Ồ! Hệ Thống Tội Phạm Còn Có Thể Dùng Như Thế Này Sao? - Chương 72: Sóng gió triển lãm tranh

Cập nhật lúc: 2026-01-28 12:29:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vào ngày khai mạc triển lãm tranh của Thẩm Ngọc Trúc, ngoại trừ Thẩm Khoan bận việc, tất cả trong gia đình đều mặt. Thẩm gia chuẩn cho một gian trưng bày khá lớn. Khi họ đến nơi, ở đó ít , bao gồm cả những đại gia trong giới kinh doanh lẫn các nhân vật tiếng trong giới văn nghệ.

 

Thẩm Ngọc Trúc thấy thầy giáo của liền chủ động tiến lên chào hỏi.

 

“Tiểu cô bà nội, cứ để họ trò chuyện, chúng tự trong xem.” Thẩm Mộ Dã thích nhất là mấy màn xã giao kiểu , năng cẩn trọng, chỉ sơ sẩy một câu là thể đắc tội khác.

 

Thẩm Tri Âm bế tay cũng phản đối. Với cô, cùng ai cũng thôi. Hai đều nhiều tế bào nghệ thuật, nhưng tranh của Thẩm Ngọc Trúc thì dù là hiểu hội họa cũng thấy dễ chịu. Hai thấy chỗ nào đông thì chen , một bên khen tranh, khen .

 

“Bức tranh tuyết khiến cảm giác như đang ngay trong đó. Trước giờ vốn thích mùa đông vì quá lạnh, nhưng tranh tuyết của Ngọc Trúc mang đến cảm giác ấm áp. Xem xong mới nhận đây từng thật sự cảm nhận hết vẻ của mùa đông.”

, còn đích núi tuyết một chuyến để xem thử nữa…”

“Ngọc Trúc đúng là thiếu niên thiên tài, mỗi bức tranh đều mang một cảm giác khác , chỉ tiếc là bán tranh quá ít.”

 

Thẩm Tri Âm và Thẩm Mộ Dã đang đến say sưa thì bỗng nhiên một giọng ch.ói tai xen .

 

“Cậu vẫn còn quá trẻ. Xem từ nãy đến giờ, ngoài tranh phong cảnh thì vẫn chỉ là tranh phong cảnh thôi.” Một đàn ông mặc vest khẩy. “Bao nhiêu năm , tranh của Thẩm Ngọc Trúc núi rừng thì cũng là sông biển. Theo thấy, một họa sĩ gọi là thiên tài mà chỉ vẽ mấy thứ thì thật sự xứng với danh xưng đó.”

 

Thẩm Mộ Dã lập tức nổi nóng. Dù cũng thấy mấy lời khen Ba quá đà, nhưng kiểu hạ thấp khác để tự nâng lên thế thì thật chịu nổi.

 

“Ông là ai ? Không thích xem thì đừng xem. Đến triển lãm của khác mà đó phê bình ầm ĩ để chứng tỏ giỏi giang ? Giỏi thế tự vẽ !”

 

Người đàn ông vốn đang chờ hỏi để tiện thể thao thao bất tuyệt, ngờ mắng thẳng mặt. Hắn thẹn quá hóa giận. “Cậu là ai? Thật thô lỗ và vô tri. Triển lãm tranh bây giờ đúng là loại gì cũng cho .”

 

chẳng lẽ đúng ? Từ khi nổi tiếng đến giờ, tất cả tranh của Thẩm Ngọc Trúc mà chúng thấy đều là tranh phong cảnh. Dù là thiên tài nữa, nếu chỉ giới hạn trong một phong cách thì sớm muộn gì cũng cạn ý tưởng. Nói thật, triển lãm hôm nay khiến thất vọng.”

 

Con vốn dễ cảm xúc dẫn dắt. Nghe , ít xung quanh cũng bắt đầu d.a.o động, cảm thấy lời dường như cũng lý. Đồng thời nhận phận của đàn ông .

 

“Ông là họa sĩ Phùng ? Nghe ông cũng sắp tổ chức triển lãm tranh?”

“Ha ha ha, quá khen . Vừa đoạt một giải thưởng ở nước XX, mấy bức tranh đó cũng đến lúc mắt công chúng.”

“Ngài khiêm tốn quá. Lần hình như ngài đạt giải nhì. Phùng , khi nào ngài tổ chức triển lãm? Đến lúc đó nhất định sẽ tới xem.”

 

Thẩm Mộ Dã tức đến sôi m.á.u. Tên rõ ràng đang giẫm lên trai để tự quảng bá cho , đúng là mặt dày hổ. Hôm nay mà cho tay thì nuốt trôi cục tức !

 

Thẩm Tri Âm bất ngờ đưa tay ấn đầu xuống. “Bình tĩnh chút.” Dạo gần đây Thẩm Mộ Dã sắp dẫn khí nhập thể, tính tình vốn nóng nảy, mang Hỏa linh căn, nếu kiềm chế thì chỉ càng dễ bạo phát hơn.

 

“Có chuyện gì ?” Thẩm Tu Nhiên, Thẩm Ngọc Trúc và thầy giáo của cùng tới. Thẩm Mộ Dã lập tức thuật y nguyên những lời đàn ông . “Anh Ba, tên ghen tị với , câu nào cũng là châm chọc .”

