ÔM CON CHẠY NẠN VÀO NÚI – MẸ KẾ Y ĐỘC SONG TUYỆT - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:54:12
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thuận lợi phủ thành

Tề Bác Nhân cưỡi ngựa, trong đám đông đặc biệt nổi bật, khí chất nho nhã quả thực như hạc giữa bầy gà, càng cần đến bên cạnh còn Tề phu nhân và Tề tiểu thư. Hai vị gia quyến và cách ăn mặc của những khác cũng giống, dân làng đều mặc áo bông quần bông, còn Tề phu nhân và Tề tiểu thư mặc váy. Không kiểu dáng, ngay cả chất liệu vải cũng đặc biệt bắt mắt, rõ ràng dân làng.

Đợi Huyện lệnh rõ Tề Bác Nhân đang cưỡi ngựa, tiến lên hành lễ, nhưng khổ nỗi Tề Bác Nhân những con ngựa khác vây quanh trong đàn, Huyện lệnh đại nhân thể tiếp cận, trơ mắt Tề Bác Nhân xa.

Lục Dao lúc tiến lên phía cảm ơn.

“Huyện lệnh đại nhân, đa tạ ngài tạo điều kiện. Chúng thông qua hết, xin phiền ngài nữa, đặc biệt đến đây từ tạ đại nhân.” Lục Dao khẽ khom hành một lễ.

Huyện lệnh vội vàng với Lục Dao: “Bổn quan hỏi ngươi, gia đình ba cưỡi ngựa họ Tề ?”

Vẻ mặt sốt ruột của Huyện lệnh hiện rõ mồn một, Lục Dao đầu về hướng Huyện lệnh đại nhân chỉ, chính là vị trí của gia đình ba Tề Bác Nhân.

Lục Dao gây thêm rắc rối, bèn lắc đầu : “Dân phụ cũng , ba là gia đình ba do tộc nhân cứu đường, đối phương họ họ Tề?”

Huyện lệnh ngẩn một thoáng, nghĩ rằng lẽ Tề Bác Nhân khác phận của nên mới cố ý che giấu, cũng tiện tiết lộ quá nhiều, bèn : “Có lẽ lầm , nhận nhầm thành cố nhân. Nếu như , các ngươi một lộ bình an, hy vọng thể sớm tìm một nơi để an cư lập nghiệp, tạm biệt tại đây.”

Lục Dao hành một lễ, mới xoay rời .

Huyện lệnh đại nhân mãi rời, bóng cưỡi ngựa biến mất ở khúc quanh của núi, mới lắc đầu thở dài mà rời .

Lục Dao sải bước đuổi kịp đội quân chạy nạn, cũng kể chuyện nhỏ cho Tề Bác Nhân, chỉ khẽ gật đầu khi ngang qua họ, bước về phía những phía .

Lục Dao vốn nghĩ rằng khi qua huyện thành thể đổi lấy ngân phiếu và phát tiền cho , ngờ cửa mở. Đây là cổ đại chứ kiếp , còn trực ban gì đó, đổi , chỉ đành đợi đến mùng tám cửa hàng mở cửa mới đổi.

Qua Bình Xà huyện, đường ngày càng đông, lúc đều là những vội vã về nhà. Trên đường , đội chạy nạn đều qua dừng chân quan sát, nhưng đều quen , còn hoảng loạn như lúc đầu, mặc kệ khác dò xét.

Lại thêm năm sáu ngày, ở giữa qua ba huyện thành, năm thị trấn, tất cả đều thuận lợi thông qua nhờ phí hối lộ của Lục Dao.

Cuối cùng giờ Tỵ của ngày thứ bảy, đến phủ thành Lệ Âm phủ.

Lúc những nên ngoài ăn đều lên đường, cho nên cổng thành phủ thành đều là dân chúng xếp hàng chờ thành.

Đội chạy nạn như thường lệ chờ ở xa, dám tùy tiện đến gần. Lần Lục Dao còn như dùng tiền hối lộ để dàn xếp, mà về phía Tề Bác Nhân hành một lễ và : “Tề lão, e là chúng khó mà qua , cho nên mời Tề lão cùng trong phủ thành bái phỏng Tri phủ đại nhân, để ngài tạo điều kiện thuận lợi cho chúng .”

Tề Bác Nhân gật đầu : “Dù ngươi đến, cũng định với ngươi . Vị Tri phủ của Lệ Âm phủ vẫn còn chút giao tình, nể mặt lão phu, đối phương hẳn sẽ cho chút thể diện, sẽ khó chúng .”

Tề Bác Nhân xong dậy chỉnh đốn y phục, lúng túng : “Lục đại phu, cứ thế bái phỏng Tri phủ đại nhân lẽ đường đột, trong thành liệu thể cho tắm rửa một phen mới dâng danh ?”

Lục Dao vội gật đầu đáp: “Đó là đương nhiên, Tề lão cần lo lắng những chuyện , sẽ sắp xếp thỏa đáng cho Tề lão.”

