ÔM CON CHẠY NẠN VÀO NÚI – MẸ KẾ Y ĐỘC SONG TUYỆT - Chương 132: Khoảnh khắc xấu hổ của Lục Dao

Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:54:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Dao dẫn đội chạy nạn thêm một ngày, buổi tối vẫn đóng quân trong rừng.

thêm ba nhà Tề Bác Nhân, nên Lục Dao cần dựng thêm một cái lều nữa. Bên phụ nữ và trẻ em cần hai cái lều để ngủ riêng. Bên nam giới vì chỉ thêm một Tề lão nên cũng cần thêm một cái lều nữa, nếu chăn sẽ đủ dùng, Lục Dao cũng tiện lấy thêm vải bạt .

Sau khi dựng xong lều, trời về cơ bản tối. Tề tiểu thư vệ sinh, nhưng trong rừng cần đến nơi vắng vẻ, nàng chút sợ hãi.

Lục Dao liền chủ động dẫn nàng đến chỗ vắng vẻ giải quyết, Lục Dao cũng cần giải quyết vấn đề sinh lý của .

Hai tìm một nơi khá xa đám đông, sự che phủ của màn đêm, căn bản thấy tình hình bên . Lục Dao thấy Tề Tuyết Nhạn còn chút do dự liền : "Tề tiểu thư, nàng đừng sợ, ở đây trông chừng cho nàng."

"Vậy thì đa tạ Lục đại phu." Tề Tuyết Nhạn đỏ mặt bước trong hai bước, Lục Dao mặt, lưng hướng về phía Tề Tuyết Nhạn.

Lục Dao thấy tiếng sột soạt phía , chốc lát liền thấy Tề Tuyết Nhạn : "Lục đại phu, xong , chúng về thôi?"

"Tề tiểu thư, nàng về , cũng cần tiện một chút." Lục Dao hào sảng .

Tề Tuyết Nhạn cúi đầu : "Vậy cần giúp nàng canh chừng ?"

"Không cần, Tề tiểu thư lúc về tự cẩn thận một chút, đường trong rừng dễ ." Lục Dao dặn dò Tề Tuyết Nhạn một câu tự về phía khác.

Tề Tuyết Nhạn bóng lưng Lục Dao một cái, thấy đối phương khách sáo, liền tự về .

Lục Dao tìm một chỗ giải quyết xong vấn đề sinh lý, liền thấy xa truyền đến một âm thanh lạ.

"Ưm, a..."

Lục Dao tưởng thương, vội vàng bước nhanh về phía nguồn âm thanh. Càng gần, Lục Dao càng cảm thấy âm thanh đúng.

Lục Dao lẳng lặng đến gần hơn một chút, dừng kỹ, thì thấy trong bụi cỏ hai bóng đang lăn lộn cùng , âm thanh chính là từ miệng phụ nữ phát . Sắc mặt Lục Dao đột nhiên đỏ bừng, bởi vì cả hai kiếp cộng Lục Dao đều từng tiếp xúc với đàn ông, bình thường trong quân đội cũng bận rộn nhiệm vụ hoặc nghiên cứu, thể tiếp xúc với những chuyện ?

Sau khi Lục Dao đối phương đang gì, lập tức về, trong lòng như nai con xô loạn. Nàng xa còn thấy âm thanh nữa, mới bình tâm trạng, chờ đến khi sắc mặt gì khác thường, Lục Dao mới sải bước về.

Về đến doanh địa, liền thấy Phương Lan sắp nấu xong cơm canh.

Vì là bữa tối, buổi trưa cũng ăn uống t.ử tế, buổi tối liền phong phú hơn một chút. Thêm đó thêm ba nhà Tề Bác Nhân, Lục Dao đường đặc biệt hái ít rau dại.

Buổi tối Phương Lan liền dùng rau dại xào thịt khô một đĩa nhỏ, nấu một nồi cháo kê thịt băm, trong cháo còn thêm vài nắm gạo tẻ, ngửi thôi khiến thèm chảy nước miếng.

Lục Dao về liền thấy Tề phu nhân đang trò chuyện với Phương Lan.

"Phương phu nhân, tài nghệ của nàng thật , nàng thật vất vả . Nếu nàng cần giúp gì cứ việc , tuy , nhưng sẽ từ từ học . Còn Tuyết Nhạn, nàng cứ coi như nữ nhi mà sai bảo." Tề phu nhân mặc dù trong cảnh sa sút như , vẫn giữ phong thái hiền thục, dịu dàng.

