Tám tiếng ...
Vệ Đông Thành đầu tiên chú đích mở lời mời về nhà ăn cơm. Trước đây, vì thím ghét nên chú từng lên tiếng, là mặt dày tự mò đến.
Lần khi chú hẹn ngoài ăn cơm, bảo tán tỉnh Hứa Tri Tri, bao giờ nghĩ rằng khi thành công đối đãi như thế .
Được chú mật khoác vai dẫn nhà họ Vệ, trong lòng khỏi cảm thấy thụ sủng nhược kinh.
Người chú bày tỏ sự coi trọng đối với , cho rằng là một nhân tài thể bồi dưỡng.
Vệ Đông Thành kích động đến mức khó kiềm chế, chú thành công nhất trong gia tộc thừa nhận. Trước , đám bạn từng rằng chú coi thường , dù con trai cũng sẽ để kế thừa gia nghiệp.
Hắn tin, vì chú căn bản thích con gái.
Thứ chú , chỉ thể là đứa cháu trai duy nhất của dòng họ trong thế hệ , chính là .
Bây giờ chú cuối cùng cũng chịu thẳng năng lực của , sản nghiệp gia tộc cũng xác định sẽ giao tay . Nội tâm Vệ Đông Thành sôi sục, cả như đang bay lơ lửng mây.
Vệ Thịnh Vệ Đông Thành như , đáy mắt thoáng qua vẻ độc ác. Đứa cháu trai của ông quả thực quá ngu ngốc. Nó nghĩ rằng chỉ cần là đứa con trai duy nhất của gia tộc thì thể trực tiếp tiếp quản tất cả của ông ?
Nực .
Quá nực .
Ông khả năng sinh con. Nếu con trai, chẳng lẽ ông tự sinh ? Ngoài vợ , ông thể tìm thêm bảy tám khác sinh cho , sinh cho đến khi thì thôi.
Ai thèm một đứa cháu trai, còn là con của trai mà ông căm ghét. Năm đó, trai ông ỷ cha cưng chiều chiếm đoạt bộ tài sản gia đình, đuổi ông khỏi nhà, còn dùng đủ cách bắt nạt ông .
Ông nhất định chỉnh đốn Vệ Đông Thành, để trai thế nào là quả báo đến ngay mắt!
Ông ân cần gắp thức ăn cho Vệ Đông Thành, quan tâm đến tiến triển giữa và Hứa Tri Tri, còn bảo hai nhất nên sớm kết hôn.
Trong mắt Vệ Đông Thành tràn đầy vẻ phấn khích, ngừng gật đầu, cầm đũa ăn liên tục.
“Cháu cảm ơn chú!” Vệ Thịnh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Vệ Thịnh che giấu sự mất kiên nhẫn và tàn nhẫn nơi đáy mắt, tiếp tục gắp thức ăn cho đối phương, đồng thời lạnh lùng liếc vợ bên cạnh.
Vợ của Vệ Thịnh cảm thấy nửa khuôn mặt bắt đầu đau âm ỉ, vội vàng cũng gắp thức ăn bỏ bát Vệ Đông Thành: “Đông Thành ăn nhiều , thường xuyên đến nhà chơi nhé.”
Vệ Đông Thành vội vàng gật đầu.
Bữa cơm kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng sự tiễn chân của hai vợ chồng, Vệ Đông Thành mới lưu luyến rời .
Hắn chút về căn nhà lầu hai tầng của gia đình , nơi chẳng lấy chút trang trí nào, còn cũ kỹ rách nát.
Hắn sống trong biệt thự lớn, mỗi ngày lái siêu xe của chú ngoài dạo chơi, còn đủ loại quần áo hàng hiệu để mặc. Khoảng thời gian theo đuổi Hứa Tri Tri là lúc hưởng thụ nhất. Trước đó trong tay chẳng bao nhiêu tiền, chỉ thể mượn danh nghĩa của chú để giả vờ giàu hoặc ăn chực vài bữa.
