ÔM CON CHẠY NẠN VÀO NÚI – MẸ KẾ Y ĐỘC SONG TUYỆT - Chương 143

Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:54:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Dao theo sát phía cũng cùng cổng lớn.

Tề Bác Nhân lúc mới nhớ Lục Dao, vội vàng vẫy tay gọi nàng tiến lên.

“Lão hữu, vị là ân nhân cứu mạng của , cũng là một đại phu mà hôm nay tiến cử với ngươi. Lục đại phu tuy tuổi còn trẻ, nhưng phong thái của Hoa Đà. Ta mắc chứng đau thắt n.g.ự.c, nên đặc biệt dẫn Lục đại phu cùng đến, hy vọng thể giúp ích cho bệnh tình của .”

Lỗ T.ử Tấn đầu Lục Dao, chỉ thấy nữ t.ử dáng thẳng tắp, giữa hàng mày lộ rõ vẻ khí, giống nữ t.ử khuê các dịu dàng nhu mì, trái một luồng chính khí của tướng sĩ. Y thầm nghĩ chắc chắn tầm thường, vội vàng khẽ chắp tay : “Lục đại phu.”

Lục Dao đáp lễ xong mới Lỗ T.ử Tấn thở dài : “Lão hữu , đây đúng là tuyết trung tống thán mà! Đêm qua phu nhân nhà tái phát chứng đau thắt n.g.ự.c, cả đêm ngủ ngon, mới từ chỗ phu nhân qua đây.”

Lục Dao trong lòng hiểu rõ, thảo nào nàng thấy quầng thâm mắt của Lỗ T.ử Tấn nặng đến .

Lục Dao lớn: “Không tình hình phu nhân hiện giờ ? Đã nghỉ ngơi ?”

“Vừa mới uống t.h.u.ố.c, lúc từ hậu viện qua đây vẫn nghỉ ngơi.” Lỗ T.ử Tấn đoạn, trong mắt tràn ngập vẻ lo âu. Y và phu nhân tình thâm ý trọng, tình cảm đôi bên cực kỳ , hậu viện cũng thị thông phòng nào khác, chỉ một lòng một với thê t.ử. giờ đây chứng đau thắt n.g.ự.c của thê t.ử ngày ngày giày vò nàng, y mà lòng vô cùng sầu muộn.

Lục Dao bèn : “Đã như , dân phụ xin phép đến xem mạch cho phu nhân ngay bây giờ ? Lỗ đại nhân cứ sai dẫn , và Tề lão cũng nhiều năm gặp, nhân tiện ôn chuyện cũ .”

Lỗ đại nhân vội vàng căn dặn tên tiểu tư một bên: “Đưa Lục đại phu đến nội viện, bảo Thải Điệp dẫn Lục đại phu chữa bệnh cho phu nhân.”

“Vâng, lão gia.” Tiểu tư cúi đáp lời xong, cung kính dẫn Lục Dao về hậu viện.

Lục Dao theo tiểu tư qua một đoạn hành lang gấp khúc rẽ hậu viện, qua một tiểu hoa viên. Cuối con đường là một cổng hoa rủ, hai bên hai bà lão canh giữ.

Tiểu tư đưa Lục Dao đến bên cổng hoa rủ, giao cho một bà lão : “Vị là Lục đại phu, là lão gia mời đến để chữa chứng đau thắt n.g.ự.c cho phu nhân. Các ngươi đưa trong giao cho Thải Điệp tỷ tỷ. Đây là quý nhân đó, hai cẩn thận một chút.”

Nói xong cúi hành lễ với Lục Dao mới rời .

Hai bà lão đầu tiên lén lút đ.á.n.h giá Lục Dao một lượt, dám một cách tùy tiện. Thấy Lục Dao qua, cả hai vội vàng mời nàng trong.

Một bà t.ử dẫn Lục Dao qua một dãy giả sơn, mắt liền hiện một tòa nhà chạm khắc rường cột tinh xảo, bên ngoài cửa, một hàng đầy tớ gái chờ, nhưng yên tĩnh đến mức rõ tiếng kim rơi.

Bà t.ử tiến lên trình bày sự tình, lập tức một tiểu nha vén rèm trong thông báo.

Chưa bao lâu, một nữ t.ử vận một váy dài màu xanh biếc, váy thêu cẩn thận những đóa sen hồng phấn, mỗi đóa đều tinh tế đến từng chi tiết, thắt lưng buộc c.h.ặ.t một dải đai nạm ngọc phỉ thúy, hiển lộ sự quý phái tôn lên vóc dáng thon thả của nàng. Mái tóc đen nhánh b.úi cao bằng trâm bạc tinh xảo, vài sợi tóc mỏng manh rủ xuống vai, càng tăng thêm vẻ uyển chuyển, thướt tha. Bộ pháp của nàng vững vàng, mạnh mẽ, rõ ràng trải qua huấn luyện nghiêm ngặt.

Ánh mắt nàng sáng như , lộ vẻ trầm và trí tuệ, chỉ nàng dùng thanh âm trong trẻo hỏi rằng: “Nô tỳ Thái Điệp bái kiến phu nhân, thỉnh phu nhân tùy nô tỳ trong. Phu nhân nhà thể bất tiện, mong phu nhân thứ .”

Lục Dao gật đầu, gì, theo Thái Điệp trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/om-con-chay-nan-vao-nui-me-ke-y-doc-song-tuyet/chuong-143.html.]

