ÔM CON CHẠY NẠN VÀO NÚI – MẸ KẾ Y ĐỘC SONG TUYỆT - Chương 152: Mua hạt giống

Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:56:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Dao xuống lầu, thấy tiểu nhị đang chán nản ở cửa vẫy khách, nhưng một ai bước , thể thấy rõ việc ăn thật sự ảm đạm.

Lục Dao đến chào hỏi, tiểu nhị lập tức tươi đón tiếp, : “Khách quan, gì cần dặn dò chăng?”

Lục Dao từ trong túi tiền lấy mười đồng tiền đồng đặt lên bàn, : “Tiểu nhị, hỏi ngươi vài chuyện. Nếu , tiền sẽ thưởng cho ngươi.”

Tiểu nhị những đồng tiền đồng bàn, tiền đủ bằng tiền công một ngày của , mặt lập tức tươi rói, : “Khách quan cứ việc , chính là bản địa sinh lớn lên ở huyện thành , chuyện gì mà .”

Lục Dao ngón tay nhịp điệu gõ lên bàn, : “Được , hỏi ngươi, ở đây các ngươi thợ thủ công nào dựng nhà tre ?”

Tiểu nhị ồ một tiếng, : “Đương nhiên , nơi đây chúng tre trúc nhiều, một thôn đến một nửa dựng nhà tre, đây nào chuyện khó khăn gì? Khách quan hỏi việc gì?”

Lục Dao ngờ nhiều nghề đến , bèn : “Ngươi thể giúp tìm ba mươi đến , tay nghề giỏi. Ta sẽ trả công một tháng hai mươi lượng bạc, ăn uống bao trọn, ngoài mang theo chăn đệm của , cần hai tháng thời gian. Ngươi hỏi xem ai nguyện ý đến báo danh ? Nếu ngươi lo liệu thỏa việc giúp , khối bạc sẽ là của ngươi.” Lục Dao từ trong túi tiền lấy một khối bạc vụn hai lượng.

Tiểu nhị mắt trợn tròn, ngờ gặp một tiên nữ rải tiền, vội vàng gật đầu đáp: “Khách quan cứ yên tâm, việc cứ giao cho tiểu nhân, tối nay tiểu nhân sẽ lo liệu xong xuôi cho ngài.”

Tiểu nhị vội vã chạy cáo giả chưởng quầy nửa ngày, vội vã cửa.

Lục Dao thì cất bạc , cửa. Nàng mua nhiều thứ, nông cụ, giống cây lương thực, giống tằm, hạt giống rau củ, mỗi thứ đều mua một ít.

Lục Dao đến cửa hàng tạp hóa trong huyện thành, chỉ thấy cửa hàng chỉ hai mặt tiền cũ nát, khung cửa gỗ xuất hiện vết nứt, đoán chừng cửa hàng hẳn là một tiệm cũ nhiều năm .

Lục Dao ở cửa tấm biển hiệu, phía : “Tạp hóa phô Từ Ký”.

Tiểu nhị dựa ngưỡng cửa ngáp ngủ. Lúc trời nắng gắt lắm, ánh nắng ấm áp chiếu lên khiến dễ buồn ngủ.

Lục Dao cố ý gây tiếng động đ.á.n.h thức tiểu nhị. Tiểu nhị dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, cảm thấy một bóng bao phủ lấy , vội vàng ngẩng đầu lên, thấy đến là một cô nương xinh .

Lục Dao núi , liền thả tóc xuống b.úi lên nữa, khác thoạt qua đều cho rằng nàng là một cô nương thành hôn.

“Cô nương, xin hỏi cần gì ạ? Mời bên trong.” Tiểu nhị vội vàng niềm nở tiếp đón Lục Dao.

Lục Dao nhấc chân bước trong tiệm, thấy bên trong bày bốn năm cái giá hàng, giá đặt đủ loại hàng hóa, hạt giống gia vị, còn ít gạo và bột mì, đất chất đống nông cụ.

Lục Dao mua gì, chỉ chắp tay lưng dạo một vòng bên trong, thấy cái gì hiểu liền hỏi đôi câu, tiểu nhị theo sát phía Lục Dao cách ba bước chân, cúi kiên nhẫn giải thích.

Lục Dao thấy tiểu nhị thái độ , hơn nữa cửa hàng chủng loại cũng đầy đủ, liền hỏi: “Tiểu nhị, gạo giống ở đây bán thế nào?”

“Gạo giống chỗ là ba mươi văn một cân, cô nương cần bao nhiêu cân?” Tiểu nhị hỏi.

“Đắt ?” Lục Dao nhướng mày.

“Cô nương, gạo giống của những nhà bình thường đều do quan phủ phát, ai trồng nhiều hơn, hoặc tự khai hoang, mới bỏ tiền mua, hơn nữa gạo giống chỗ chắc chắn hơn loại quan phủ phát.” Tiểu nhị giải thích.

