Ồ! Hệ Thống Tội Phạm Còn Có Thể Dùng Như Thế Này Sao? - Chương 322

Cập nhật lúc: 2026-01-23 15:47:27
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đoàn phim lo sợ họ gặp chuyện nên đặc biệt sắp xếp cùng, cộng thêm một dẫn đường.

 

Họ chỉ đến để trải nghiệm, đó công tác chuẩn khi , chứ chương trình thực tế phim tài liệu, nên ở nhiều phương diện cũng yêu cầu quá khắt khe.

 

Ngôi làng thực rộng, vì đây là vùng núi, các hộ dân sinh sống rải rác. Vì , họ thể còn leo núi, băng qua đủ loại đường mòn mới đến nơi cần đến.

 

Chỉ khi thực sự qua những con đường đó, mới cuộc khảo sát kiểu vất vả đến mức nào.

 

Mỗi đến một hộ gia đình, hết hỏi xem ai ở nhà , đó mới bắt đầu trò chuyện. Có những lớn tuổi chỉ tiếng địa phương, khiến việc giao tiếp trở thành một vấn đề nan giải.

 

Hứa Tri Tri học qua một chút, nhưng phần lớn đều là đoán già đoán non.

 

Có những nhà ai ở nhà, trong khi nhiệm vụ của đoàn phim phân chia theo từng phần, bắt buộc thu thập đủ mới .

 

Mọi còn cách nào khác, đành lên núi hoặc xuống ruộng để tìm .

 

Tìm là một vòng giao tiếp đầy khó khăn. Đến buổi trưa, mấy đều bệt bờ ruộng, cánh đồng lúa xanh mướt mà chẳng còn tâm trí để thưởng thức, trong lòng chỉ còn sự mệt mỏi.

 

Bạch Thi, nữ diễn viên phụ xuất phú nhị đại, phịch xuống, chống khuỷu tay lên đầu gối khoanh tay , vùi cả đầu vòng tay , lầm bầm: “Chuyện thực sự quá khó khăn, những việc cần thiết mà! Lúc phim chỉ cần nhắc nhở một chút là còn gì?”

 

“Cái nỗi khổ đúng là dư thừa,” một nam phụ khác phụ họa theo.

 

Triệu Vân Tinh gì, chỉ bóng cây thưa thớt, ngừng quạt tay để xua luồng gió nóng hầm hập nơi cổ.

 

Hứa Tri Tri im lặng, lẳng lặng những bông lúa, ước chừng một tháng rưỡi nữa là thể thu hoạch.

 

Những khác cũng gì. Đối với họ, nếu thì cứ rời , tự nhiên sẽ khác thế.

 

Hai lẩm bẩm thêm vài câu, nhưng vẫn ý định bỏ về.

 

Sau một nghỉ ngơi ngắn ngủi, họ tiếp tục đến những ngôi nhà khác.

 

Buổi trưa, họ chỉ ăn mấy quả trứng gà mang theo.

 

Không ai yêu cầu đoàn phim chuẩn bữa trưa, vì từ hôm qua , đạo diễn Chu nhất định họ tự lực cánh sinh.

 

Đến chập tối, khi bụng đói cồn cào, mới thành xong hộ dân mà đoàn phim sắp xếp.

 

Hứa Tri Tri lấy những viên socola chuẩn sẵn, chia cho mỗi một viên.

 

Trước đây, những món hàm lượng calo cao như thế , những mặt ở đây ít khi ăn. lúc năng lượng đủ, ai cũng chỉ mong ăn nhanh để hồi sức.

 

Ăn xong, mò mẫm trong bóng tối lấy củi và rau, nấu tạm một bữa ăn.

 

Sau một ngày lao động, còn tâm trạng thảnh thơi như hôm qua, ai nấy đều tắm rửa xong về phòng nghỉ sớm.

 

Hứa Tri Tri cảnh , lý do để nghi ngờ rằng đạo diễn Chu thực sự cảm nhận cuộc sống nông thôn. Ít nhất khi lời thoại, cảm xúc sẽ chân thực hơn nhiều.

