ÔM CON CHẠY NẠN VÀO NÚI – MẸ KẾ Y ĐỘC SONG TUYỆT - Chương 150
Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:56:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Lý thị vong
Lục Dao và Tống Hoằng Thạc đang tổ chức nhóm đầu tiên vượt qua chướng khí, giữa đoàn bỗng nhiên xuất hiện một trận hỗn loạn.
Tống Hoằng Thạc bảo Lục Dao tiếp tục, còn y thì qua xem xảy chuyện gì.
Trong năm trăm đầu tiên gia đình Phương Lan, gia đình Tề Bác Nhân, gia đình Lục Dao và gia đình Tống Hoằng Thạc. Lục Dao dạy đeo mặt nạ phòng độc, xếp thành ba hàng, phía đặt tay lên vai phía để lạc, Lục Dao còn bôi t.h.u.ố.c giải độc quanh mũi và miệng cho trẻ nhỏ, phòng trường hợp bất trắc.
Lục Dao liếc nơi xảy hỗn loạn, trực tiếp dẫn tiến trong chướng khí.
Tống Hoằng Thạc đến giữa đám đông, đám đông tự động tách một con đường.
“Có chuyện gì ? Đã xảy chuyện gì?” Tống Hoằng Thạc lớn tiếng hỏi.
“Thôn trưởng, Tống Lý thị hình như .” Một bà lão lớn tuổi hơn trong thôn lau nước mắt . Mặc dù Tống Lý thị ngày thường đối xử , cũng chẳng chút thiện cảm nào, nhưng dù cũng cùng chạy nạn đến tận đây, sắp đến nơi , thế mà Tống Lý thị qua khỏi lúc .
Tống Hoằng Thạc xong lòng cũng thắt . Mặc dù Tống Lý thị đường ít ăn nhờ cơm nhà y, ít khiến cha y tức giận, nhưng bây giờ đột nhiên qua khỏi, lòng y vẫn chút đau xót. Dù sống cùng nhiều năm như , giờ lưu lạc nơi đất khách quê , thực sự là một điều đáng buồn.
Tống Lý thị lúc đang Tống Thanh Tùng ôm trong lòng. Tống Thanh Tùng là cháu ruột bên chồng của Tống Lý thị, tư cách lo hậu sự cho nàng, bởi vì bốn nhi t.ử của Tống Lý thị đều c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử.
Tống Thanh Tùng thấy Tống Hoằng Thạc tới : “Hoằng Thạc ca, thẩm của , đột nhiên ôm n.g.ự.c chịu nổi, đó liền ngất .”
Tống Hoằng Thạc vội vàng dậy tìm Lục Dao, kết quả còn thấy bóng dáng Lục Dao nữa, chắc là dẫn tiến trong chướng khí . Xem đây là trời lấy mạng Tống Lý thị, ngay cả duy nhất thể cứu nàng cũng lúc .
Tống Hoằng Thạc khẽ gọi một tiếng: “Thẩm?”
Mí mắt Tống Lý thị hề động đậy, hơn nữa n.g.ự.c nàng hình như cũng còn phập phồng.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Tống Hoằng Thạc run rẩy đưa tay đặt mũi Tống Lý thị, phát hiện nàng còn thở.
Tống Hoằng Thạc chậm rãi hạ tay xuống : “Thanh Tùng, mất , ngươi là cháu nàng, thẩm cũng nhi t.ử, ngươi hãy con nàng tiễn nàng một đoạn đường.”
Khóe mắt Tống Thanh Tùng chảy xuống một hàng nước mắt. Gia đình y cũng trong nhóm đầu tiên , vì y là của đội tuần tra nên ở chăm sóc những phía , ngờ còn kịp lo hậu sự.
Tống Thanh Tùng gật đầu, đặt Tống Lý thị phẳng mặt đất, với bà lão lớn tuổi hơn một chút ở bên cạnh: “Thẩm ơi, thể phiền thẩm giúp lau rửa cho thẩm của ?”
Bà lão ngậm nước mắt gật đầu. Nàng cũng khi nào sẽ đột nhiên , lúc nàng chút ghen tị với Tống Lý thị, đột ngột còn gọn gàng, cũng chịu tội gì.
Những phụ nữ bên cạnh cũng tự động đến giúp đỡ. Dù Tống Lý thị bình thường phẩm hạnh , nhưng c.h.ế.t là lớn, lúc cũng quên những điều của Tống Lý thị, cố gắng nhớ đến những điều của nàng.
Mất một khắc, giúp Tống Lý thị lau sạch mặt và tay, chải tóc gọn gàng. Lúc thể Tống Lý thị chút lạnh lẽo.
“Thanh Tùng, xong , con qua đây .” Bà lão gọi một tiếng.
Tống Thanh Tùng đáp lời chạy tới, y quỳ xuống đất dập đầu ba cái Tống Lý thị, đó mới dậy bế t.h.i t.h.ể Tống Lý thị đến một bên rừng cây.
Bên đó đang giúp đào hố.
