ÔM CON CHẠY NẠN VÀO NÚI – MẸ KẾ Y ĐỘC SONG TUYỆT - Chương 145: Ra khỏi thành

Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:56:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , Lục Dao vặn đến tiền sảnh.

Lỗ T.ử Tấn nữa cảm tạ mặt Lục Dao một phen, hai trò chuyện một lát, đó Lỗ đại nhân vội vàng sai quản gia mời đại phu trong phủ thành tinh thông châm cứu đến học châm pháp, mời Lục Dao nhập tọa dùng .

Lục Dao xuống, Tề Bác Nhân liền thuật ý của Lỗ đại nhân cho Lục Dao .

Lục Dao xua tay : “Lỗ đại nhân, chúng cần an trí, chúng chỉ cần mượn một con đường, còn mong Lỗ đại nhân tạo điều kiện thuận lợi, để hành trình tiếp theo của chúng cản trở.”

Lỗ đại nhân nghi hoặc hỏi: “Lục đại phu, tuy y thuật của nàng cao minh, nhưng đây là Nam Cương, độc trùng thì khỏi , cứ xa hơn về phía tây nam, độc chướng ở đó thể khiến bước khó khăn, còn đầm lầy khắp rừng, chỉ một chút bất cẩn cũng thể lún sâu , vì nàng cứ cố chấp tiến trong núi?”

“Để tránh chiến loạn, Nam Cương tuy mười vạn đại sơn bình phong tự nhiên ngăn trở, nhưng chiến loạn vẫn khó tránh, mang theo hài t.ử chạy khắp nơi nữa.” Lục Dao cảm thấy cũng cần thiết che giấu.

Lỗ đại nhân xong nửa buổi gì, chốc lát liền phân phó tiểu tư chuẩn b.út mực giấy nghiên.

Lỗ đại nhân tại chỗ cho Lục Dao một đạo văn thư, hơn nữa còn đóng Tri phủ đại ấn, đợi mực khô xong, Lỗ T.ử Tấn đưa văn thư cho Lục Dao : “Lục đại phu, nếu nàng quyết tâm, liền tặng nàng đạo phóng hành thư , mong nàng một đường thuận buồm xuôi gió, chúng hữu duyên tái kiến.”

Lục Dao nhận lấy văn thư xem qua một lượt trịnh trọng cất , đó hướng Lỗ T.ử Tấn tạ ơn.

Mấy chuyện nửa canh giờ, đại phu mới mời đến, Lục Dao châm pháp lên giấy giao cho đại phu, đại phu tinh thông châm cứu liền hiểu tức thì tán thán: “Bộ châm pháp quả nhiên diệu a, đa tạ Lục đại phu truyền thụ châm pháp, Lục đại phu cũng xem như là ân sư của tại hạ , xin nhận tại hạ một lạy.”

Lục Dao để bái xuống, nàng nhận một t.ử lớn tuổi như , mấy đứa trẻ ngoan trong nhà nàng đủ để nàng dạy dỗ .

Lục Dao thấy chậm trễ gần một canh giờ rưỡi trong phủ Tri phủ, liền ung dung dậy cáo từ.

Lỗ T.ử Tấn lưu luyến lão hữu : “Lão hữu, chi bằng cứ mang theo thê nữ an cư tại phủ thành thì ? Hà cớ gì còn tiếp tục lên đường?”

Tề Bác Nhân lắc đầu : “Lão hữu, tham luyến vinh hoa, chỉ là di nguyện thành, giờ đây chúng cùng một bầu trời, còn lo gì ngày gặp ?”

Lỗ T.ử Tấn hiểu rõ tính khí của Tề Bác Nhân, bèn khuyên nữa, đích tiễn ngoài, còn chuẩn lễ vật hậu hĩnh, và tặng thêm một cỗ xe ngựa cho Lục Dao, để nàng đường bớt chịu khổ sở.

Lục Dao từ chối , đành nhận lấy.

Từ nhà Tri phủ đại nhân , Lục Dao lái xe ngựa một đường đến Cát Tường khách điếm, nàng dừng xe ngựa cửa khách điếm với Tề Bác Nhân: “Tề lão, lên lấy đồ, chi bằng tối nay cứ nghỉ trong khách điếm thì ? Tiền phòng trả , một đường theo chúng cũng chịu ít khổ sở, nhân cơ hội nghỉ ngơi cho một đêm.”

Tề Bác Nhân xua tay : “Không , nàng mau lấy đồ, chúng sẽ cùng xuất thành ngay, thể một hưởng thụ, để các ngươi ở bên ngoài chịu khổ? Lão phu há là kẻ thể cùng hoạn nạn?”

Lục Dao khách điếm, tiểu nhị thấy là Lục Dao , lập tức nghênh đón hỏi: “Phu nhân, trở về.”

“Tiểu nhị ca, ngươi mau gói cho mấy món ăn ngon, mang , ngoài phòng khách chúng tối nay sẽ ở đây nữa, tiền bạc cũng cần trả , cứ chuẩn món ăn ngon cho .” Lục Dao một tiếng, nhấc chân liền lên lầu.

Tiểu nhị nghi hoặc bóng lưng Lục Dao cũng hỏi thêm gì, khách gì thì nấy.

