Hứa Tri Tri nhắc đến căn nhà từng ở , mấy ông bà già suýt nữa thì kể cả cái bình dầu trong nhà màu gì.
“Con bé ở tòa 12, đơn nguyên 2, phòng 303 đó vốn điều kiện ! Chỉ tiếc là đời khó lường, đột nhiên phát điên. chồng của nó thì lắm, khi vợ phát bệnh vẫn bỏ , ngày nào cũng tự tay chăm sóc.” Một bà lão gật đầu tán thưởng.
Một bà lão khác thở dài: “Đáng tiếc là họa vô đơn chí. Con bé đó nửa đêm tự chạy ngoài mất tích luôn. Cũng gần hai năm ! thấy chồng của nó hình như vẫn đang tìm kiếm, vẫn đối xử hiếu thảo với bố vợ!”
Nói đến đây, mấy ông bà già khỏi xuýt xoa cảm thán.
“Sao cháu cứ cảm thấy chuyện đơn giản như nhỉ. Cháu từng ở trong căn phòng đó mà! Cháu thấy tiếng kêu ‘đau quá… cứu mạng với…’ đó!” Hứa Tri Tri chia cho họ nắm hạt dưa trong tay, dùng ánh mắt sợ hãi, hạ giọng .
Cô tò mò đối phương đang che giấu điều gì, nên cố ý tới dò hỏi. Nghĩ nghĩ , cô thể để bản chịu thiệt trong im lặng .
Suy nghĩ của cô đơn giản. Anh dọa thì cũng đừng mong yên . Nội dung dọa , sẽ thẳng ngoài. Quan trọng nhất là, nếu chột thì cần gì . Tốt nhất là để chuyện truyền thẳng tới tai vợ .
Lỡ như cũng chẳng . Dù , thì chắc chắn cũng điều mờ ám. Người chuyện thì kiểu gì cũng chột .
Hứa Tri Tri dứt lời, mắt mấy ông bà già lập tức trợn tròn.
Tuổi cao thì ít nhiều cũng mê tín. Thấy , Hứa Tri Tri còn miêu tả sinh động tiếng kêu cứu mà , lấy trợ lý của cô bằng chứng, rõ rằng trợ lý thấy cô mới thấy .
Mấy ông bà già đều sợ hãi, nhưng vẫn nhịn mà lắng , bởi về nhà còn kể cho vài câu.
Quan trọng nhất là tránh xa căn phòng 303 đó, tuyệt đối để những già như họ vô tình chạm .
Kể xong, Hứa Tri Tri phẩy phẩy tay áo rời .
Bỏ mấy ông bà già đó bàn tán ngớt.
Chủ đề nhiều nhất là chuyện ma quái, chủ đề thứ hai là phụ nữ nhà đó c.h.ế.t .
Tiếng kêu cứu là từ âm phủ vọng lên…
Càng càng trở nên huyền bí.
Cuối cùng, ai nấy đều tự dọa một phen, cảm thấy thể tiếp tục tán chuyện nữa nên đành chuyển sang chủ đề khác.
Trong đó một bà lão xong thì mặt mày tái mét, ôm c.h.ặ.t n.g.ự.c rời . Bà chậm rãi sang khu đối diện, đến một căn hộ tầng một, đưa tay gõ cửa.
“Thúy Vân! Mở cửa!” Bà lão gọi.
Một bà lão tóc bạc trắng mở cửa, chính là từng trả phòng đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/o-he-thong-toi-pham-con-co-the-dung-nhu-the-nay-sao/chuong-90.html.]
Bà lão bước nhà, xuống sofa, quanh một lượt kéo tay , hạ giọng : “Thúy Vân! thấy chuyện con gái bà mất tích gì đó … kể cho bà …”
Bà lão đem bộ những điều hôm nay kể cho bà lão tên Thúy Vân.
Kể xong, bà lo lắng bổ sung: “Chúng đều là học thức, mấy chuyện ma quỷ thần thánh đều là thể tin. những gì cô diễn viên khiến cảm thấy bất thường. Bà nhất nên để ý con rể đó của bà một chút.”
Thúy Vân mím môi, cứng đờ sofa, cả ngẩn .
“Có… chính miệng đó . Là giọng của một cô gái, cứ kêu đau, kêu cứu mạng?” Mắt bà đỏ hoe, nước mắt trực trào, cả chìm trong đau khổ và bi thương.
Bà lão vội nắm lấy tay Thúy Vân, trong mắt đầy cảm thông, nhưng vẫn nhỏ giọng : “Chưa chắc đó là giọng con gái bà. Việc bà cần bây giờ là cẩn thận với con rể đó. Còn con gái bà nữa, một đang sống sờ sờ mất tích. cứ thấy hợp lý. Bệnh tâm thần của con gái bà lúc nào cũng mê man, tìm đường về nhà chứ.”
Trước bà lão vẫn dám những lời , chỉ âm thầm cảm thấy con rể như vẻ bề ngoài. Bây giờ nghĩ kỹ , trong lòng rối như tơ vò.
Minh Thúy Vân nắm c.h.ặ.t t.a.y chị em, nước mắt lưng tròng, ánh mắt tràn đầy ơn.
“Cảm ơn bà chị. cứ tưởng là do cô gái đó con gái từng mất tích trong căn nhà , quá sợ hãi nên mới liên tưởng lung tung, vì thế mới trả phòng…” Thúy Vân hổ phẫn nộ, cuối cùng biến thành dáng vẻ trầm tư lẩm bẩm.
Bà lão siết c.h.ặ.t t.a.y Thúy Vân: “Bà hiểu là .”
lúc , tiếng chìa khóa tra ổ xoay vang lên, tiếp đó là tiếng mở cửa bước .
“Dì và đều ở đây ! Hai đang chuyện gì ?” Một giọng nam trung niên vang lên. Thấy cả hai đều , ông nở nụ ôn hòa, sang vợ, “Con ngoài cửa thấy dì ‘hiểu rõ là ’ gì đó.”
Gương mặt đàn ông tươi hiền hậu, nhưng sâu trong đáy mắt lóe lên một tia nguy hiểm khó nhận .
Minh Thúy Vân con rể, vẫn giữ nụ hiền từ như khi: “Là dì con tìm cho con một bạn đời. Thấy con ngày nào cũng bận rộn công việc, già con cái bên cạnh thì cô đơn.”
Bà ánh mắt con rể, khựng một chút, định cảm xúc bịa chuyện: “Mẹ chút nỡ nên còn do dự, vì thế dì con mới hiểu rõ là . Minh Khôn, con sẽ trách ích kỷ chứ!”
“Ồ! Vậy ? Chuyện vội. Khi nào tìm Linh Linh thì cần bàn. Hơn nữa bây giờ con cũng tâm trạng. Sau nếu tìm khác, con cũng sẽ tìm một vợ chấp nhận để con chăm sóc bố vợ. Đến lúc đó gia đình chúng vẫn sẽ chia rẽ.” Ánh mắt đàn ông nghiêm nghị, giọng đầy vẻ thâm tình dành cho vợ.
Minh Thúy Vân gật đầu, khen ngợi: “Con đúng là một đứa trẻ ngoan, là ích kỷ .”
Chỉ là trong ánh mắt bà xuất hiện thêm một tia nghi ngờ.
Bà lão bên cạnh siết c.h.ặ.t t.a.y Minh Thúy Vân, khẽ vỗ để hiệu cho chị em bình tĩnh.
Người đàn ông lắc đầu, cởi áo khoác treo lên, chân mày thoáng hiện vẻ hung ác.
Ông sắp chờ nữa để tay .