Ồ! Hệ Thống Tội Phạm Còn Có Thể Dùng Như Thế Này Sao? - Chương 176: Chó ngậm xương người

Cập nhật lúc: 2026-01-20 12:00:43
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong tập tài liệu dày cộp đó, Tần Túc thu thập gần như bộ thông tin thể tìm về nhà họ Thẩm.

 

Hứa Tri Tri thừa nhận, cả cô và nguyên chủ đây đều từng hy vọng rằng bỏ rơi, chỉ là vì một nguyên nhân nào đó nên mới thất lạc. sự thật với cô rằng điều đó thể xảy . Vì , cô còn mong đợi, cũng còn nuôi bất kỳ ảo tưởng nào về tình yêu của cha . Dần dần, cô học cách tự chữa lành, để bản sinh thêm bất kỳ kỳ vọng nào.

 

Thế nhưng khi tận mắt thấy vì tìm kiếm cô mà bôn ba khắp bốn năm mươi thành phố cả nước, từ lúc tóc còn xanh đến khi bạc trắng, sợi dây trong lòng cô vẫn kéo căng dữ dội. Hốc mắt cô ướt, cảm giác xót xa kìm nén trào lên. Bức tường tâm hồn mang tên “tự bảo vệ” sụp đổ trong khoảnh khắc , để chút dấu vết nào.

 

Cảm giác yêu thương một cách chân thành như , đối với họ mà , là điều cực kỳ hiếm hoi trong cuộc đời.

 

Ngón tay cô chậm rãi lướt xuống, hiện thông tin cá nhân của Thẩm Quân Ngọc và Lý Phong Thanh. Cả hai đều là giáo sư của Đại học Kinh Thị, những danh hiệu đó đều đạt trong suốt hành trình tìm kiếm Hứa Tri Tri ngừng nghỉ. Có thể thấy năng lực và sự xuất sắc của họ. Chỉ là so với bạn đời cùng trang lứa, ảnh hiện tại của hai trông già hơn hẳn.

 

Phía là tấm ảnh gia đình ba năm đó, ánh mắt Hứa Tri Tri lập tức dừng gương mặt Thẩm Quân Ngọc. Hai giống đến mức như đúc từ cùng một khuôn, đôi môi cô khẽ run lên.

 

“Chẳng trách… chẳng trách Giang Ngọc Xuyên khẳng định chắc chắn đến …”

 

Ban đầu Hứa Tri Tri vẫn còn suy nghĩ liệu đây là một sự hiểu lầm , nhưng lúc khả năng đó gần như bằng . Người giống vốn hiếm, nhưng giống đến mức thì thể dùng hai chữ “trùng hợp” để giải thích. Huống chi độ tuổi và thời gian thất lạc khớp , đủ để chứng minh mối liên hệ giữa cô và họ.

 

Cô chớp mắt mấy cái, ép bản trạng thái bình thường. Vẫn còn phim , chuyện cá nhân tạm thời gác sang một bên. Trước khi lên sân khấu, Hứa Tri Tri vẫn trịnh trọng gửi lời cảm ơn đến Tần Túc.

 

Nghe thấy nhân viên trường gọi tên, Hứa Tri Tri nhét điện thoại cho Lâm Ngọc rời , thấy tin nhắn tiếp theo của Tần Túc. Nội dung tin nhắn đơn giản: Thẩm Quân Ngọc và Lý Phong Thanh ngày mai sẽ đến Kinh Thị.

 

Tần Túc hiểu Hứa Tri Tri, khi xem xong những tài liệu , cô tuyệt đối sẽ thể thờ ơ. Vì tiện thể gửi luôn lịch trình của hai cho cô. Chỉ tiếc là Hứa Tri Tri thấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/o-he-thong-toi-pham-con-co-the-dung-nhu-the-nay-sao/chuong-176-cho-ngam-xuong-nguoi.html.]

