ÔM CON CHẠY NẠN VÀO NÚI – MẸ KẾ Y ĐỘC SONG TUYỆT - Chương 151: Hội nghị

Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:56:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện của trưởng thôn cứ thế Lục Dao quyết định, nàng tiếp tục sang chuyện thứ hai.

“Nếu chuyện trưởng thôn định, chúng hãy đến chuyện thứ hai. Từ ngày mai, chúng sẽ đốn cây dựng nhà. Trong núi gì ngoài cây cối rậm rạp. Ta xem xét, phía thung lũng một rừng trúc bạt ngàn, lớn đến mức nào vẫn rõ, bởi cũng chỉ đến đây ban đêm. Mọi dựng nhà trúc nhà gỗ thì tự quyết, nhưng khi xuân về, chúng còn một việc trọng yếu nhất cần , đó là xây dựng một khu vực phòng thủ. Cũng giấu gì , trong núi mãng xà, bao nhiêu thì rõ, nhưng chỉ cần chúng xây dựng phòng ngự thì sẽ sợ hãi chúng. Lâu dần, những dã thú trong núi cũng sẽ tránh xa nơi chúng sinh sống.”

“Có mãng xà ư? Trời ơi, chẳng lẽ chúng lạc ổ rắn ?”

“Ta các cụ già , rắn ở Nam Cương lớn.”

“Lớn đến mức nào? Chẳng lẽ còn lớn hơn con hắc xà chúng từng thấy ?”

“Chuyện khó lắm.”

Tống Hoằng Thịnh giơ tay hiệu dừng , : “Mọi hãy giữ yên lặng, đừng ồn ào, Lục đại phu đây?”

Những phía lập tức im bặt, bởi lúc chỉ thể theo sự sắp đặt của Lục Dao.

Lục Dao : “Mọi cần sợ hãi, nơi đây tuy là thâm sơn, nhưng đến tận rừng nguyên sinh, chỉ là rìa của thâm sơn mà thôi. Dù mãng xà cũng sẽ vô cớ mò kiếm ăn. Ta là để đề cao cảnh giác. Từ ngày mai, nhà nào lao động cường tráng dư thừa thì cử một xây dựng phòng ngự, những hộ gia đình khác thì cứ xây nhà bình thường.”

Tống Hoằng Thịnh tiếp lời Lục Dao: “Mọi ? Về nhà bàn bạc một chút, ngày mai những ai xây dựng phòng ngự thì đến tìm báo danh, sẽ dẫn xây. Dương trưởng thôn, ngài phụ trách giám sát việc xây dựng nhà cửa trong thôn thế nào?”

Dương Đức Phúc ý kiến.

Lục Dao thấy hai trưởng thôn phân công rõ ràng, liền tạm gác chuyện . Chi tiết cụ thể ngày mai còn bàn bạc thêm, dù trời tối quá, cũng rõ địa hình xung quanh.

“Chuyện thứ ba, chúng khai hoang. Mặc dù diện tích đất ở đây hữu hạn, nhưng chúng thể thành ruộng bậc thang. Ruộng bậc thang là gì, ngày mai sẽ cho . Việc một lúc trống quá nhiều nhân lực cũng thực tế. Chúng cố gắng trong vòng một tháng thành bộ nhà cửa và phòng ngự, đó mới khai hoang. Hơn nữa, hiện giờ chúng cũng công cụ khai hoang, còn tổ chức ngoài mua công cụ về. Những việc cứ để trưởng thôn quyết định.”

Lục Dao xong, về phía Tống Hoằng Thịnh.

“Được, chuyện sẽ lo liệu, Lục đại phu cần bận tâm.”

Lục Dao gật đầu : “Tạm thời chỉ nghĩ chừng . ở phương Nam, đều tự nuôi tằm kéo tơ, tự dệt vải may y phục. Chờ khi định , chúng cũng nên mua ít giống tằm về thì hơn.”

Tống Hoằng Thịnh tán đồng: “Quả thực, chúng nhất nên tự cung tự cấp về ăn, mặc, ở, thì thứ mới quỹ đạo .”