Lục Dao lúc mới việc trồng lương thực thời cổ đại đều do quan phủ thống nhất phân phát hạt giống, liền hỏi: “Ngươi ở đây bao nhiêu gạo giống? Ta mua hết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/om-con-chay-nan-vao-nui-me-ke-y-doc-song-tuyet/chuong-152-mua-hat-giong.html.]

Tiểu nhị xong lập tức vui mừng : “Vừa nãy cũng báo với cô nương , gạo giống ở đây của chúng nhiều lắm, đại khái chỉ đầy trăm cân mà thôi.”

“Ít ?” Lục Dao nhíu mày.

“Ta thấy cô nương giống xuất nông hộ, lẽ rõ một cân gạo giống thể trồng bao nhiêu mẫu ruộng đúng ? Chỗ một cân gạo giống thể trồng 4-6 mẫu ruộng, mười cân là năm sáu chục mẫu ruộng nước, nhà cô nương bao nhiêu ruộng đất?” Tiểu nhị cẩn thận hỏi.

Lục Dao chợt hiểu , kiếp nàng từng trồng ruộng, hiểu rõ về điều , tiểu nhị nàng mới vỡ lẽ, trong lòng suy tính một phen : “Vậy thì bán hết gạo giống của cửa hàng ngươi cho , ngoài nếu hạt giống rau cũng bán hết cho luôn.”

Lục Dao xong nghĩ đến hạt giống tằm liền hỏi: “Tiểu hỏa kế, ngươi ở đây bán hạt giống tằm ?”

Tiểu hỏa kế lắc đầu : “Cái thì , bởi vì ở đây chúng nhiều nuôi tằm, nhưng nếu cô nương cần, thể giúp lưu ý một chút, bởi vì hạt giống tằm đều là các nhà tự giữ dùng cho năm , những nhà ươm tơ thường cũng nuôi thứ , còn hái lá dâu, tằm ăn nhiều, tốn công lắm.”

Lục Dao gật đầu : “Vậy , ngươi giúp lưu ý , tới đến ngươi đưa cho , càng nhiều càng .”

Tiểu nhị vội vàng đáp lời, liền thấy Lục Dao chằm chằm nông cụ mặt đất.

“Cô nương còn cần nông cụ nữa ? Những nông cụ của đều rèn mới cuối năm ngoái, là để dự phòng cho vụ xuân, nếu năm nay mới rèn thì e rằng kịp nữa .”

Lục Dao cúi nhặt một cái cuốc, đặt tay thử một chút, thấy , liền : “Những nông cụ cũng mua hết, chỗ ngươi đủ, chỗ khác cũng mua hết.”

Tiểu nhị cảm thấy hôm nay chắc chắn là Thần Tài giáng lâm, vui vẻ hớn hở liền : “Cô nương đợi một lát, gọi chưởng quỹ của chúng đến.”

Một mối ăn lớn như , cái đầu của đoán chừng cũng tính nổi.

Lục Dao ngăn cản, mặc cho tiểu nhị về hậu viện, lâu tiểu nhị liền sốt sắng dẫn một vị chưởng quỹ gầy gò , hẳn là chủ tiệm .

Chỉ tiểu nhị : “Chưởng quỹ, chính là cô nương , ngài đến đàm phán .”

Chưởng quỹ đầu thấy Lục Dao cũng giật , ngờ cô nương còn trẻ như , mua nhiều đồ dùng nông sự đến thế, tuy trong lòng nghi hoặc, nhưng mở cửa ăn, cũng tiện dò hỏi chuyện riêng tư của khác, bèn tươi tiếp đón : “Ta tiểu hỏa kế nhà cô nương mua hạt giống và nông cụ?”

“Chính xác, chưởng quỹ, thời gian của gấp gáp, ngài cứ gộp tính cho bao nhiêu tiền, đưa đến Đông Thăng khách điếm là .” Lục Dao trời cũng còn sớm, nghĩ thầm tiểu nhị khách điếm tìm thợ giúp lẽ trở về .

Chưởng quỹ lý nào đồng ý, lập tức cầm bàn tính lên, lạch cạch gẩy.

Tiểu hỏa kế cân gạo giống một chút, tổng cộng là chín mươi lăm cân, liền báo cân cho chưởng quỹ.

Lục Dao mua đủ loại gia vị.

Gần như dọn sạch tiệm tạp hóa, tổng cộng tốn hơn bảy mươi lạng bạc.

Chưởng quỹ còn bớt cho hơn một lạng bạc, vội vàng sai giúp đưa đồ đến Đông Thăng khách điếm.

Mấy đến khách điếm, tiểu nhị của khách điếm cũng trở về.

Tiểu nhị thấy Lục Dao mua nhiều đồ như , cũng thầm kinh ngạc, nhưng nghĩ đến đối phương thiếu tiền, liền yên tâm.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

 

Loading...