Xem Hứa Tri Tri đúng là ngôi may mắn của . Đến lúc đó bảo chú cho một khoản tiền để cầu hôn Hứa Tri Tri.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/o-he-thong-toi-pham-con-co-the-dung-nhu-the-nay-sao/chuong-56-bat-coc.html.]
Khi Hứa Tri Tri phụ trách kỹ thuật, còn quản lý sản nghiệp, chẳng quá hảo .
Nghĩ đến tương lai tươi sáng, chiếc nệm lò xo của , bắt đầu mơ mộng.
Trong cơn mơ màng, mơ thấy Hứa Tri Tri gả cho , sinh con cho , còn kiếm cho vô tiền! Nhiều đến mức một bức tường cũng chứa nổi, cả căn nhà đều xây bằng tiền!
Cô còn cho phép tìm những phụ nữ khác, những mỹ nữ xinh cứ thế tự lao lòng.
Vì quá , Vệ Đông Thành bật thành tiếng.
Cho đến khi một lực đẩy mạnh truyền đến, kéo khỏi giấc mộng, buộc đối diện với hiện thực phũ phàng.
Chưa kịp để cảm thấy hụt hẫng, bố gắt gao : “Bên biệt thự , bên biệt thự của chú con, nhiều cảnh sát đến! Chú con bắt !”
Người đàn ông trung niên thở hổn hển, nhưng vẫn rõ ràng chuyện.
Nụ còn sót mặt Vệ Đông Thành lập tức biến mất, cả đờ đẫn bố ruột.
“Bố? Bố cái gì cơ!” Hắn tưởng nhầm. Chú lúc ăn cơm tối vẫn còn , giờ thể bắt !
Người đàn ông trung niên nuốt nước bọt, một nữa kể sự việc, còn bổ sung thêm: “Chúng đều thấy , là xe cảnh sát.”
Vệ Đông Thành vẫn ngây , trong đầu ngừng tự hỏi còn tỉnh ngủ . Chẳng lẽ tất cả chỉ là một giấc mơ!
“Chát!” Hắn tự tát mạnh mặt một cái.
Bố ruột Vệ Đông Thành đau lòng con trai: “Con gì , con dính dáng đến chuyện đó chứ! Nếu dính dáng thì mau chạy , trốn vài năm là chuyện sẽ qua thôi.”
Đứa em trai của ông tù cũng mặc kệ, chỉ cần đừng liên lụy đến đứa con trai độc nhất của ông là .
“! ! Con chạy!” Vệ Đông Thành lời của bố cho đầu óc tỉnh táo hẳn , lập tức nhận nhất định trốn.
Hắn ổ nhóm đó, hơn nữa đây còn từng lấy đồ cổ giả từ chỗ chú mang bán. Một khi tra , khó tránh khỏi việc tù vài năm.
Hắn từng đám bạn xã hội , bên trong đó căn bản nơi con thể chịu nổi.
Hắn trốn! Giống như lời bố , trốn vài năm về, sẽ còn ai truy cứu nữa.
Chỉ những như Vệ Thịnh mới là đối tượng truy bắt trọng điểm.
Nghĩ đến đây, lập tức bật dậy khỏi giường, mặc quần áo, cầm lấy một con d.a.o, nhét bộ tiền mặt trong tay ba lô.
Bố ruột vẫn bên cạnh hiến kế cho Vệ Đông Thành, dặn trốn thế nào, nếu về thì nhất định chọn lúc đêm khuya vắng .
Vệ Đông Thành gật đầu nước mắt lưng tròng: “Bố yên tâm, con nhất định sẽ về, đến lúc đó sẽ kiếm thật nhiều tiền để nuôi bố dưỡng già.”
“Thôi, thời gian còn nhiều nữa, con đây.”
Hắn khoác ba lô lên vai, cầm lấy chiếc khẩu trang mua từ lúc cưỡi mô tô khoe mẽ, kéo mũ áo hoodie đen lên che kín đầu.