Lục Dao phòng lầu hai, lấy quần áo và tiền bạc từ gian , gói quần áo, buộc riêng vải vóc bằng dây thừng, nàng tiên đem bạc trong bao tải đặt lên xe ngựa, đó lấy quần áo.

Khi Tề Bác Nhân thấy Lục Dao dùng bao tải để đựng bạc, vẻ mặt đoan trang của liền xuất hiện vết rạn, Lục Dao chú ý đến điều , chỉ dặn dò một tiếng tiếp tục mang quần áo và vải vóc.

Chạy hai chuyến mới vận chuyển hết đồ lên xe ngựa.

Lục Dao trong khách điếm hỏi tiểu nhị: “Tiểu nhị, ngươi ở đây màn thầu ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/om-con-chay-nan-vao-nui-me-ke-y-doc-song-tuyet/chuong-145-ra-khoi-thanh.html.]

“Có, còn là màn thầu bột mì trắng lò, phu nhân cần mấy cái?” Tiểu nhị vội vàng đáp.

“Hậu bếp của các ngươi bao nhiêu, bộ mang cho , hết.” Lục Dao hào khí .

Tiểu nhị hớn hở : “Được thôi, phu nhân đợi một chút, sẽ giúp phu nhân đóng gói.”

Lục Dao đợi trong tiệm một khắc đồng hồ, tiểu nhị mới bưng tất cả các món ăn và màn thầu .

Các món ăn đều nước canh, chỉ dùng giấy dầu gói , tổng cộng tám món, cộng thêm món Lục Dao và Tề Bác Nhân ăn hết buổi trưa cũng gói , tổng cộng mười bọc giấy dầu, màn thầu còn thì gói bằng một cái khăn sạch sẽ, chưởng quỹ sảng khoái, cái khăn coi như là miễn phí tặng cho Lục Dao.

Lục Dao trả tiền thức ăn, tiểu nhị giúp nàng mang lên xe ngựa, tiễn Lục Dao mới trong tiệm.

Lục Dao lái xe ngựa một đường ngoài thành, xe ngựa đường quả nhiên nhanh hơn nhiều, bộ nửa canh giờ, lái xe chỉ mất một khắc khỏi cổng thành.

Ngoài cổng thành xe ngựa qua còn nhiều, nên Lục Dao càng nhanh hơn một chút, từ xa thấy doanh địa chất đống lửa trại.

Vì hôm nay thời tiết khá , nên buổi tối rừng cắm trại nữa, trực tiếp chọn một nơi rộng rãi bằng phẳng bên đường dựng lều, mấy gia đình quây quần bên đống lửa cũng náo nhiệt.

Tống Hoằng Thịnh sốt ruột bao nhiêu , cuối cùng cũng thấy từ xa một cỗ xe ngựa tới, ngay lúc thất vọng thì thấy gọi .

“Hoằng Thịnh ca, về.”

Tống Hoằng Thịnh thấy là giọng Lục Dao, vội vàng kinh hỉ ngẩng đầu , thấy xe ngựa một nữ t.ử xinh , tóc đen tung bay, lái xe ngựa phi nhanh tới.

Mãi đến khi xe ngựa đến mặt, Tống Hoằng Thịnh mới dám nhận đây là Lục Dao.

Tống Hoằng Thịnh đỏ mặt : “Đệ , nàng trang điểm thế , còn dám nhận , còn tưởng là tiểu thư nhà nào chứ?”

“Vì gặp Tri phủ đại nhân, nên đặc biệt mua một bộ quần áo, nếu chẳng sẽ xem là ăn mày mà đ.á.n.h đuổi ?” Lục Dao giải thích đơn giản một câu hỏi: “Hoằng Thịnh ca, tối nay trời tối , chúng sáng sớm ngày mai hẵng thành chứ?”

“Được thôi, các ngươi gặp Tri phủ đại nhân ?”

“Gặp , Tri phủ đại nhân còn cho chúng phóng hành thư, nếu gặp huyện trấn nào đó, thể trực tiếp dựa văn thư mà qua.”

“Vậy thì thật quá.” Tống Hoằng Thịnh kích động .

Lục Dao lái xe ngựa, Tống Hoằng Thịnh bên cạnh : “Đệ , cỗ xe ngựa là nàng mới mua ?”

“Không , là chữa bệnh cho Tri phủ phu nhân, Tri phủ đại nhân tặng tạ lễ, từ chối liền nhận lấy, chúng một đường đều là quan đạo, nghĩ xe ngựa cũng sẽ dùng đến.”

“Đệ , nàng thật lợi hại, chuyến liền Tri phủ đại nhân ban thưởng, cỗ xe ngựa thật , hồi công cũng từng thấy xe ngựa nhà địa chủ lão gia, nhưng khí phái như của nàng.”

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Hai một đường chuyện liền đến doanh địa.

Những khác thấy Lục Dao trở về, nhao nhao dậy ngóng .

Nhìn thấy Lục Dao mặc quần áo mới, còn cỗ xe ngựa khí phái, trong lòng xôn xao phỏng đoán lẽ nào Lục Dao dùng bạc của để sắm sửa những thứ ?

 

Loading...