ÔM CON CHẠY NẠN VÀO NÚI – MẸ KẾ Y ĐỘC SONG TUYỆT - Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:56:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tìm thấy nơi lý tưởng

Tống Hoằng Thịnh sải bước đón hỏi: "Đệ , thế nào ?"

Lục Dao lắc đầu : "Không , là một thôn trống."

Tống Hoằng Thịnh cảnh xung quanh : "Nơi đây quả nhiên ưa thích. Khắp nơi đều là núi, dù chúng định cư ở đây cũng chỗ để khai hoang trồng trọt."

"Hoằng Thịnh ca, bây giờ chúng nhanh ch.óng tìm chỗ để dựng nhà. Nếu đợi đến tháng ba, côn trùng sẽ xuất hiện, sẽ c.h.ế.t và thương nhiều hơn."

Tống Hoằng Thịnh lời Lục Dao , sắc mặt tái nhợt. Chàng bây giờ cũng liệu quyết định đến đây định cư là lựa chọn đúng đắn .

Lục Dao thấy mặt Tống Hoằng Thịnh chút do dự liền : "Hoằng Thịnh ca, cứ yên tâm, chúng sẽ chịu đói."

Tống Hoằng Thịnh khó khăn gật đầu, vẫn quyết định tin tưởng Lục Dao.

"Hoằng Thịnh ca, tối nay chúng sẽ đóng quân ở đây. Ta sẽ núi xem xét tình hình, hãy dặn đội tuần tra cảnh giác một chút." Lục Dao xong, xoay chui khu rừng phía thôn.

Tống Hoằng Thịnh bóng lưng Lục Dao thở dài tiếng động, về tuyên bố tin tức đóng quân.

Bởi vì trời còn sớm, mấy ngày nay tuy mệt mỏi vì đường nhưng cũng giống như leo núi, bây giờ đều là đường bằng, thể lực nghỉ ngơi một chút là hồi phục.

Bởi , vài phụ nhân bắt đầu đào rau dại. Suốt chặng đường qua các huyện trấn, đều bổ sung thêm lương thực. Trong tay bạc , lòng ai nấy cũng hoảng loạn nữa. Dù lương thực vẫn còn đắt, nhưng ít nhiều vẫn mua một ít mang theo.

Lục Dao rừng xong, một đường về phía tây. Càng trong càng khó , cây cối càng thêm rậm rạp, trong rừng còn lảng bảng một làn sương trắng nhạt. Lục Dao vội vàng lấy mặt nạ phòng độc đeo .

Đi xuyên qua rừng một canh giờ, Lục Dao mới vượt qua một ngọn núi. Trời dần tối xuống.

May mà trong rừng đầm lầy, khu vực thể vùng đầm lầy, nhưng chướng khí độc nhẹ. Nếu dân chúng chú ý dễ nhầm thành sương mù mà hít trúng độc.

Lục Dao sâu thêm nửa canh giờ, loáng thoáng thấy tiếng thác nước. Lục Dao theo tiếng động mà , một khắc đồng hồ tiếng động càng lúc càng lớn.

Lục Dao leo lên một sườn núi xong, một dòng thác nước như dải lụa trắng phát tiếng vang lớn xuất hiện mặt nàng.

Dưới thác nước một đầm sâu. Nước trong đầm nối với một con sông nhỏ uốn lượn, chảy mãi biến mất trong rừng.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Lục Dao vượt qua sườn núi đến bên bờ đầm nước. Nước trong đầm vô cùng trong veo. Đèn pin của Lục Dao chiếu , chùm sáng thẳng tắp xuống tận đáy đầm.

Cách đó xa còn thể thấy vài con cá nhỏ bơi lội trong đầm, hơn nữa sợ .

Lục Dao men theo dòng nước uốn lượn xuống, thẳng đến chỗ hai bên là vách đá dốc mới dừng . Xem con đường .

Lục Dao xoay về chỗ nãy dừng , bắt đầu ngược dòng.

Sườn núi mà Lục Dao xuống là một dốc thoai thoải. Nàng leo lên sườn núi về phía thượng nguồn thác nước, một vòng lớn nhưng kết quả tiếng động càng lúc càng nhỏ.

lúc Lục Dao chuẩn đổi hướng, ánh đèn pin của nàng quét qua một chỗ, liền thấy một thung lũng khổng lồ.

Đèn pin của Lục Dao thể chiếu tới tận cùng. Nàng vội vàng từ sườn núi xuống, bật đèn pin một vòng trong thung lũng. Lục Dao nửa canh giờ vẫn thấy điểm cuối. Lục Dao thêm một khắc đồng hồ, đèn pin mới chiếu tới tận cùng thung lũng, đó là một một dốc thoai thoải.

Lục Dao tốn hai canh giờ một vòng quanh thung lũng. Trời sắp sáng , nàng cuối cùng cũng dùng chân đo đạc một chút thung lũng , và cũng đại khái môi trường xung quanh.

Thung lũng cộng với các dốc thoai thoải xung quanh ước chừng hơn một cây vuông. Trong thung lũng cây tạp, thể c.h.ặ.t bỏ hết. Quan trọng nhất là phía thung lũng là một rừng tre lớn. Nơi đây cách thác nước cũng quá xa, lấy nước cũng tiện lợi.

Đây thực sự còn bất ngờ hơn cả nơi định cư lý tưởng mà Lục Dao mong .

Lục Dao vầng trăng khuyết nghiêng về phía tây bầu trời, áng chừng trời sắp sáng .