Vừa bước , một luồng hương thơm thanh tân thoảng qua, Lục Dao thấy án thư cách đó xa đang đốt hương trầm, cửa sổ đều đóng kín mít một kẽ hở.

Lục Dao với Thái Điệp: “Thái Điệp cô nương, ngươi hãy mở cửa sổ bên ngoài , để thông thoáng khí, và nhất là đổi hương trầm thành loại an thần. Bệnh nhân chứng tâm giảo thống, thích hợp biến động lớn về cảm xúc, nếu sẽ gây tâm giảo thống.”

Thái Điệp do dự : “ hương trầm là vật yêu thích nhất của phu nhân, hơn nữa phu nhân gần đây chút ho khan, đại phu thể thổi gió lạnh.”

Lục Dao đây là biểu hiện của việc đối phương tín nhiệm , nên cũng chẳng thêm gì, nâng bước nội thất.

Chỉ thấy giường một mỹ phụ, nhưng phần quá gầy gò, cái cằm vốn nhọn nay càng nhọn hơn, khiến đôi mắt càng thêm lớn, khuôn mặt trắng bệch, lộ rõ vẻ ốm yếu. Mái tóc đen nhánh chẳng hề b.úi lên, cứ thế tùy ý buông xõa lưng, nàng vận một trung y trắng tinh, bên ngoài khoác chiếc choàng vai màu xanh nhạt thêu họa tiết chim khách đậu cành.

Lỗ phu nhân thấy Lục Dao chỉ khẽ gật đầu hiệu và : “Phu nhân, ngươi là quý khách do lão gia nhà mời đến, thể bất tiện, mong phu nhân đừng trách.”

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Thái Điệp trong, mang một cái ghế đặt bên giường với Lục Dao: “Phu nhân, mời .”

Lục Dao hào phóng xuống : “Phu nhân, liệu thể để bắt mạch cho chăng? Ngoài , dân phụ họ Lục, phu nhân thể xưng hô là Lục đại phu.”

Lỗ phu nhân đưa tay , yếu ớt : “Lục đại phu, bệnh của khám qua bao danh y, dùng qua ít t.h.u.ố.c, đều thấy chút tiến triển, nay càng ngày càng tệ. Ta còn ôm hy vọng nữa, Lục đại phu chẳng cần áp lực.”

Lục Dao gì, mà chuyên tâm bắt mạch. Sau một khắc đồng hồ, Lục Dao mới buông tay : “Phu nhân các đặc trưng như tim đập nhanh, tức n.g.ự.c, khó thở đổ mồ hôi, cùng với cơn đau thắt l.ồ.ng n.g.ự.c dữ dội vùng tim, bứt rứt yên, chất lưỡi tím sẫm, khó thở, họng tiếng đờm, tay chân lạnh ngắt chăng?”

“Chính xác, các triệu chứng của phu nhân nhà đúng như Lục đại phu .” Thái Điệp kích động .

Lục Dao thản nhiên : “Đây là do cung cấp m.á.u đủ, cơ tim thiếu m.á.u và thiếu oxy cấp tính trong thời gian ngắn gây , thường kéo dài vài thở hoặc quá một khắc đồng hồ, nghỉ ngơi hoặc dùng t.h.u.ố.c thể giảm nhẹ. Chứng tâm giảo thống xảy nhiều là do hàn tà xâm nhập cơ thể, tình chí thất điều, ăn uống điều độ, cơ thể suy nhược và các yếu tố khác liên quan. Hiện nay dùng t.h.u.ố.c thể thuyên giảm, kết hợp với châm cứu, bây giờ sẽ thực hiện châm cứu cho phu nhân, phủ thượng phủ y chăng?”

Thái Điệp vội vàng : “Có, Lục đại phu cần mời phủ y đến chăng?”

Lục Dao gật đầu : “Ta một bộ châm pháp thể truyền thụ cho phủ y, để y mỗi ngày châm cứu cho phu nhân một , các triệu chứng sẽ dần dần giảm nhẹ. Tuy nhiên, phu nhân vẫn cần nghỉ ngơi nhiều hơn, thể khí hư cũng cần tẩm bổ.”

Thái Điệp liên tục gật đầu : “Lục đại phu đúng, phu nhân nhà mỗi bữa chỉ ăn một phần ba chén canh, những thứ khác đều khẩu vị, lão gia nhà cả ngày vì thế mà ưu sầu thôi, đầu bếp cũng đổi mấy .”

“Thái Điệp, đừng lắm lời, mau mời phủ y đến, đừng chậm trễ việc trị bệnh cho phu nhân.” Một mẫu thái bên cạnh .

Thái Điệp lúc mới tự một chuyến mời phủ y đến.

Chưa đầy một khắc, phủ y vội vàng đến.

Trên đường , Thái Điệp kể sự việc một cách chi tiết cho phủ y, nhưng phủ y khi gặp Lục Dao vẫn đầy kinh ngạc, vị phụ nhân quá trẻ, trông vẻ mới cập kê.

Phủ y tiến lên hành lễ với Lỗ phu nhân : “Phu nhân, vị đại phu lẽ là du y, phu nhân vạn nên nhẹ tin những lang trung giang hồ .”

Lục Dao nhướng mày lão già mặt, thật là , dám ngay mặt , nhớ kỹ ngươi .

Loading...