ÔM CON CHẠY NẠN VÀO NÚI – MẸ KẾ Y ĐỘC SONG TUYỆT - Chương 115: Mã tặc rơi vào cạm bẫy
Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:53:48
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Dao từ cây xuống, lập tức ôm lấy Tống T.ử Ngọc, vác gói chăn đệm, đặt Tống T.ử Dương lên gói chăn đệm, một tay dắt Tống T.ử Hiên.
Lục Dao đầu gọi Phương Lan: "Thẩm hai, mau ch.óng cõng Dung nhi rừng, mã tặc đến một khắc đồng hồ nữa là sẽ đến đây."
Phương Lan luống cuống đáp lời, trong lòng hoảng sợ bất an, hai chân run, lời sai khiến, thì mềm nhũn, suýt chút nữa cõng Dao Dung xong lảo đảo ngã.
Dao Đại Cường treo đầy đồ. Dao Thuận thì trầm hơn Phương Lan một chút, dù cũng sợ hãi, nhưng vẫn chạy lên đỡ Phương Lan, : "Nương, , con chắn phía , mau rừng ."
Bởi vì phần lớn của hai thôn đều từ trong rừng, nên lúc khi thì chút chen chúc.
"Mọi đừng xếp hàng , hãy tản , lập tức tản !" Tống Hoằng Thịnh cũng phát hiện vấn đề, nếu cứ thế chắc chắn sẽ mã tặc phát hiện.
Suốt chặng đường , quen theo , nay đột nhiên hoảng sợ, càng chút hoảng hốt chọn đường nào.
Giọng Tống Hoằng Thịnh tuy lớn, nhưng tiếng đám đông xung quanh còn lớn hơn. Cứ thế chắc chắn , còn kịp trốn phát hiện .
Lục Dao hiện tại đảm bảo an nguy cho lũ trẻ và nhà họ Dao , liền với Dao Đại Cường đang sát phía : "Dao đại ca, chúng lối . Lát nữa giúp trông chừng lũ trẻ, tuyệt đối đừng khỏi rừng."
Mặt Dao Đại Cường cũng trắng bệch, nhưng vẫn gật đầu: "Được."
Lục Dao dẫn nhà họ Dao sâu trong rừng, nhanh vượt qua đám đông đến phía . Những ở phía đều là già, yếu, bệnh tật. Bình thường họ đều dựa sự giúp đỡ của mới kiên trì đến giờ, nay chạy thoát cũng thể nhanh .
Lục Dao tìm một vị trí tương đối khuất sườn núi, đặt Tống T.ử Ngọc xuống.
"Dao đại ca, và thẩm hai hãy dẫn bọn trẻ xổm ở đây. Ta sẽ yểm trợ cho . Tuyệt đối để bọn trẻ phát tiếng động, trừ khi đến tìm ."
"Yên tâm, Lục đại phu."
Dao Đại Cường xong liền theo lời Lục Dao, ôm Tống T.ử Dương, Phương Lan ôm Tống T.ử Ngọc, Tống T.ử Hiên mấy đứa trẻ nhà họ Dao chen ở giữa. Mọi co thành một vòng, Lục Dao nhanh ch.óng tháo chiếc lều vải bạt từ gói chăn đệm , phủ kín tất cả trong, rải đầy lá khô lều.
Chiếc lều vải bạt vốn màu xanh quân đội ngả vàng, bên rải đầy lá khô, sườn núi che khuất, khó phát hiện. Hơn nữa hướng họ khác với hướng của .
Lục Dao với chiếc lều: "Dao đại ca, thẩm hai, cứ ở đây , xem tình hình."
Dưới chiếc lều vọng tiếng của Phương Lan: "Lục đại phu, nhất định cẩn thận đấy nhé."
“Ta , tẩu t.ử, đây.” Lục Dao dứt lời, liền mau ch.óng lao về phía ngược với đám đông. Nàng chạy hô lớn: “Mọi giữ im lặng, đừng phát tiếng động.”
Bóng hình nàng ngược dòng mà đặc biệt rõ ràng. Bởi , nơi nào Lục Dao qua, nhanh ch.óng ngừng la hét, đám đông cũng dần tĩnh lặng.
Tống Hoằng Thịnh giúp gia quyến thoát rừng, liền thấy Lục Dao gấp gáp chạy tới.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
“Đệ , bọn trẻ an trí thỏa cả chứ?” Tống Hoằng Thịnh khẽ hỏi.
“Đã an trí xong. Giờ xem bọn mã tặc nhắm chúng . Nếu đúng là chúng , thì chuẩn nghênh chiến. Hoằng Thịnh ca, hãy tập hợp đội tuần tra của hai thôn chúng , chuẩn binh khí theo .” Lục Dao trấn định .
Tống Hoằng Thịnh tuy trong lòng hoảng loạn, nhưng thấy Lục Dao trấn định như , tâm tình cũng bình tĩnh trở . Y lập tức triệu tập đội tuần tra.
Vừa đều lo cho gia quyến chạy thoát, bởi lúc đây tản khá rộng.
Song, Tống Hoằng Thịnh tìm thấy Dương Đức Phúc tiên. Kẻ gặp nguy hiểm thì chạy còn nhanh hơn thỏ. Tống Hoằng Thịnh bảo y tập hợp đội tuần tra Đại Dương thôn cho đủ, rìa rừng tập kết.
Còn Lục Dao thì một đến lối rừng để quan sát.