 

Hứa Tri Tri cảm thấy hiệu quả quả thật . Cô thực sự cảm nhận cuộc sống nơi thôn quê, lao động mệt nhọc, bán mặt cho đất bán lưng cho trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/o-he-thong-toi-pham-con-co-the-dung-nhu-the-nay-sao/chuong-322.html.]

 

Chìm giấc ngủ sâu, ngày hôm họ bắt đầu cuốc đất.

 

Hai mẫu đất, sáu , cuốc xong bộ trong một ngày.

 

Những từng nông sẽ thấy như là ít, nhưng trong mắt sáu , đó là một mảnh đất vô cùng rộng lớn.

 

Hứa Tri Tri chủ động đề nghị mỗi chia một phần, như tránh việc so đo ai nhiều ai ít, thể tăng thêm tinh thần việc.

 

Bạch Thi định gì đó, nhưng Nhan Tuyết lên tiếng đồng ý , rằng nếu ai thì cứ chủ động xin rút lui.

 

Sau khi đeo găng tay chống nắng và đội mũ, bắt đầu việc.

 

Mảnh đất là đất vàng khá tơi xốp, nhưng khi thu hoạch hoa màu, mặt đất giẫm nén c.h.ặ.t. Vừa mới tay, chấn động đến mức đau nhức cả cánh tay.

 

Hôm qua nhiều vốn đau chân, giờ đến lượt tay cũng bắt đầu nhức mỏi, đối với đây là một thử thách nhỏ.

 

Hứa Tri Tri rèn luyện với cường độ cao mỗi ngày, hơn hai mươi ngày thích nghi phần nào. Hôm qua nhiều thấy đau chân, hôm nay cánh tay vẫn chấn động đến mức tê dại.

 

Cô cuối cùng cũng hiểu vì đạo diễn Chu đặc biệt yêu cầu về thể lực.

 

Nếu chút nền tảng thể lực, công việc gần như thể , bắt tay bỏ cuộc ngay lập tức.

 

Nghe tiếng kêu khổ vang lên bên tai, Hứa Tri Tri lẳng lặng giả vờ như thấy, tiếp tục động tác của .

 

Điều ngoài dự đoán của cô là Nhan Tuyết. Động tác của cô trông khá chuẩn, hai tay cầm cán cuốc rõ ràng, tư thế vững vàng, lực cuốc xuống cũng gần ngang với Hứa Tri Tri.

 

Cảm nhận ánh mắt của Hứa Tri Tri, Nhan Tuyết sang phía cô.

 

“Không ngờ em cũng việc đồng áng,” Nhan Tuyết .

 

Hứa Tri Tri mỉm : “Tiền bối cũng kém , chị đặc biệt tìm hiểu ?”

 

Cô nhớ xuất của Nhan Tuyết, hình như cha đều là giáo viên, đến từ một gia đình truyền thống học thức.

 

Nhan Tuyết khẽ gật đầu: “Chị đoán đạo diễn Chu sẽ dễ dàng tha cho chúng , nên học một chút, đồng thời tăng cường rèn luyện thể lực.”

 

Hai , tiếp tục cuốc đất.

 

Ống kính máy bên cạnh vẫn đang ghi hình, cũng bắt trọn những tiếng thoải mái .

 

Đối với lũ trẻ trong làng, ngôi làng miền núi khép kín bỗng xuất hiện những cảnh tượng chỉ thấy tivi, sức hấp dẫn quả thực lớn.

 

Thấy những ngôi cũng cuốc đất, đứa nào đứa nấy đều hớn hở xem, lúc thì bệt bờ ruộng, lúc nô đùa con đường nhỏ phía .

 

Hứa Tri Tri để ý thấy một bé gái cứ cô suốt.

 

Cô ngẩng đầu lên, đối phương lập tức ngượng ngùng , tránh ánh mắt của Hứa Tri Tri, rụt rè nở một nụ mờ nhạt.

 

 

Loading...