu .
Giang thái y biến sắc, vội vàng quỳ sụp xuống đất.
"Vi thần vô năng, bảo vệ hoàng t.ử, xin nương nương thứ tội."
"Giang thái y gì chứ?"
Tiểu Tứ bỗng nhiên mở cửa phòng.
Một giọt nước mắt lăn dài má thằng bé, nhưng khóe miệng khẽ nhếch lên một cách khó nhận .
"Người ... chính là kẻ đẩy... đẩy mẫu phi của ."
Quý phi "bịch" một tiếng quỳ xuống.
"Bệ hạ, thần oan uổng quá!"
"Thần chỉ hất tay nàng thôi, căn bản chẳng dùng lực gì cả, đang yên đang lành đứa bé mất chứ?"
"Giang thái y tuổi già mắt kém, chắc chắn là chẩn đoán sai . Đi, mau tìm thêm vài vị thái y khác tới đây cho bản cung!"
Lúc , Giang thái y rõ ràng cùng hội cùng thuyền với chúng .
"Quý phi nương nương, lão thần gia đình ba đời nghề y, loại y án nan giải nào mà từng thấy qua, thể chẩn đoán sai?"
"Võ Tài nhân ở trong lãnh cung lâu, vốn dĩ thể suy nhược.
Đừng là hất tay vững dẫn đến sảy thai, mà ngay cả khi đại tiện dùng sức một chút cũng khả năng giữ hoàng t.ử ạ!"
Tiểu Lục và Tiểu Thất liền thi rống lên, cũng lây luôn.
"Con ơi, đứa con tội nghiệp của ——"
"..."
Mãi cho đến khi Quý phi phạt cấm túc nửa năm, Lý Oánh Tự dặn dò Lưu Huỳnh chăm sóc thật rời , vẫn còn đang đến quên cả trời đất.
Đến cả nước chua trong dày cũng nôn hết ngoài luôn !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuong-nuong-dong-bac-mo-nha-tre-trong-lanh-cung/4.html.]
Tiểu Tứ xổm bên giường, gãi đầu hỏi:
"Mẫu phi, thật đấy ?"
"..."
Hóa hề mang thai.
Chẳng những , mà đúng cái lúc Quý phi đẩy , "bà dì" vốn chậm mười mấy ngày của bỗng nhiên ghé thăm. Máu chảy thật luôn!
Nếu Tiểu Tứ tiên phát chế nhân, thể Quý phi lật tẩy, khép tội "cố ý tranh sủng" mà tống lãnh cung thêm nữa.
Tâm trạng lúc cực kỳ phức tạp. Vừa sự may mắn vì thoát c.h.ế.t trong gang tấc, sự hoang mang vì thấu đứa trẻ mắt.
Tiểu Tứ thông minh như , lập tức nhận sự khác lạ của .
"Mẫu phi, sợ Nguyên nhi ?"
"Nguyên nhi chỉ là bảo vệ bản thôi, hề ác ý ạ. Cầu xin đừng bỏ rơi con."
Ta khẽ thở dài một tiếng. Thân thế của Tiểu Tứ, Lưu Huỳnh từng tiếc nuối kể cho .
Sinh mẫu chỉ là một Tài nữ nhỏ bé, dù một đêm sủng hạnh, may mắn sinh hạ hoàng t.ử thì cũng chẳng ai để tâm.
Tiểu Tứ là đứa trẻ chí khí...
Thừa Nguyên từ sớm, trí nhớ siêu phàm, sự thông minh và can đảm đều vượt xa ba vị hoàng của .
Cũng chính vì thế mà rước họa sát .
Có lẽ là Hoàng hậu, hoặc cũng thể là Quý phi, hạ độc phần d.ư.ợ.c thiện đặc biệt ban cho hai mẫu t.ử họ.
Vị Tài nữ c.h.ế.t ngay tại chỗ, Tiểu Tứ thì tổn thương não bộ, năng còn lưu loát.
sự thật là, Tiểu Tứ vì thương mẫu cơ thể suy nhược nên giả vờ kén ăn chịu dùng.
Tài nữ lay chuyển con nên mới miễn cưỡng ăn hai miếng.
Độc phát tác quá nhanh, nàng còn chẳng kịp để lời trăng trối.
Thử tưởng tượng xem, Lý Thừa Nguyên khi đó mới năm tuổi, ôm t.h.i t.h.ể mẫu , trải qua nỗi kinh hoàng và tự trách đến nhường nào.
Ta kéo thằng bé lòng, an ủi:
"Tiểu t.ử thúi , cứ hở là nghĩ sẽ bỏ rơi ngươi thế hả?"
"Ta sợ ngươi, mà là thương cho những năm tháng vất vả của ngươi thôi."
"Hậu cung hiểm ác, mẫu phi chỉ cái m.á.u liều thôi, bảo vệ cái đại gia đình của chúng , càng cần đến sự mưu trí của ngươi đấy."
"Cứ yên tâm nha ."
Tiểu Tứ rưng rưng nước mắt, phục xuống đất dập đầu với ba cái thật kêu.
Nhìn cái vết đỏ trán thằng bé, chẳng còn chút cảnh giác nào nữa.
Đứa nhỏ vẫn là quá chân thật .
" mà ——"
Thằng bé chợt nhớ điều gì đó, đôi lông mày nhuốm màu ưu tư.
"Hôm nay Quý phi chỉ cấm túc, nhất định bà sẽ còn tìm chúng tính sổ.
Quý phi sủng ái nhiều năm, Phụ hoàng ... chắc về phía chúng ."