ÔM CON CHẠY NẠN VÀO NÚI – MẸ KẾ Y ĐỘC SONG TUYỆT - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:53:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dạy học tại chỗ

Đại quân dọc Hạ Tây Hà về phía đông nam năm, sáu dặm, thì thấy một con đường nhỏ. Tuy quan đạo, nhưng thể thấy nơi đây thường xuyên qua . Đi dọc con đường nhỏ nhất định sẽ gặp dân, chỉ cần tìm hỏi đường là .

Lúc trời cũng quá giờ Ngọ từ lâu. Tống Hoằng Thạc cho dừng nghỉ ngơi nửa canh giờ tiếp tục .

Nơi xa bờ sông, nhóm lửa nấu cơm cũng tiện lợi hơn.

Lục Dao bế Tống T.ử Hiên và Tống T.ử Dương từ lưng ngựa xuống đặt đất.

Hai Diêu Thuận và Diêu Thành đang giúp Phương Lan dựng bếp đá. Bên bờ sông nhiều đá, nhặt vài tảng là thể dựng một cái bếp tạm thời, nên cũng tốn công sức gì.

Lục Dao với Phương Lan: “Tẩu t.ử, lâu chúng ăn rau xanh . Ta đưa lũ trẻ hái ít rau dại về, trưa nay chúng dùng rau dại và thịt khô nấu canh thịt ăn nhé?”

“Thế thì quá, mấy tháng nay chẳng thấy chút màu xanh nào . Người mau , sẽ nhóm lửa đun nước, hết luộc thịt khô một lúc, hầm kỹ một chút, lũ trẻ cũng dễ tiêu hóa hơn.” Phương Lan .

Lục Dao gật đầu, đưa Tống T.ử Dương và Tống T.ử Hiên , đặt Tống T.ử Ngọc bên cạnh Phương Lan nhờ Diêu Dung trông chừng. Diêu Dung đường xa như , cần nghỉ ngơi thật , nên theo Lục Dao lên núi. ba đứa trẻ khác của nhà họ Diêu thì theo.

Lục Dao chuyện giọng quá lớn nhưng cũng quá nhỏ. Kế bên nhà Lục Dao là gia đình Dương Chí Vỹ của làng Đại Dương. Kể từ khi Lục Dao cứu nhi t.ử Dương Chí Vỹ, cả nhà họ vẫn cảm tạ Lục Dao t.ử tế. Bây giờ Lục Dao đào rau dại, vợ Dương Chí Vỹ lập tức dẫn các nữ nhi cùng theo Lục Dao.

Dương Quyên rụt rè theo Lục Dao. Lục Dao phát hiện theo , liền đầu , thấy là nương của Cẩu Đản thì dừng hỏi: “Cẩu Đản nương t.ử, theo việc gì ?”

Dương Quyên véo góc áo : “Lục đại phu, đào rau dại, xem xem thể giúp gì cho . Người cứu Cẩu Đản nhà , nhà nghèo, cũng gì để tạ ơn , chỉ nghĩ thể giúp gì đó chăng?”

“Không cần , chỉ là ít rau dại thôi mà.” Lục Dao xong nhấc chân định .

Dương Quyên vội vàng : “Lục đại phu, thể phiền dạy nhận những loại rau dại ăn ở đây ? Nhà đông , lương thực đó cũng đủ ăn, nếu thể hái thêm chút rau dại để chống đói, cũng thể cầm cự đến nơi.”

Dương Quyên xong cúi đầu, dám Lục Dao.

“Nếu theo thì cứ theo , cả, núi lớn như , rau dại nhiều lắm.” Lục Dao xong những đang quan sát xung quanh: “Nhà nào rảnh rỗi thì cùng theo lên, dạy một cũng là dạy, dạy một nhóm cũng là dạy. , rau dại nhận cũng nhiều lắm, đa các loại rau dại đều liên quan đến d.ư.ợ.c liệu. Nếu thấy loại rau dại quen thuộc thể phân biệt thì hái, những loại chắc chắn thì đừng hái, kẻo ăn trúng độc.”

Mọi Lục Dao , đầu tiên là hưng phấn, đó chút hoảng sợ, vội vàng gật đầu : “Lục đại phu yên tâm, những loại nhận chúng kiên quyết hái.”

Thế là Lục Dao dẫn một đám đông đảo lên núi, hầu như phụ nữ của mỗi nhà đều theo.

Lục Dao dắt Tống T.ử Dương và Tống T.ử Hiên, phía là ba bé nhà họ Diêu, xung quanh vây kín các phụ nữ và trẻ em.

