Khi tiếng bước chân tiến gần, Trương Yến thấy đến, thoáng ngạc nhiên. Chưa kịp gì, đối phương đưa cho một chiếc ống nhòm. Anh sững một chút nhận lấy, đưa mắt về phía phim trường. Mọi thứ hiện rõ mồn một, thậm chí còn thấy cả biểu cảm gương mặt từng .
【011 nhắc nhở ký chủ, thời gian nhiệm vụ còn : 0:45:09 giây】
Hứa Tri Tri cảm thấy cái hệ thống tội phạm thật sự quá ồn ào. Cô quan sát hiện trường, chú ý thấy trưởng nhóm nhân viên gọi một cuộc điện thoại ngay khi Trương Yến tuyên bố cho về sớm. Cô đoán gã định phi tang chứng cứ. Chỉ cần tháo bảng quảng cáo xuống, chuyện sẽ còn bằng chứng, Trương Yến sẽ mãi mãi từng hãm hại.
Dự đoán của Hứa Tri Tri chính xác.
Sau khi xác định rời hết, gã sang những còn .
Mấy gã cầm máy cắt theo trưởng nhóm, tiến đến bảng quảng cáo bốn, năm mét. Theo hiệu lệnh của gã, mấy bắt đầu leo lên bối cảnh cầu vượt.
Xem gã định giống cô, đu xuống để gỡ hết móc sắt.
Gã trưởng nhóm rút từ túi một chiếc điều khiển màu đen, đường kính sáu, bảy centimet, hướng về phía bảng quảng cáo chuẩn nhấn nút.
Hứa Tri Tri hít sâu một . Chính là lúc .
“Mọi còn ở đây ? Có ai thấy Trương Yến ?”
Ngay lúc cô đang chờ đợi thì một giọng nữ vang lên. Một phụ nữ ba mươi tuổi, giày cao gót, ung dung bước phim trường. Cô quanh một vòng dừng ánh mắt ở gã trưởng nhóm. Sắc mặt cô thoáng đổi, lộ vẻ lo lắng, cơ thể vô thức lùi , như ngoài.
Gã trưởng nhóm thấy Triệu Thanh thì lập tức nở nụ hiền lành, tiện tay nhét chiếc điều khiển túi áo vest nhân viên.
“Đạo diễn Trương ? Anh về ? thấy rời lâu mà.”
“Không thấy cả! tưởng tiếc bộ phim nên đến đây một lát, ai ngờ mấy tiếng vẫn thấy, nên mới tìm.”
Người phụ nữ nhíu mày, vẻ lo lắng của một vợ sợ chồng vì buồn bã mà chuyện dại dột. Gã trưởng nhóm thở dài, tỏ vẻ thấu hiểu.
“Chắc tìm chỗ yên tĩnh nào đó một lát thôi. Nửa tiếng vẫn còn nhắn tin trong nhóm mà, đừng lo.”
“Hy vọng là .”
Cô gật đầu, định , như chợt nhớ điều gì, . “Mọi khác về hết , các cũng về , mai tiếp !”
Gã ngẩn một chút . “Dỡ xong cái chúng về ngay.”
“Thôi thôi, về nghỉ ! Mấy ngày nay các cũng vất vả .”
Triệu Thanh tiến lên, hiệu xua tay. “Thời gian còn dài mà! Đừng bận rộn nữa, qua mấy ngày và Trương sẽ mời ăn cơm.”
lúc , Hứa Tri Tri cũng bước . Cô tình hình hiện trường phụ họa theo. “Về thôi, chẳng lẽ lời chị Thanh mà tác dụng ?”
“Tri Tri cũng đến ? Mau cùng chị khuyên họ !”
Triệu Thanh cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/o-he-thong-toi-pham-con-co-the-dung-nhu-the-nay-sao/chuong-406.html.]
Hứa Tri Tri đưa tay sờ chiếc khuyên tai bên sờ sang bên . “Các cứ về , đưa chìa khóa cho , lát nữa khóa cửa cho. rơi mất một chiếc khuyên tai Trần Hàm tặng, tìm .”
Cô tỏ vẻ ngại ngùng vì mất thời gian của , chủ động đề nghị.
【011 thông báo ký chủ, thời gian nhiệm vụ còn : 0:01:09 giây.】
Giọng của hệ thống mang theo cảm xúc phức tạp. Cô nhớ cuộc đối thoại với Lý Phong vài phút , đặc biệt là phần giải thích về hành vi trộm cắp. Ngay giây tiếp theo, tiếng thông báo hệ thống vang lên.
【Sử dụng kỹ năng trộm cắp X1】
【Chúc mừng ký chủ thành nhiệm vụ trộm cắp 30 trong 10 ngày, phần thưởng là kỹ năng trộm cắp.】
【Đang hạ tải kỹ năng...】
【Đã trang kỹ năng trộm cắp thành công.】
Tiếng thông báo nối tiếp vang lên. Hứa Tri Tri lặng lẽ nhét chiếc điều khiển túi áo khoác, bộ quá trình diễn vô cùng kín đáo, một ai phát hiện.
Gã trưởng nhóm thấy tai bên của cô trống , Triệu Thanh đang nhiệt tình giúp tìm khuyên tai, do dự vài giây hiệu cho những khác, quyết định rời , để hôm khác tháo bảng quảng cáo.
Mục đích đạt , để tấm bảng đó thêm một lúc cũng .
Gã thò tay túi áo, xác nhận vật quen thuộc vẫn còn, lúc mới thở phào, cô một cái. Gã cởi áo vest nhân viên vắt lên tay để che chắn, đặt chìa khóa cửa lên bàn bên cạnh, dặn dò cô vài câu dẫn những còn rời .
Cô bao giờ đ.á.n.h trận mà chuẩn . Trước đó, cô quan sát kỹ kích thước chiếc điều khiển.
Điều khiển từ xa thị trường cũng chỉ vài kiểu, khi xác định kích cỡ, cô chọn một trong ba mẫu tương ứng. May mắn là cô đoán đúng kiểu dáng đại khái.
Kỹ năng siêu đạo chích quả thực hữu dụng, tráo đồ của gã mà gã . Kỹ năng còn dùng nhiều hơn cả kỹ năng l.ừ.a đ.ả.o.
Bốn, năm phút khi nhóm nhân viên rời , Trương Yến và Phùng Tiệp cầm theo chiếc ống nhòm chuyên dụng mua, chạy phim trường.
Hứa Tri Tri vẫn chờ tại chỗ, vì đề phòng tình huống. Không ngờ thật sự xảy biến cố.
Trương Yến vẫn hiểu chuyện gì đang diễn , Triệu Thanh thì cô với vẻ nghi hoặc vì cô còn tìm khuyên tai nữa.
Cô Phùng Tiệp. “Phiền chị .”
“Không gì.”
Phùng Tiệp ngoài cổng phim trường để canh chừng cho họ.
Dưới ánh của hai vợ chồng, cô lấy chiếc điều khiển từ trong túi , nhấn nút ở chính giữa. “Keng” một tiếng nhỏ vang lên khi móc sắt và khung thép trượt .
Bảng quảng cáo rung lắc dữ dội rơi xuống, phát tiếng động cực lớn.
Tấm bảng khổng lồ rộng hai mét nhân hai mét cứ thế đập mạnh xuống đất theo động tác nhấn nút của cô.
Khi bụi đất dần lắng xuống, chỉ còn Trương Yến và Triệu Thanh đó, gương mặt từ bàng hoàng chuyển sang phẫn nộ.