May mắn , vốn dĩ ở chân núi, lúc rút lui xong xuôi cả . Lục Dao thấy âm thanh càng lúc càng gần, cuối cùng, tiếng ngựa ghìm cương mà hí lên cao v.út.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/om-con-chay-nan-vao-nui-me-ke-y-doc-song-tuyet/chuong-115-ma-tac-roi-vao-cam-bay.html.]
Lục Dao thầm nghĩ: Hỏng , bọn dừng ?
Ngay đó, liền thấy một giọng thô kệch cất lên hỏi: “Hoàng Mao, ngươi chẳng thấy đội ngũ chạy nạn tới ? Người cả ?”
“Đại ca, thật sự thấy mà. Nếu tin, xem vết tích đất đây. Bọn họ còn từng nhóm lửa nấu cơm ở đây, tro tàn vẫn còn ấm, chứng tỏ bọn họ khỏi lâu.” Một khác với giọng khàn đục .
Lục Dao trèo lên cây, xuống chân núi, liền thấy chừng ba mươi mấy đang cưỡi ngựa, ai nấy đều đeo đại đao, chân ủng da thú, cả toát vẻ hung hãn của giặc cướp.
Lục Dao khe khẽ từ cây trèo xuống, dò dẫm đến bên cạnh Tống Hoằng Thịnh khẽ : “Hoằng Thịnh ca, đối phương hai ba mươi , ai nấy đều cưỡi ngựa. Bọn họ ở ngựa, chúng khó đối phó. nếu dụ bọn chúng rừng, sức chiến đấu bên chắc thua kém đối phương, còn thể đoạt những con ngựa , đây là đồ tự dâng tới cửa, chúng lấy thì thật phí hoài.”
Nếu mã tặc kẻ chúng cướp bóc đang tính kế với chúng, e rằng sẽ tức đến c.h.ế.t.
“Đệ sai. Đội tuần tra của chúng hiện giờ một trăm , ai nấy đều đao, thể liều c.h.ế.t một phen.” Tống Hoằng Thịnh cảm thấy chủ ý của Lục Dao tồi.
Lục Dao tiếp lời: “Lát nữa chúng sẽ như thế ……”
Tống Hoằng Thịnh kế sách của Lục Dao, gật đầu lia lịa, bọn rơi tay Lục đại phu thì coi như chúng xui xẻo.
Lục Dao xong, Tống Hoằng Thịnh liền dựa theo lời nàng mà chia thành ba tổ, mỗi tổ ba mươi , ngoài chọn mười mấy chạy nhanh phụ trách chia rẽ thổ phỉ.
Ba tổ chia tản về ba hướng, chọn vị trí thích hợp để mai phục. Có trèo lên cây, rạp đất, ẩn gốc cây.
Lục Dao thấy vị trí xong xuôi, liền thấy lối rừng truyền đến tiếng c.h.ử.i rủa: “Cha kiếp, bọn còn thể bốc ? Vừa nãy rõ ràng ở đây, mới chớp mắt một cái biến mất ?”
“Hoàng Mao? Chẳng lẽ tiểu t.ử ngươi vì tham công mà cố ý trêu đùa chúng ư?” Một giọng gian xảo hô lớn.
“Đâu , bao giờ dối chứ? Bọn chắc chắn phát hiện chúng nên trốn , nhất định là ở trong rừng . Bọn họ tới cả ngàn , thể nhanh như mà biến mất dấu vết.” Hoàng Mao khẳng định.
Lục Dao lúc đang ẩn cây cách mấy vài bước chân. Nàng từ gian lấy axit sulfuric đậm đặc, chỉ đợi mấy ngang qua gốc cây, liền dội thẳng xuống đầu.
“Một bước, hai bước, ba bước……” Lục Dao thầm đếm trong lòng.
“A!” Trong rừng đột nhiên vang lên một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, tiếp theo là một tiếng: “A!!!”
“Đại ca cẩn thận, mai phục.” Lục Dao liên tiếp hắt hai chai axit sulfuric, đó bắt đầu ném d.a.o, trong chớp mắt hạ gục hai tên.
Giữa những động tác hề sự ngơi nghỉ. Làm xong những việc đó, nàng lập tức từ cây nhảy xuống, chạy về phía Tống Hoằng Thịnh.
“Đại ca, chính là con nhỏ đó, nàng lén đ.á.n.h chúng , chúng mất bốn .” Hoàng Mao vì nịnh bợ nên luôn theo bên cạnh lão đại, ở giữa, bởi thoát nạn.
Vào lúc , y thấy bóng hình Lục Dao từ cây nhảy xuống, liền vội vàng chỉ về hướng Lục Dao bỏ chạy mà hô.
“Mẹ kiếp, mau bắt con nhỏ đó cho , cho nàng nếm thử tư vị sống , c.h.ế.t xong.” Lão đại lửa giận ngút trời, giơ đại đao trong tay vung vẩy, gầm lên.
Cùng lúc đó, mấy xuất hiện lao về phía hướng Dương Đại Kim mai phục.
“Đại ca, đằng cũng , bọn chúng đều trốn trong rừng mà!” Hoàng Mao mắt tinh như quỷ, chỉ mấy hưng phấn kêu lớn.
“Ha ha, Hoàng Mao, ngươi lập công , đợi về, đại ca sẽ trọng thưởng cho ngươi.” Lão đại ha ha lớn, lời tràn đầy tự tin tất thắng.
“Hoàng Mao, ngươi dẫn đuổi mấy kẻ , dẫn đuổi con nhỏ đó, chúng chia hành động.”
Lời lão đại dứt, mấy chạy về phía Tống Thanh Tùng.
Hoàng Mao đớ . Bọn đều thuộc loài chuột ?