ÔM CON CHẠY NẠN VÀO NÚI – MẸ KẾ Y ĐỘC SONG TUYỆT - Chương 140

Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:54:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Dao chịu nhục

Tiệm vải gần nhất ở ngay đối diện chéo của khách điếm, tên là Như Ý Bố Trang.

Lục Dao đến cửa tiệm vải, ở cửa lướt qua tấm biển, chữ vàng nền đen, trông cổ kính mà trang trọng. Một dãy năm gian cửa hàng lớn, con phố cũng coi là tiệm vải hàng đầu.

Lục Dao nhấc chân chuẩn , một tiểu hỏa kế dùng chổi quét .

“Đi , ăn mày từ tới? Đừng ảnh hưởng việc kinh doanh của tiệm vải chúng , bốc mùi chua, cút ngay.” Tiểu nhị ôm chổi bậc thềm chế giễu Lục Dao.

Lục Dao chấn động một thoáng, cúi đầu quần áo , quả thực chút rách nát. Bởi vì nguyên chủ vốn chẳng mấy bộ quần áo, dọc đường cũng gặp tiệm nào để sắm sửa trang phục. Cứ chỉ bộ quần áo , giặt cũng khô . Dù nàng mỗi ngày đều tắm rửa đồ lót trong gian, nhưng áo ngoài thì quả thực nào.

Lục Dao giơ tay lên ngửi một chút mùi, cũng mùi lạ gì. Vốn định tiến lên cãi lý vài câu, nhưng cảm thấy cần thiết. Đã ăn với , thì bây giờ cũng vui lòng ở đây tiêu tiền nữa.

Lục Dao với tiểu nhị một câu: “Đồ súc sinh mắt ch.ó thấp kém, chỉ là một tên nô tài gì mà đắc ý?”

Nói xong xoay về phía tiệm vải Tứ Phương đối diện. Lục Dao , liền thấy phía vang lên một giọng của trung niên hỏi: “Cẩu Tử, ngươi đang chuyện với ai đó?”

“Chưởng quỹ, nãy một kẻ ăn mày lảng vảng cửa tiệm chúng , mắng nàng .” Tiểu nhị với vẻ mặt đắc ý .

Chưởng quỹ liếc Lục Dao ở cách đó xa, thấy đối phương ăn mặc quả thực rách nát, cũng để ý mà chỉ dặn dò: “Đừng bắt nạt khách, trông coi cửa tiệm cho , đối với khách thì nhiệt tình một chút. Hôm nay là ngày đầu tiên mở cửa, chuyện thuận lợi mới .”

“Chưởng quỹ cứ yên tâm, đôi mắt của luyện thành hỏa nhãn kim tinh , đối phương phận gì một cái là thể đoán tám chín phần.” Tiểu nhị lảm nhảm khoác lác .

Chưởng quỹ bất đắc dĩ thở dài một tiếng, chắp tay lưng rời .

Lục Dao rõ mồn một tất cả những lời , khóe môi nàng nở một nụ lạnh, trong lòng nghĩ thầm: “Lần sẽ phá tan đôi hỏa nhãn kim tinh của ngươi, khiến ngươi thành mắt lác.”

Lục Dao bước tiệm vải Tứ Phương đối diện. Trong tiệm vải là một phụ nữ, vóc dáng nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn sáng ngời. Thấy Lục Dao tuy ăn mặc rách nát, nhưng tư thế cùng khí chất tuấn giữa hàng lông mày, liền nhất định là phi phàm, vội vàng từ quầy bước tiếp đón Lục Dao.

“Phu nhân, chúc mừng năm mới ạ, phu nhân mua gì?” Tiếng sảng khoái của bà chủ khiến cảm thấy vui vẻ.

Lục Dao quan sát một vòng cách bày trí trong tiệm, chỉ thấy tiệm vải Tứ Phương chỉ ba gian mặt tiền. Một gian chuyên dùng để bán y phục may sẵn, còn hai gian khác kê giá sát tường, đó xếp gọn gàng đủ loại vải vóc.

“Bà chủ, cần mua mấy bộ y phục may sẵn và một ít vải, nhưng chỉ đo áng chừng, bà thể giúp chọn một chút ?” Lục Dao thản nhiên .

Bà chủ thấy là một khách hàng lớn, lập tức vui mừng mặt. Nàng nãy ở phía quầy hàng thấy Lục Dao tiệm vải đối diện quét cửa, nếu chưởng quỹ đối diện mà , hối hận đến xanh ruột .

Cho nên thái độ của bà chủ càng trở nên nhiệt tình hơn, dẫn Lục Dao đến phòng y phục may sẵn và : “Phu nhân chỉ cần chiều cao và mập ốm của đối phương, nhất định sẽ giúp phu nhân chọn kích cỡ phù hợp nhất, đôi mắt của còn chuẩn hơn cả thước đo.”

Lục Dao nhướng mày, xem ở đây đều thích khoác lác a. cũng do dự, nàng một lượt tình hình đại khái của Tống T.ử Dương, Tống T.ử Hiên, Tề Bác Nhân, Tề phu nhân, Tề tiểu thư và cả gia đình Phương Lan.