Lục Dao khu vực trống trải xung quanh, biến nơi đây thành một thôn trang, cần sự nỗ lực chung của tất cả .

Ếch Ngồi Đáy Nồi

“Vậy cứ tản , ngày mai bắt đầu việc.” Tống Hoằng Thịnh giải tán đám đông xong cũng trở về.

Lục Dao trở về bên đống lửa nhà , Tề Bác Nhân hỏi: “Lục đại phu, nàng tính toán cho kế hoạch tương lai ?”

“Tề lão gì chỉ giáo chăng?” Lục Dao xong, cảm thấy Tề Bác Nhân hẳn là điều .

Tề Bác Nhân : “Chỉ giáo thì nào dám, chỉ là khi còn trẻ thường du học, chứng kiến ít công trình kiến thiết thôn trang. Nếu Lục đại phu cần lão phu góp sức, cứ việc mở lời.”

Lục Dao xong, lập tức mừng rỡ : “Nếu Tề lão nguyện ý tham gia công cuộc xây dựng của chúng , thì còn gì bằng. Chỉ e sẽ phiền ngài.”

“Không , đến nơi đây cũng xem như ẩn cư triệt để , thời gian nhiều lắm, thể tiêu khiển, hoạt động đôi tay đôi chân già nua của .” Tề Bác Nhân bận tâm .

“Vậy thể thỉnh Tề lão giúp quy hoạch việc kiến thiết thôn trang và phân bố nông điền ?” Lục Dao thực tình am hiểu lắm về đời sống nông thôn.

Lời của Tề Bác Nhân quả thực giúp Lục Dao một việc lớn.

Tề Bác Nhân : “Không thành vấn đề, ngày mai nàng hãy dẫn xem xét khắp nơi, chúng cùng ngắm. Ba gã thợ giày hôi hám cũng bằng một Gia Cát Lượng, chúng hãy cùng lên kế hoạch.”

Lục Dao : “Vậy thì phiền Tề lão .”

Diêu Đại Cường một bên : “Lục đại phu, sẽ tham gia xây dựng khu vực phòng ngự nữa. Ta sẽ phụ trách dựng lên những ngôi nhà cho ba nhà chúng . Nàng và Tề lão là những đại sự, việc xây nhà cứ giao cho . Ta sẽ dẫn mấy đứa nhi t.ử nhà cùng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/om-con-chay-nan-vao-nui-me-ke-y-doc-song-tuyet/chuong-151-hoi-nghi.html.]

Lục Dao cũng khách khí, : “Vậy thì phiền Diêu đại ca .”

Diêu Đại Cường ngây ngô một tiếng, thêm gì nữa.

Một đêm lời. Sáng hôm , trời hửng sáng, dân làng đều thức dậy. Lục Dao cuối cùng cũng địa hình nơi đây.

Thung lũng lớn hơn nàng dự đoán đôi chút, nhưng bằng phẳng, thỉnh thoảng những đoạn nhấp nhô nhỏ. Tuy nhiên, đối với một vùng núi sâu là núi cao, nơi đây coi là một địa điểm lý tưởng.

Phía bắc thung lũng quả thật là một rừng trúc bạt ngàn thấy điểm cuối. Vì những tảng đá lớn chắn lối, rừng trúc khi bao quanh một phần năm thung lũng thì ngừng lan rộng. Ba mặt còn là những vùng sườn dốc thoai thoải, do cây cối che khuất nên cũng thấy tận cùng.

Tống Hoằng Thịnh và Dương Đức Phúc sáng sớm đến bàn bạc với Lục Dao về những việc cần bắt tay hôm nay.

“Lục đại phu, hôm nay chúng xây nhà cần đốn cây ?” Dương Đức Phúc hỏi tiên.

Lục Dao gật đầu : “Nên sớm nên muộn, c.h.ặ.t tre nhanh hơn đốn cây. Chỉ là chúng ở đây ai dựng nhà tre ?”

