ÔM CON CHẠY NẠN VÀO NÚI – MẸ KẾ Y ĐỘC SONG TUYỆT - Chương 116: Đại chiến mã tặc trong rừng

Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:53:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đại ca, đằng mấy chạy sâu trong rừng .” Hoàng Mao lớn tiếng la lên, giọng tràn đầy ý hưng phấn, tựa như đang chơi trò mèo vờn chuột, bọn chúng là mèo thể thoải mái đùa giỡn lũ chuột.

Nhìn lũ chuột mặt hoảng loạn đường nào, chạy tán loạn khắp nơi, trong lòng Hoàng Mao đều là kích động, mắt tràn đầy sự hưng phấn.

Thế là lão đại mã tặc từ hai toán chia thêm một , gộp thành một toán nữa để đuổi theo những kẻ cuối cùng bỏ trốn rừng. Cứ , hai mươi mấy tên mã tặc còn liền chia thành ba nhóm. Thế nhưng toán đuổi theo Lục Dao là ít nhất, bởi vì do lão đại tự dẫn đội, vả theo bọn chúng thấy chỉ một Lục Dao, nên cần nhiều như cũng thể dễ dàng bắt nàng.

Toán đuổi theo Lục Dao chỉ năm . Năm theo bóng dáng Lục Dao chạy sâu trong. Theo lý mà , Lục Dao hẳn chạy mất dạng . Thế nhưng nàng khéo léo, sơ ý ngã một cái, mãi mới bò dậy . Chờ đến khi bọn thấy nàng, nàng lảo đảo từ đất dậy tiếp tục chạy.

Cứ như , năm nàng dẫn dụ càng lúc càng chệch hướng. Mấy tên phát hiện , mặt vẫn tràn đầy vẻ hưng phấn sắp xé xác Lục Dao.

Lục Dao từ xa trông thấy góc áo của Tống Hoằng Thịnh gốc cây. Khóe môi nàng lộ một nụ lạnh, bước chân đất lập tức nhanh thêm mấy phần.

“Con nhỏ , còn chạy ư? Xem là lão t.ử cho ngươi mặt mũi quá ? Huynh mau đuổi theo nàng , đừng lãng phí thời gian nữa.”

“Vâng, lão đại.”

Khi mấy tên sắp tóm lưng Lục Dao, Lục Dao đột nhiên dừng , lập tức cúi thấp xuống. Kẻ gần Lục Dao nhất trực tiếp phanh kịp, cắm đầu ngã nhào một cái thật mạnh từ lưng nàng.

Ngay đó, Tống Hoằng Thịnh liền dẫn hô lớn xông , vây kín năm tên .

Lão đại mã tặc lập tức ngớ . Gì thế , còn mai phục? Huống hồ đối phương ai cũng binh khí? Rốt cuộc đây là ai cướp bóc ai?

Nếu là mã tặc, chắc chắn tay vẫn chút công phu, như bọn thổ phỉ đều là lương dân ép giặc cướp, chỉ một đòn tan tác. Bọn mã tặc xem quanh quẩn ở đây nhiều năm, tay trong cố định và cả sào huyệt vững chắc.

Lục Dao dậy với Tống Hoằng Thịnh: “Hoằng Thịnh ca, lão đại cứ giao cho đối phó. Mấy tên còn thì giao cho các . Bọn như thổ phỉ , tay công phu, các đều cẩn thận một chút.”

“Được thôi, yên tâm . Ba mươi chúng vây công bốn tên, chắc chắn vấn đề gì. Chỉ nàng là cẩn thận.”

Tống Hoằng Thịnh xong liền xông lên để giao chiến.

Bên Lục Dao tay ghìm chân lão đại giặc cướp.

“Con ranh con, lão t.ử thật sự lầm ngươi . Ngươi cũng vài đường cơ bản đấy chứ? Hôm nay sẽ cho ngươi nếm thử sự lợi hại của lão t.ử.”

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Lão đại giặc cướp dứt lời, giơ đại đao liền c.h.é.m về phía Lục Dao. Lục Dao suýt soát né tránh , nhưng kình phong do đối phương vung đao tạo vẫn thể xem thường, thể thấy đối phương quả thực là một kẻ luyện võ nghề.

Lão đại giặc cướp thấy một đòn trúng, đối phương dễ dàng tránh thoát, trong lòng cũng cảnh giác. Chiêu chính là một trong những tuyệt kỹ của y, trông vẻ là c.h.é.m tùy tiện, kỳ thực ẩn chứa kỹ xảo. Phải dự đoán quỹ đạo hành động của đối phương, khi c.h.é.m sẽ giả vờ một chút, dụ dỗ kẻ địch tưởng rằng y sẽ c.h.é.m sang trái, kẻ địch sẽ né sang , như sẽ trúng kế của y. Kỳ thực điểm hạ đao của y chính là ở phía bên . Những năm qua y dùng chiêu chế phục ít , ngờ con nhỏ mặt dễ dàng né tránh .