Bà chủ Lục Dao mua quần áo cho nhiều như , kích động đến suýt quên cả thở. Trong đầu như pháo hoa nở rộ, trong lòng tràn đầy cuồng nhiệt và vui sướng, thật cầm pháo hoa phố đốt một vòng để xả hết sự kích động của . Bình thường việc kinh doanh của nhà nàng tiệm vải Như Ý đối diện đè bẹp, ngờ hôm nay là ngày đầu tiên mở cửa gặp bất ngờ lớn như .

Chủ tiệm khi xúc động lấy bình tĩnh, nhưng đôi tay vẫn lời mà run rẩy, nàng xòa với Lục Dao: “Không phu nhân mỗi mua mấy bộ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/om-con-chay-nan-vao-nui-me-ke-y-doc-song-tuyet/chuong-140.html.]

“Mỗi hai bộ, đúng , còn cả của nữa.” Lục Dao suýt nữa quên mất cũng cần đổi trang phục.

“Ôi, sẽ giúp phu nhân chọn quần áo ngay đây, phu nhân xin mời .” Chủ tiệm xong, còn dùng khăn tay nhẹ nhàng lau qua chiếc ghế, rót một tách đặt lên bàn, để Lục Dao uống , nàng giới thiệu.

Lục Dao hài lòng động tác của chủ tiệm, cả nửa ngày trời, miệng cũng chút khát, liền xuống nghỉ chân tiện thể uống chút .

Chủ tiệm theo kích cỡ Lục Dao báo , mỗi kích cỡ chọn bốn năm bộ, lượt trưng bày cho Lục Dao xem và giới thiệu điểm mới lạ trong thiết kế của từng bộ. Y phục nữ nhiều kiểu dáng, hoa văn cũng phong phú, còn y phục nam cơ bản chỉ vài kiểu đó, khác biệt duy nhất là hoa văn và cách phối hợp thắt lưng mà thôi.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Cuối cùng Lục Dao chọn xong kiểu dáng và màu sắc y phục, : “Chủ tiệm, còn mua một ít vải, để may quần áo cho bé gái, hãy giới thiệu giúp ?”

“Đương nhiên thể , phu nhân may cho bé gái lớn cỡ nào?” Chủ tiệm đưa Lục Dao gian ngoài để chọn vải vóc, dặn tiểu nhị gói ghém y phục .

“Là một bé gái gần hai tuổi, thấy ở đây bán quần áo trẻ con nhỏ như , nên định mua vải về tự may.” Lục Dao xem một lượt nhưng thấy y phục mà Tống T.ử Ngọc thể mặc.

Chủ tiệm : “Thật sự ạ, những đứa trẻ nhỏ như thường thì các gia đình sẽ cho mặc quần áo cũ còn trong nhà, trẻ con lớn nhanh, trừ phi là nhà tiền mới chịu mua đồ mới cho con mặc.”

Lục Dao thấy chủ tiệm khá thật thà, liền : “Nhà chỉ một cô nữ nhi , cưng chiều một chút, chủ tiệm cứ giới thiệu cho .”

Thế là chủ tiệm lấy cho Lục Dao một xấp vải bông mịn màu hồng nước hoa văn chìm : “Phu nhân thấy xấp vải thế nào? Màu sắc tươi sáng hợp với bé gái, với chất liệu trẻ con mặc cũng thoải mái, những loại lụa là gấm vóc sẽ giới thiệu cho , dù trẻ con mặc cũng thoải mái mà tốn tiền.”

Lục Dao thấy đúng là lý, : “Vậy chủ tiệm hãy lấy thêm cho một xấp vải bông mịn màu trắng tinh, dùng để y phục lót .”

“Ôi, thôi, phu nhân đợi một lát.”

Chủ tiệm xong liền về phía kệ hàng đối diện, từ giữa kệ lấy một xấp vải bông mịn màu trắng mang đến.

“Phu nhân, xem, chất lượng vải bông mịn của thế nào? Sờ thoải mái, y phục lót mặc sát thì gì thích hợp hơn, chỉ thấm hút mồ hôi mà còn ôm sát thể.”

Lục Dao cũng hiểu nhiều về các loại vải vóc , những thứ nàng vốn giỏi, liền trực tiếp : “Vậy chủ tiệm tính giúp xem hết thảy bao nhiêu bạc.”

Chủ tiệm đến nhăn cả khóe mắt, lập tức lấy bàn tính từ quầy lạch cạch tính toán.

Qua một chén , chủ tiệm mới : “Phu nhân, tổng cộng là năm mươi mốt lượng tám trăm đại tiền, sẽ bớt cho phu nhân lẻ, thu của năm mươi lượng chẵn.”

Lục Dao lấy năm mươi lượng bạc từ trong gian đưa cho chủ tiệm : “Vậy đa tạ lòng của chủ tiệm, thể phiền giúp mang những bộ quần áo và vải vóc đến khách điếm Cát Tường cách đây xa ?”

“Phu nhân đang trọ ở đó ? Đương nhiên thành vấn đề, sẽ sai tiểu nhị mang đến cho phu nhân ngay.” Chủ tiệm vội vàng .

“Cứ đưa thẳng đến phòng Thiên Tự của khách điếm là , còn một việc cần , phiền chủ tiệm .” Lục Dao nhớ còn đổi bạc.

Chủ tiệm nào lý do đồng ý? Nàng liền miệng đồng ý hết.

Khi tiểu nhị cõng hai bọc đồ lớn ôm một xấp vải rưỡi theo Lục Dao khỏi tiệm vải, tiểu nhị đối diện đang ngó đầu sang bên .

 

Loading...