Cảnh của cô kéo dài từ sáng đến tối, ngay cả thời gian ăn cơm nghỉ ngơi cũng dùng để đối kịch bản. Mãi đến mười giờ đêm Hứa Tri Tri mới kết thúc công việc. Cường độ phim truyền hình lớn, mỗi ngày đều nhiều cảnh, cuộc sống của Hứa Tri Tri gần như chỉ xoay quanh việc học lời thoại và lên hình. Đạo diễn Mạnh vô cùng nghiêm khắc, đoàn của Hứa Tri Tri dùng đủ mười hai phần tinh lực mới theo kịp .

 

Ngay cả chuyện tiền bối Chu Lăng đăng ảnh tạo hình cũng là Lâm Ngọc dùng tài khoản của Hứa Tri Tri để nhấn thích và chia sẻ. Đặc biệt khi ảnh tạo hình tung buổi chiều, đạo diễn Mạnh thậm chí còn gọi Chu Lăng đến đoàn phim. Có vẻ như ông nhất định những phân cảnh thiếu đó để kịp tiến độ. Trong tình huống , đoàn phim thời gian để đấu đá nội bộ, ai nấy đều trong trạng thái căng như dây đàn.

 

Sau khi xong việc, Hứa Tri Tri mệt đến mức còn sức thêm bất cứ chuyện gì. May mà ngày mai tan sớm, lịch của cô chỉ hai cảnh buổi sáng, buổi chiều và tối đều là bù cảnh của nam chính, hơn nữa bộ đều nhân vật Tưởng Ninh Phù.

 

Hứa Tri Tri nghĩ đến thấy tràn đầy mong đợi, đó là thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi!

 

Người chỉ cần một ngày cũng đủ mệt, huống chi liên tục, oán khí còn nặng hơn cả quỷ, đủ để nuôi sống mười cái Tà Kiếm Tiên. Quay từ sáng đến tối, cơ thể mệt buồn ngủ, Hứa Tri Tri lên xe bảo mẫu gục đầu ngủ .

 

Lâm Ngọc vốn định còn tin nhắn, nhưng thấy Hứa Tri Tri ngủ say, cô đành im lặng, quyết định để sang ngày mai. Hứa Tri Tri về đến nhà, gắng gượng tắm rửa xong thì mười hai giờ đêm. Sáng hôm sáu giờ rưỡi dậy, cô chậm trễ thêm giây nào liền chìm giấc ngủ.

 

Lâm Ngọc và Tô Duyệt rời , Lâm Ngọc tiện miệng dặn dò Tô Duyệt một sở thích và thói quen của Hứa Tri Tri. Thực theo Hứa Tri Tri , mức lương hiện tại tăng lên mười hai đến mười ba nghìn tệ, bảo hiểm đầy đủ, bao ăn ở. Ngay cả ở Kinh Thị, đây cũng là mức lương . Công việc phức tạp, chỉ cần tỉ mỉ và để tâm đến từng chuyện nhỏ của cô. Hứa Tri Tri cũng kiểu thích sai bảo, tính tình dễ chịu, thỉnh thoảng còn nhớ mua quà cho trợ lý. Nếu việc riêng cần , Lâm Ngọc cảm thấy theo Hứa Tri Tri lâu dài cũng .

 

Tô Duyệt gật đầu ghi nhớ, nhưng ghi trong đầu mà lấy điện thoại ghi chú . Công việc hề dễ dàng, nhất là với đang trống sự nghiệp như cô . Nói thêm vài câu, Lâm Ngọc suy nghĩ dặn: “Ngày mai nhớ nhắc Tri Tri xem tin nhắn, sợ buổi sáng bận quá chị quên.” Ngày mai Lâm Ngọc về công ty trả bộ lễ phục của một sự kiện đó cho nhãn hàng.

 

“Được,” Tô Duyệt nghiêm túc đáp.

 

Sáu giờ rưỡi sáng, Hứa Tri Tri nhắm nghiền mắt, gục đầu xuống giường thở dài một thật dài, vài phút mới miễn cưỡng bò dậy. Gương mặt cảm xúc, ánh mắt trống rỗng. Tô Duyệt cô vệ sinh cá nhân, đưa quần áo cho thoa đồ dưỡng da.

 

Trước khi xuất phát, Tô Duyệt nhắc: “Lâm Ngọc em còn tin nhắn xem, tranh thủ lúc xem .”

 

 

Loading...