7
là cái dại nào bằng cái dại để một vị nữ thần đất đai nổi giận! Sau khi luồng linh lực vàng kim của Hậu Thổ bao phủ khắp Thanh Khâu, cảm thấy ngũ quan tinh tường đến lạ kỳ. Ta chỉ thấy tiếng gió, mà còn cả... tiếng thì thầm bàn tán của mấy lão già đang nấp đám mây đen .
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Giữa lúc trận chiến đang "căng thẳng", bỗng dưng thu hồi bộ linh lực. Rễ cây đang quấn hắc xà bỗng buông lỏng, khiến con rắn và cả đại sư Vô Trần đang đầu nó... ngã cái rầm xuống đất.
"Ơ, Linh Nhi, nàng dừng ? Mau cứu !" Cảnh Dạ ôm n.g.ự.c, ho khụ khụ vài tiếng, trông vẻ "sắp c.h.ế.t" lắm.
Ta khoanh tay n.g.ự.c, nhếch môi , sang con hắc xà đang lồm cồm bò dậy: "Thôi diễn các vị đại ca. Diễn nữa là thu phí bản quyền đấy."
Ta b.úng tay một cái.
Bùm!
Hắc khí tan biến.
Con hắc xà hung tợn bỗng chốc biến thành một sợi dây thừng đen bóng.
Đại sư Vô Trần đang "hắc hóa" thì vội vàng dậy, phủi bụi quần áo, hì hì: "Ấy, sư tinh mắt thế. Huynh bảo với sư phụ là thông minh lắm mà, lừa lâu ."
Và từ trung, lão sư phụ đáng kính của — đá xuống trần — đang thong dong cưỡi hạc hạ cánh, tay cầm quạt rách, khà khà: "Đồ nhi ngoan, hổ danh là Hậu Thổ hóa . Nếu màn kịch 'Thanh Khâu lâm nguy' , bao giờ ngươi mới chịu khai mở thần thức hả?"
Cảnh Dạ thấy bại lộ, liền thẳng dậy, bộ dạng trọng thương biến mất tăm, đó là vẻ mặt sủng nịnh: "Linh Nhi, nàng đừng giận. Ta và sư phụ nàng chỉ cho nàng thôi. Dù thì... nàng cũng thức tỉnh , chúng mau lễ thành ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/oan-gia-ngo-hep-than-tien-luu-lac/chuong-6.html.]
"Thành cái đầu ngươi!"
Ta quát lên một tiếng, mặt đất chân ba bọn họ bỗng chốc nứt . Ba cái hố sâu hoắm xuất hiện, nuốt chửng Sư phụ, Đại sư và cả Hồ Đế Cảnh Dạ xuống đến tận thắt lưng.
Ta hô biến một xấp sớ dài dằng dặc: "Sư phụ, vì lừa con, từ nay trả nợ hương hỏa cho 1000 ngôi miếu thổ địa đang bỏ hoang ở nhân gian. Chưa xong thì đừng hòng về trời!"
Nói xong, sang Đại sư , biến con rắn dây thừng thành một con sâu róm to béo: "Huynh thích chơi với rắn đúng ? Vậy từ nay hãy chăm sóc con sâu , bao giờ nó hóa bướm thì mới !"
Cuối cùng, Ta tiến gần, bóp cằm Cảnh Dạ, ranh mãnh: "Còn ngươi, Hồ Đế vĩ đại... Ngươi thích 'thu hoạch' đúng ? Được thôi!"
Ta vung quyền trượng, biến bộ cung điện lộng lẫy của Thanh Khâu thành một cái nông trang khổng lồ.
"Từ nay, ngươi chính là 'Thần Thổ Địa phụ tá' của . Hàng ngày đồng cuốc đất, trồng khoai, bao giờ đủ 100 vạn tấn khoai lang thượng hạng để phát cho dân nghèo, mới xem xét cho ngươi phòng ngủ!"
Đứng đỉnh cao nhất của Thanh Khâu, ba vị "đại năng" đang cắm cúi cuốc đất và trả nợ đời sự giám sát của mấy con hồ ly nhỏ (bây giờ là t.ử ruột của ), cảm thấy lòng nhẹ nhõm lạ kỳ.
Sư phụ cuốc đất lẩm bẩm: "Con với cái, đúng là nuôi ong tay áo..."
Đại sư thì mếu máo vì con sâu róm đang bò cổ.
Riêng Cảnh Dạ, cuốc đất , ánh mắt vẫn đầy thâm tình (và cả một chút gian xảo): "Được thôi, Linh Nhi. Trồng khoai thì trồng khoai. Miễn là khoai lang bày trong tiệc cưới của chúng là !"
Ta hếch cằm, lưng về phía chiếc ghế giữa vườn khoai, thong thả c.ắ.n một miếng bánh bao: "Để xem biểu hiện của ngươi , tiểu hồ ly ạ!"
Từ đó về , còn thấy một Thần Thổ Địa nhỏ bé lang thang ở ngôi miếu hoang nữa. Thay đó là một vị Nữ Thần quyền năng cai quản đất đai, bên cạnh luôn một hồ ly mã theo xách giỏ đựng khoai.