Lục Dao ngay lập tức một động tác mời, Tề Bác Nhân liền nghiêm chỉnh về phía .

Lần phủ thành chỉ Lục Dao và Tề Bác Nhân cùng , những khác đều chờ ở nguyên tại chỗ.

Lục Dao quan sát cổng thành Lệ Âm phủ, chỉ thấy cổng thành ba cổng vòm, bên trong xây bằng đất nện, bên ngoài dán gạch chạm khắc hoa văn. Phía cổng thành một lầu cổng năm gian, chính giữa phía cổng thành ba chữ phồn thể lớn trang nghiêm: LỆ ÂM PHỦ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/om-con-chay-nan-vao-nui-me-ke-y-doc-song-tuyet/chuong-139.html.]

Trước cổng thành hai hàng lính gác tổng cộng sáu canh gác ở cửa, dân chúng qua đều sẽ lục soát đơn giản, xác nhận gì khả nghi mới cho .

Lục Dao theo sát bên cạnh Tề Bác Nhân, trong đám đông xếp hàng chờ thành.

Người qua vẻ khá đông, hiệu suất của lính gác cũng cao, lâu đến lượt Lục Dao và họ.

Lính gác thấy trang phục của Lục Dao liền : “Các ngươi là ngoại tỉnh? Xuất trình lộ dẫn.”

Lục Dao nào lộ dẫn? Lục Dao chuẩn , liền Tề Bác Nhân giơ tay ngăn .

Chỉ thấy từ trong túi áo rút một cuốn sổ nhỏ, cuốn sổ trang trí tinh xảo, Lục Dao thấy đó hai chữ: DANH THIẾP.

Tề Bác Nhân đưa danh cho lính gác và : “Xin quan gia hãy đưa danh của lão phu cho Tri phủ Lỗ đại nhân, rằng Tề Bác Nhân cầu kiến Tri phủ đại nhân.”

Lính gác từng đến Tề Bác Nhân, nhưng thấy Tề Bác Nhân phong độ bất phàm, vẫn nghi ngờ nhận lấy danh xem một cái, liền giật .

Bởi vì danh chỉ ghi chép tên, mà còn tường thuật chi tiết công trạng và thành tựu mà Tề Bác Nhân đạt , còn tổ tịch và xuất , đều rõ ràng rành mạch.

Quan binh lập tức chắp tay hành lễ : “Thì là Tề lão, tiểu nhân mắt thấy Thái Sơn, mong Tề lão đừng trách.”

Tề Bác Nhân với thái độ khiêm hòa : “Không , lão phu thể thành tắm rửa một phen , đường xá bụi bặm thế sợ mất thể diện Lỗ đại nhân.”

Quan binh vội vàng nhường đường : “Mời Tề lão.”

Tề Bác Nhân : “Vị là nữ nhi của cố nhân , cũng là vì chăm sóc mà cùng đến, thể cùng thành ?”

“Nếu của Tề lão, đương nhiên thể.” Quan binh khách khí trả danh cho Tề Bác Nhân, cung kính mời hai trong thành.

Vào trong cổng thành là một con phố chính rộng hai ba mươi mét, hai bên đường cửa hàng mọc san sát, đường chen chúc.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Lục Dao thời gian để ý đến bố cục kỳ lạ đường, cũng như các loại hàng hóa kỳ lạ đủ màu sắc, trực tiếp hỏi thăm khách điếm gần nhất ở , thẳng tiến đến khách điếm.

Vào trong khách điếm, tiểu nhị nhiệt tình đón. Bởi vì bây giờ vẫn đang trong dịp năm mới, khách khá ít, việc kinh doanh của khách điếm khá vắng vẻ, thái độ của tiểu nhị đặc biệt nhiệt tình.

Lục Dao gọi một phòng thượng hạng cho Tề Bác Nhân, dặn dò tiểu nhị: “Tiểu nhị ca, ngươi hãy cẩn thận hầu hạ vị lão nhân tắm rửa, ngoài chút việc, lát nữa sẽ trở , dọn bốn món đặc trưng của quán các ngươi lên.”

Tiểu nhị vội cúi lưng : “Khách quan cứ yên tâm, đảm bảo sẽ hầu hạ lão gia thoải mái, ngài cứ yên tâm lo việc.”

Lục Dao đưa cho tiểu nhị mười đồng tiền đồng và : “Đây là thưởng cho ngươi, thể hiện còn thưởng.”

Chỉ thấy tiểu nhị liên tục cúi khom lưng : “Đa tạ phu nhân thưởng, đa tạ phu nhân.”

Tiểu nhị ngờ hôm nay mới bắt đầu việc nhận tiền thưởng, ý nghĩa liền khác hẳn. Trong lòng vui mừng, càng thêm tận tâm tận lực phục vụ Tề Bác Nhân.

Lục Dao khỏi khách điếm liền về phía tiệm vải gần nhất.

 

Loading...