Lục Dao đến chân núi thấy vài cây Long Quỳ. Nàng nhổ cả cây Long Quỳ lên, xổm xuống với Tống T.ử Dương và Tống T.ử Hiên bên cạnh: “T.ử Dương, T.ử Hiên, các con xem, cây gọi là Long Quỳ, còn gọi là Khổ Lương Thái hoặc Dã Lạt T.ử Thái, là một loại rau dại d.ư.ợ.c thực đồng nguyên. Toàn bộ cây Long Quỳ đều thể dùng t.h.u.ố.c. Quả đây màu xanh thì độc, nhưng nếu để một thời gian nữa quả từ màu xanh chuyển sang màu tím đỏ thì thể ăn . Quả vị chua chua ngọt ngọt ngon, nhưng cũng nên ăn nhiều, ăn nhiều dễ ch.óng mặt, buồn nôn, ói mửa, nặng thể dẫn đến choáng váng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/om-con-chay-nan-vao-nui-me-ke-y-doc-song-tuyet/chuong-120.html.]

“Nương, con nhớ , đây là một vị thảo d.ư.ợ.c đúng ạ?” Tống T.ử Dương nghiêm túc Lục Dao xong hỏi.

, đây là một vị thảo d.ư.ợ.c, thể trấn đau thanh hỏa, trị ho tiêu đờm, hoạt huyết hóa ứ, nhưng đồng thời nó cũng thể ăn . Nhìn xem, giờ nương sẽ ngắt những lá non về dùng nước sôi chần qua, bỏ bớt nước thái sợi, trộn gỏi là thể ăn, còn thể xào nhanh với trứng gà cũng ngon.” Lục Dao giải thích cả giá trị d.ư.ợ.c liệu và cách ăn của Long Quỳ.

“Lục đại phu, thể cho xem cây Long Quỳ trông như thế nào ?” Dương Quyên Lục Dao cung kính hỏi.

Lục Dao đưa cây Long Quỳ trong tay cho Dương Quyên xong, liền với : “Mọi đều thể xem, loại d.ư.ợ.c liệu kén đất, môi trường, khí hậu, dễ trồng, tin cũng từng thấy qua.”

Sau khi xem xong, vợ Tống Hoằng Thạc : “Lục đại phu, thứ ở quê chúng cũng , chỉ là bây giờ quê nhà lạnh , thứ úa tàn, ngờ ở đây vẫn đang mọc. Càng ngờ là một vị d.ư.ợ.c liệu. Lục đại phu, nếu chúng hái những thứ thể đem trấn đổi tiền ?”

Mọi đổi tiền, lập tức mở to mắt Lục Dao.

Lục Dao với thẩm thẩm của Tống Hoằng Thịnh: "Thẩm, đương nhiên thể, nhưng cũng rõ giá cả ở đây thế nào. Tuy nhiên, nếu hái, e rằng tiền đổi cũng thể mua mấy cân lương thực."

Tiền Tuyết, vợ Tống Hoằng Thịnh, kinh ngạc hỏi: "Thật ? Lục đại phu, thứ quý giá đến ư?"

Lục Dao gật đầu. Hiện giờ Đông Tín quốc chiến loạn khắp nơi, chắc chắn d.ư.ợ.c liệu thiếu thốn trầm trọng. Nếu Lục Dao lầm, tiền tuyến hẳn cần một lượng lớn d.ư.ợ.c liệu, thì các tiệm t.h.u.ố.c địa phương chắc chắn cũng khan hàng.

Thấy Lục Dao gật đầu, ồ lên một tiếng tản . Thứ cây long quỳ , phàm là trong thôn thì ai là , ngay cả trẻ con đôi khi cũng chạy khắp núi tìm quả long quỳ đồ ăn vặt.

Mọi tìm rau dại nữa, ai nấy đều chia tìm long quỳ.

vẫn còn vài rời , họ còn học hỏi thêm những kiến thức khác. Một ngọn núi lớn như , thể chỉ một loại thảo d.ư.ợ.c chứ? Biết lát nữa Lục đại phu tìm loại thảo d.ư.ợ.c khác thì ?

Mấy nhà họ Diêu lặng lẽ theo Lục Dao, tuy cũng tìm long quỳ, nhưng vẫn cố nén sự phấn khích xuống.

Lục Dao loanh quanh chân núi, phát hiện nhiều rau tề trong đám cỏ úa vàng. Nàng với Diêu Thuận mấy : "Diêu Thuận, Diêu Thành, Diêu Hằng, các ngươi đào những cây rau tề về nấu canh cho nương các ngươi. Rau tề non và tươi ngon."

Lời của Lục Dao cũng thu hút sự chú ý của mấy phụ nữ theo bên cạnh, họ cũng thấy ít rau tề, thế là cũng cúi đầu dùng xẻng nhỏ đào.

mang theo vật gì để đựng, nên trực tiếp dùng vạt áo túm , chuẩn lát nữa về sẽ luộc ăn, như hơn nhiều so với việc uống nước trắng.

Lục Dao thì dẫn Tống T.ử Dương và Tống T.ử Hiên về phía .

Suốt chặng đường, Lục Dao cơ hội dạy y thuật cho hai đứa nhỏ, bởi vì trong những lúc dừng , Tống T.ử Hiên dẫn Tống T.ử Dương tìm Tống Hoằng Văn sách.

Hôm nay cuối cùng cũng thể dạy trực tiếp .

Ếch Ngồi Đáy Nồi

 

Loading...