Lục Dao theo hướng cũ nhanh ch.óng phóng về trong rừng. Một đêm ngủ, tìm nơi ở lý tưởng , Lục Dao hài lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/om-con-chay-nan-vao-nui-me-ke-y-doc-song-tuyet/chuong-149.html.]

Khi vầng dương phía Đông ló rạng, Lục Dao cuối cùng cũng trở gần khu trại. Nàng lặng lẽ một lượt ngôi làng hoang phế khi tiến trại, đặt năm trăm chiếc mặt nạ phòng độc một căn nhà. Bởi vì vật phẩm trong gian chức năng tái sinh, nên Lục Dao lo lắng những thứ sẽ cạn kiệt.

Hoàn thành việc , Lục Dao mới sải bước về phía doanh trại.

Gia đình Tề Bác Nhân là những đầu tiên thấy Lục Dao. Tống T.ử Hiên đang Tề Bác Nhân kiểm tra việc học thuộc bài, nên cách xa đám đông, chọn một nơi yên tĩnh để sách, thấy Lục Dao trở về.

“Nương, về ?” Ánh mắt Tống T.ử Hiên sáng rực Lục Dao.

Lục Dao một đêm về, đều lo lắng, sợ nàng gặp sói, hổ, báo gì trong rừng, khi đó sẽ như rắn mất đầu.

Lục Dao xoa đầu Tống T.ử Hiên : “Đã về , hơn nữa nương tìm nơi thích hợp để chúng định cư.”

“Thật ? Tuyệt quá .” Trái tim treo ngược của Tống T.ử Hiên cuối cùng cũng yên vị trở .

Lục Dao mỉm gật đầu.

Tề Bác Nhân bên cạnh lo lắng : “Lục đại phu, rừng suốt một đêm, ?”

“Không , quen , đại phu thường xuyên lên núi hái t.h.u.ố.c mà.”

Sự xuất hiện của Lục Dao cũng khiến yên lòng.

Tống Hoằng Thạc, Dương Đức Phúc cùng lão thôn trưởng đều tới.

Mọi vây quanh Lục Dao hỏi han một hồi, Tống Lập Hoài mới hỏi: “Lục đại phu, đêm qua về, thấy mặt vẻ vui mừng, tin ?”

“Quả nhiên là lão thôn trưởng, nhãn lực sắc bén. Ta tìm một nơi thích hợp cho chúng định cư, hơn nữa là nơi thể an cư lập nghiệp từ đời sang đời khác, chúng sẽ bao giờ di dời nữa.” Lục Dao thẳng thắn .

Mọi xong đều lộ vẻ vui mừng, những ngày tháng vất vả cuối cùng cũng uổng phí. Tuy nhiên, việc xây dựng mái nhà mới lẽ vẫn vất vả thêm một thời gian.

“Mọi ăn sáng xong, sẽ dẫn một nhóm , bởi vì bên đó một chướng khí độc nhẹ. Ta tìm thấy mặt nạ phòng độc trong ngôi làng hoang phế gần đó, thể đảm bảo an qua chướng khí. Ta đếm tổng cộng năm trăm chiếc mặt nạ, nên mỗi chỉ thể qua năm trăm .” Lục Dao tiếp.

Tống Hoằng Thạc nét mặt vui mừng lập tức : “Lục đại phu, sẽ dẫn lấy mặt nạ phòng độc ngay.”

Lục Dao gật đầu đáp .

Tống Lập Hoài và Dương Đức Phúc thì về đám đông, hai phụ trách chia nhóm thành bốn đợt.

Khi Tống Hoằng Thạc lấy mặt nạ về, công việc chia nhóm trong làng thành.

“Lục đại phu, khi nào chúng khởi hành?” Dương Đức Phúc tiến lên hỏi.

Tống Lập Hoài ở một bên : “Lục đại phu vất vả suốt một đêm, hai bữa ăn , là để nàng nghỉ ngơi một lát .”

Lục Dao xua tay : “Không cần, chúng bây giờ . Từ đây đến chướng khí vẫn còn một đoạn đường, hãy theo kịp, hơn nữa rừng cây ở đây rậm rạp, nhất định cẩn thận.”

Lục Dao qua trang phục của với Tống Hoằng Thạc: “Hoằng Thạc ca, bảo hãy buộc c.h.ặ.t ống quần , tránh để côn trùng bò lên .”

Lục Dao mẫu một . Vì chui rừng, nên Lục Dao những ngày vẫn mặc bộ quần áo cũ của , đó là một chiếc áo khoác ngắn và quần dài.

Chỉ thấy Lục Dao kéo miệng ống quần, phần quần phía liền bó sát cổ chân, đó kéo phần thẳng phía sang bên cạnh gập , dùng dây nhỏ buộc c.h.ặ.t, trông gọn gàng.

Tống Hoằng Thạc xem xong liền truyền đạt xuống . Vì đông , động tác của chậm hơn một chút. Phải mất nửa canh giờ khi tất cả buộc xong ống quần, bởi vì một nhà còn dây, khắp nơi mượn.

Lần Lục Dao tự cõng Tống T.ử Ngọc ở n.g.ự.c, thể chăm sóc hơn. Tống T.ử Dương và Tống T.ử Hiên ba nhà họ Tề dẫn , Lục Dao vẫn khá yên tâm.

Người già yếu đều ở giữa, trẻ tuổi xung quanh. Khi đến rìa ngoài của chướng khí, thời gian tiêu tốn gấp hơn một so với khi Lục Dao một .

Lúc , giữa đoàn bỗng nhiên xuất hiện sự hỗn loạn.

 

Loading...