Phương Lan vội vàng xua tay : "Tề phu nhân, gọi là Phương thị là . Người nhà nông chúng dùng xưng hô phu nhân, đó đều là cách gọi của nhà quyền quý. Người thô tục chúng gọi bằng họ là , để phân biệt từng thôi. Bất quá thấy phong thái của phu nhân giống nhà nông chúng chút nào, giống các phu nhân quyền quý trong các vở kịch. Những công việc thô kệch , đều quen , phu nhân cần nhúng tay nữa. Phu nhân nếu thấy buồn chán thể kể cho vài chuyện thú vị của những thuộc tầng lớp của , để mở mang tầm mắt."

Giọng Phương Lan sảng khoái, trong lúc chuyện, động tác tay chân một khắc cũng ngừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/om-con-chay-nan-vao-nui-me-ke-y-doc-song-tuyet/chuong-132-khoanh-khac-xau-ho-cua-luc-dao.html.]

"Lục đại phu về ." Tề Tuyết Nhạn ngẩng đầu liền thấy Lục Dao tới.

"Tề tiểu thư, thấy nàng mặc phong phanh, đêm dần khuya, cảm thấy lạnh ?" Lục Dao Tề Tuyết Nhạn nép bên Tề phu nhân xoa tay, Tề phu nhân thì đang ôm Tống T.ử Ngọc.

Tề Tuyết Nhạn lắc đầu : "Cũng lạnh lắm, đợi chút nữa tối hơn, chúng cũng nên nghỉ ngơi , gì đáng ngại."

Phương Lan lúc : "Cơm xong , lát nữa đều uống một bát cháo thịt nóng hổi, ấm áp đến mức đổ mồ hôi."

Cùng với lời của Phương Lan, nàng tiên múc một bát cháo đưa cho Tống T.ử Hiên.

Tống T.ử Hiên hai tay tiếp lấy đưa cho Tề Bác Nhân: "Lão sư, mời dùng bữa." Tống T.ử Hiên cung kính .

Tề Bác Nhân từ chối, một tay tiếp lấy, nhưng uống ngay mà đợi đều cháo, mới nhấp một ngụm nhỏ.

Phương Lan chỉ lo cúi đầu uống cháo, cũng ai gắp thức ăn, nhưng cũng tiện mở miệng. Nhà đại gia đều coi trọng ăn , ngủ , nàng sợ Lục Dao mất mặt, nên cũng cúi đầu uống cháo.

Lúc Tống T.ử Hiên lấy một đôi đũa công, gắp một đũa rau bỏ bát Tề Bác Nhân : "Lão sư, nếm thử món dì Lan , đây là món ngon nhất mà con từng ăn."

"Ừm, cứ ăn ." Tề Bác Nhân thấy đều gò bó, liền ăn một miếng .

Bên nhường nhịn ăn cơm, bên Đại Dương Thôn ồn ào lên.

Lục Dao dậy một cái, xuống.

Phương Lan ghé sát Lục Dao thì thầm : "Lục đại phu, xảy chuyện gì ?"

"Ta , chắc là cãi ." Ánh mắt Lục Dao lóe lên.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

lúc , dùng bữa xong, đặt bát đũa xuống, Phương Lan liền thu dọn hết đồ nồi, chuẩn mang con suối nhỏ gần đó để rửa. Nơi họ đóng quân mỗi đều chọn chỗ gần nguồn nước, nếu sẽ thể nấu cơm .

“Nương, con đến giúp .” Diêu Thành lập tức dậy .

“Diêu Thành, con xuống , và nương con sẽ , con ở đây cùng T.ử Hiên học thuộc lòng sách vở, T.ử Hiên nhận cố nhân của thầy , con cũng nên theo học hỏi thêm chút.” Lục Dao dậy với Diêu Thành.

Tề Tuyết Nhạn cũng dậy với Lục Dao: “Lục đại phu, đến giúp một tay nhé?”

“Không cần , chút việc vặt , và tẩu t.ử . Người và Tề phu nhân cứ giúp trông chừng T.ử Ngọc nghỉ ngơi , thấy nàng bé buồn ngủ .” Lục Dao thản nhiên từ chối.

Có lẽ Tống T.ử Ngọc từng gặp Tề Tuyết Nhạn, nên hề bài xích hai con Tề Tuyết Nhạn.

Tề Tuyết Nhạn ôm Tống T.ử Ngọc khẽ phúc với Lục Dao, Lục Dao gật đầu, cảm thấy giao thiệp với những thật mệt mỏi.

Lục Dao xoay cùng Phương Lan khiêng một nồi bát đũa về phía bờ suối, xuyên qua đám đông. Hai càng đến gần, tiếng cãi vã càng rõ ràng, nội dung cũng càng tường tận.

 

Loading...