Lục Dao dứt lời, Tống Hoằng Thịnh : “Có chứ, dựng nhà là một việc khá rắc rối, đặc biệt là dựng nhà gỗ, cần dụng cụ đặc biệt, còn dựng nhà tre thì nhanh bằng.”

“Ai dựng nhà tre?” Lục Dao kinh ngạc hỏi, tối qua nàng còn đang nghĩ, nên xuống núi mời đến giúp dựng nhà .

Tống Hoằng Thịnh : “Là Dương Đại Ngân của thôn chúng , chính là đường của Dương Đại Kim.”

Lục Dao bảo Tống Hoằng Thịnh mời đến. Sau khi Lục Dao hỏi cặn kẽ, mới : “Đại Ngân ca, một cũng thể lo liệu xuể ?”

Dương Đại Ngân chất phác: “ bận xuể, nếu cả thôn đều để một thì mấy năm cũng xây xong .”

Lục Dao cúi đầu trầm tư một lát : “Vậy thì thôn chúng sẽ đều dựng nhà tre, cùng c.h.ặ.t tre. Lát nữa sẽ xuống núi mời đến giúp xây dựng, nhưng chính chúng chuẩn đầy đủ vật liệu .”

Lục Dao xong dặn Tống Hoằng Thịnh: “Hoằng Thịnh ca, lát nữa hãy dẫn đốn cây, giữ cây dài bốn thước. Đầu cây nhỏ hơn vót nhọn hoắt. Đến lúc đó chúng sẽ định kỳ phết t.h.u.ố.c độc lên. Nếu mãng xà tiến , những mũi nhọn sẽ xé rách da chúng, t.h.u.ố.c độc sẽ ngấm cơ thể chúng, từ đó thể độc c.h.ế.t mãng xà. Còn về những độc trùng khác thì chỉ là chuyện nhỏ, thể gây uy h.i.ế.p cho chúng .”

Tống Hoằng Thịnh mắt sáng rực, ngờ Lục Dao sớm đối sách, trong lòng vô cùng bội phục.

Thế là vội vàng : “Nàng cứ yên tâm, sẽ dẫn đốn cây ngay đây.”

Tống Hoằng Thịnh , Lục Dao với Tề Bác Nhân: “Tề lão, hôm nay ngài cứ tự dạo , đừng xa. Đợi xuống núi dẫn về hẵng .”

Tề Bác Nhân vui vẻ : “Không , việc dựng nhà là đại sự, nàng cứ việc lo việc của . Nếu ý tưởng gì sẽ ghi .”

Lục Dao gật đầu, kịp ăn sáng, vội vàng dặn dò Diêu Đại Cường: “Diêu đại ca, hôm nay lẽ về , nhà cửa giao cả cho .”

Diêu Đại Cường : “Lục đại phu, nàng cứ yên tâm, . Ta sẽ dẫn Diêu Thuận mấy đứa c.h.ặ.t tre là , những khác cứ ở chỗ cũ cần . Bốn cha con một ngày cũng c.h.ặ.t ít tre.”

Lục Dao gật đầu, dắt một con ngựa, ba đứa trẻ một cái rời .

Lục Dao rời khỏi đám đông, liền đem ngựa cất gian.

Một nàng nhanh ch.óng xuyên qua rừng cây.

Đến hoang thôn, Lục Dao thả ngựa , trực tiếp cưỡi ngựa về phía huyện thành gần nhất.

Huyện thành gần nhất cách nơi hai ngày đường, đó là bởi vì dẫn theo đội tị nạn, đều nhanh , thêm sự chậm chạp kéo dài nên mới mất hai ngày.

Lục Dao tự cưỡi ngựa hơn nửa ngày đến nơi, giữa đường vượt qua một ngọn núi, đến quan đạo ngựa mới chạy nhanh .

Huyện thành gần nhất tên là Ngọc Lâm huyện, tuy cũ nát nhưng những gì cần đều thiếu.

Lục Dao trực tiếp thuê một gian phòng tại khách điếm trong huyện thành, hỏi han tình hình từ tiểu nhị.

 

Loading...