Vì quan tài cũng chiếu, chỉ thể chôn cất Tống Lý thị một cách sơ sài, dù cũng hơn là phơi thây giữa nơi hoang dã, để dã thú gặm nhấm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/om-con-chay-nan-vao-nui-me-ke-y-doc-song-tuyet/chuong-150.html.]
Sau khi chôn cất Tống Lý thị, Lục Dao dẫn theo hơn trăm trở để phát mặt nạ.
Lúc Lục Dao mới sự hỗn loạn là do Tống Lý thị qua đời. Lục Dao quá nhiều cảm xúc, dù nàng vốn dĩ quá quen thuộc với Tống Lý thị, hơn nữa còn chút oán thù.
Cái c.h.ế.t của Tống Lý thị chỉ dấy lên một thoáng xôn xao trong đám đông, đó trở về yên tĩnh.
Suốt chặng đường , chứng kiến quá nhiều cái c.h.ế.t, giờ đây đối mặt với cái c.h.ế.t và sự chia ly quen .
Tiếp theo, Lục Dao liên tục đưa vượt qua chướng khí.
Khoảng cách chướng khí quá xa, ước chừng chỉ trăm mét, ở rìa mỏng .
Sau khi tất cả đều vượt qua chướng khí, trời giữa giờ Thân, nhưng vẫn còn hàng chục con ngựa cũng cần đưa , xe ngựa thì tạm thời để trong làng hoang, chỉ cần đưa ngựa là .
Lục Dao tốn nhiều sức lực mới đưa tất cả ngựa .
Con đường tiếp theo mất ít thời gian mới đến nơi Lục Dao . Buổi trưa đều ăn cơm, đói cả một ngày , cuối cùng cũng đến thung lũng mà Lục Dao . Lúc trời vẫn còn chút ánh sáng lờ mờ.
Tống Hoằng Thạc sai nhanh ch.óng đốt lửa, giữa thung lũng chất lên một đống lửa trại lớn, chiếu sáng một phần ba thung lũng.
Bên cạnh đống lửa trại lớn, hai ba gia đình cùng đốt thêm hàng chục đống lửa nhỏ, chiếu sáng khắp thung lũng.
Buổi tối Lục Dao triệu tập đại diện của từng gia đình của hai làng để tổ chức một cuộc họp.
Những đến đều là chủ gia đình, hoặc nhà đàn ông thì phụ nữ sẽ đến, những khác ở chỗ cũ bữa tối.
Lục Dao thấy đến gần đủ thì thẳng vấn đề, chút lề mề.
“Chư vị, suốt chặng đường dẫn dắt đến đây, nỗi vất vả của thì cần . Hôm nay tổ chức cuộc họp là để cho , từ nay thế gian sẽ còn Tống Dương thôn và Đại Dương thôn Tiểu Dương thôn nữa, ba thôn chúng sẽ tiến hành một cuộc đại hòa nhập, thôn chúng sẽ gọi là Đào Nguyên thôn, thôn trưởng sẽ do Tống Hoằng Thạc đảm nhiệm, phó thôn trưởng do Dương Đức Phúc đảm nhiệm. Không ý kiến gì ? Nếu ý kiến thì hãy nêu ngay bây giờ, tối nay mà còn ý kiến thì hãy ngậm miệng cho .”
Mọi xong ngươi , ngươi, cảm thấy đề nghị của Lục Dao gì sai lệch. Vì sẽ sống cùng , việc hòa nhập thành một thôn sớm muộn gì cũng xảy , chi bằng ngay từ đầu định rõ quy tắc.
Hơn nữa về vấn đề ai sẽ thôn trưởng, cũng ý kiến gì. Bất kể ai thôn trưởng, chỉ cần thể giữ cho thôn làng hòa bình định là . Từ những gì thấy đường , năng lực của Tống Hoằng Thạc rõ ràng nổi trội hơn.
Lúc một yếu ớt : “Lục đại phu, vì đảm nhiệm chức thôn trưởng? Ta nghĩ nếu là thôn trưởng, sẽ càng tin phục hơn.”
Mọi đều đầu , thấy đó là Dương Chí Vĩ.
Tống Hoằng Thạc cũng : “Ta cũng đồng ý bầu Lục đại phu thôn trưởng, ai đồng ý Lục đại phu thôn trưởng thì bước lên một bước.”
Hầu như tất cả đều tiến lên một bước.
Lục Dao ngờ kết quả , nhưng nàng thích phiền phức, thôn trưởng cả ngày sẽ lo chuyện gia đình lớn nhỏ, nàng già nhanh như .
Lục Dao vội vàng xua tay : “Mọi bình tĩnh, là một đại phu, thể thôn trưởng, công việc của thôn trưởng cũng . Ta chuyên tâm nghiên cứu y thuật, để đều thể sống lâu trăm tuổi, nên việc Tống Hoằng Thạc đảm nhiệm thôn trưởng cứ thế mà định .”
Mọi lời Lục Dao, liền gì nữa, xét cho cùng, ai chẳng sống lâu trăm tuổi?