 

Thẩm Ngọc Trúc ngơ ngác. “ quen ông .” Sắc mặt Thẩm Tu Nhiên thì lạnh hẳn .

 

Người đàn ông thấy Thẩm Ngọc Trúc và thầy giáo của thì thoáng chột , nhưng nhanh lấy bình tĩnh. “Thẩm Ngọc Trúc, lời tuy khó nhưng cũng là vì cho . Cậu thừa nhận là hai năm nay tranh của thật sự đột phá gì.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/o-he-thong-toi-pham-con-co-the-dung-nhu-the-nay-sao/chuong-72-song-gio-trien-lam-tranh.html.]

Thầy giáo của Thẩm Ngọc Trúc lập tức sa sầm mặt. “Phùng Mậu, mấy lời ông chỉ lừa ngoài ngành thôi. Đừng lấy tư cách tiền bối đây trò nữa. Tranh của Ngọc Trúc linh khí, dù chỉ vẽ phong cảnh thì cũng hơn gấp mười gấp trăm mấy bức tranh hoa hòe hoa sói, đậm mùi thợ vẽ của ông!”

 

Phùng Mậu tức giận. “Đường lão, dù Thẩm Ngọc Trúc là học trò của ông thì ông cũng cần hạ thấp nỗ lực của khác để thiên vị như chứ. Dù cũng là họa sĩ lâu năm, ông đem so với một thằng nhóc chỉ vẽ phong cảnh ?”

 

Đường lão trừng mắt. Ông vốn tính thẳng, lời cũng dễ . Lúc Phùng Mậu cố tình tỏ đáng thương, tạo cảm giác như Đường lão đang cậy quyền cậy thế bắt nạt . Thẩm Ngọc Trúc giỏi cãi vã, chỉ thể tiến lên an ủi thầy, sợ ông tức giận quá mà ảnh hưởng sức khỏe. Thẩm Mộ Dã thì trông như sắp lao đ.á.n.h đến nơi.

 

Phùng Mậu lập tức lên tiếng. “Sao? Các định lấy đông h.i.ế.p yếu ?” Hắn với vẻ đầy chính nghĩa. “Đã là họa sĩ thì tranh mang cho khác xem, đương nhiên chấp nhận nhận xét. Chỉ vài lời thế chịu nổi thì tiến bộ ?”

 

Đợi xong, giọng non nớt của Thẩm Tri Âm vang lên. “Vậy họa sĩ đạo tranh của khác thì ?”

 

Phùng Mậu sững , gằn giọng. “Đạo tranh? Lấy tác phẩm của khác của , loại đó xứng !”

 

Xung quanh vang lên vài tràng vỗ tay, cảm thấy lời đúng.

 

“Vậy tại ông đạo tranh của học trò ?” Giọng ngọt ngào, non nớt lập tức phá tan bầu khí khuấy động. Những đang vỗ tay bỗng khựng . Cô bé gì? Phùng Mậu đạo tranh của học trò?

 

Sắc mặt Phùng Mậu thoáng méo , nhưng nhanh trấn định . “Con bé , mày đang linh tinh gì ? Phùng Mậu đường đường chính chính, cho phép mày vu khống như thế!” Hắn sang Thẩm Ngọc Trúc. “Sao hả, các hèn hạ đến mức để một đứa trẻ bịa chuyện vu oan cho ?”

 

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Thẩm Tri Âm. Thẩm Tri Âm thẳng . “Ông chỉ đạo tranh của học trò, mà ở riêng tư còn thích ngoáy kẽ chân. Chân ông thối lắm, ngoáy xong còn rửa tay.”

 

Mấy bắt tay với lúc nãy, sắc mặt lập tức tái mét.

 

Phùng Mậu gào lên. “ ! Không !”

 

“Ông mà. Ông còn hói đầu nữa, tóc đầu là tóc giả.” Mọi lập tức chằm chằm lên đỉnh đầu . Thẩm Mộ Dã nhanh tay lẹ mắt bước lên mấy bước, giật phăng bộ tóc giả của xuống. Ngay lập tức, cái đầu hói trơn nhẵn phơi bày mắt . Không còn tóc che, trông già hẳn mấy tuổi.

 

“Phụt… ha ha ha…” Thẩm Mộ Dã hề nể nang. Những xung quanh cũng nhịn mà bật theo.

 

“Vẫn còn nữa…” Ngoại trừ Phùng Mậu, tất cả đều nín thở lắng .

 

Phùng Mậu thầm gào lên trong lòng: Im miệng , đừng nữa! dám gì, vì vệ sĩ Thẩm gia đang chằm chằm.

 

“Buổi tối ông còn thích mang tất lưới đen gay bar nhảy múa nữa.” Nói xong, Thẩm Tri Âm sang hỏi Thẩm Mộ Dã. “Điểu tôn nhỏ, gay bar là gì thế?”

 

Đây đúng là vùng kiến thức mù của cô.

 

Thẩm Mộ Dã im lặng một lúc. “… Đừng hỏi cháu, cháu cũng .”

 

Mọi xung quanh Phùng Mậu với ánh mắt đầy hứng thú. Không ngờ đấy, những bề ngoài đạo mạo mà bên trong “đặc sắc” đến !

 

 

Loading...