Lão đại giặc cướp siết c.h.ặ.t chuôi trường đao trong tay, chân y di chuyển vài bước quanh Lục Dao, song dám tấn công liều lĩnh nữa, y đang tìm kiếm thời cơ.

Lục Dao cũng suýt soát né tránh chiêu đó. Nếu nàng phản ứng nhanh, thật sự chiêu của đối phương c.h.é.m thương. Bởi nàng cũng đang thầm quan sát đối phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/om-con-chay-nan-vao-nui-me-ke-y-doc-song-tuyet/chuong-116-dai-chien-ma-tac-trong-rung.html.]

Hai nhất thời đều động đậy, đối đầu một lát. Sau lưng Lục Dao truyền đến một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, giọng hình như là của Tống Dương thôn thương.

Ánh mắt Lục Dao trầm xuống, sử sát thủ giản, phi đao.

Nàng học gì dùng nấy, hướng phía đối phương hư thiết một đao, ngay đó bùng nổ, sử dụng đòn đá ngang chạy đà trong Taekwondo, nhanh ch.óng đá về phía tai trái đối phương. Tai là bộ phận yếu ớt đầu, chỉ kém đôi mắt.

Bởi cú đ.á.n.h của Lục Dao chính xác trúng đích, khiến tai đối phương ù , đầu óc cũng ong ong. Lục Dao cho đối phương cơ hội phản ứng, nữa vung phi đao. Đối phương tuy ở trạng thái nhất, nhưng đ.á.n.h nhiều, kinh nghiệm, cảm nhận tiếng gió liền lập tức lăn tránh , lưỡi d.a.o để một vết m.á.u đùi đối phương.

Lục Dao nhân cơ hội một cước đạp lên cổ chân đối phương. Chỉ thấy một tiếng “rắc”, cổ chân trái đối phương lập tức gãy vụn. Đồng thời trong rừng cũng vang lên tiếng kêu như heo chọc tiết.

Lục Dao từ gian lấy một chai axit sulfuric đậm đặc, hắt đầu lão đại giặc cướp.

Đối phương lập tức ôm đầu lăn lộn đất, lăn phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết ch.ói tai.

Lục Dao rút trường đao của , trực tiếp c.h.é.m một đao cổ đối phương. Tay giơ lên, đao hạ xuống, trong rừng lập tức tĩnh lặng.

Lục Dao chút chần chừ, lập tức giúp Tống Hoằng Thịnh và bọn họ.

Thấy bên Tống Hoằng Thịnh cũng cơ bản giải quyết xong bốn tên .

“Hoằng Thịnh ca, hãy giải quyết bốn tên ngay tại chỗ, đừng để hậu họa. Chúng giúp đỡ những khác.”

“Ừm.” Tống Hoằng Thịnh đáp lời xong, liền trực tiếp một đao c.h.é.m c.h.ế.t một tên mã phỉ. Những khác cũng chẳng đầu g.i.ế.c . Lần đại chiến với thổ phỉ, ai nấy tay đều nhuốm m.á.u tươi.

Lần tay g.i.ế.c , cũng còn sợ hãi. Lưỡi đao trắng , lưỡi đao đỏ , mấy tên nhanh giải quyết.

Tống Dương thôn năm thương, một trọng thương, bốn nhẹ thương. Tống Hoằng Thịnh chia hai chăm sóc những thương. Những còn đều chi viện cho khác.

Hai bên còn mã phỉ nhiều hơn bên , bởi ứng phó phần khó khăn hơn. Thế nhưng khi Lục Dao và Tống Hoằng Thịnh dẫn tới chi viện, áp lực hai bên lập tức giảm ít.

Trải qua một khắc đồng hồ giao chiến kịch liệt, cuối cùng, tất cả bọn chúng đều hạ gục.

“Hoằng Thịnh ca, hãy giữ vài tên sống.” Lục Dao thấy định g.i.ế.c sạch, bèn vội vàng .

Nếu thể xông sào huyệt của bọn thổ phỉ, thì lẽ họ giải quyết vấn đề lương thực suốt chặng đường .

“Đệ , vì g.i.ế.c hết? Những kẻ chẳng lấy một tên lành, giữ chúng đều là họa hoạn.”

“Hoằng Thịnh ca, dụng ý. Bây giờ hãy chia bốn tên mà thẩm vấn riêng, hỏi sào huyệt của chúng ở . Nếu một tên nào khác với những kẻ còn , hãy lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t.”

Tống Hoằng Thịnh lúc mới hiểu ý Lục Dao, kính phục liếc Lục Dao một cái, phân bốn hướng để thẩm vấn riêng.

 

Loading...