ÔM CON CHẠY NẠN VÀO NÚI – MẸ KẾ Y ĐỘC SONG TUYỆT - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:56:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xây dựng tất

Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ, thoáng cái qua một tháng, những ngôi nhà tre mọc lên như nấm trong thung lũng và sườn đồi phía Tây.

Những ngôi nhà tre trong thung lũng đều xây dựng ngay hàng thẳng lối, cách năm mươi mét . Ngoài việc mỗi nhà tự xây sân vườn, còn chừa một con đường để .

Những ngôi nhà tre núi phân bố lộn xộn nhưng trật tự, đổi tùy theo thế núi, nhưng con đường nhỏ lên núi cũng sửa sang thành bậc thang, và tìm những phiến đá phẳng trong núi để lát, trông phong thái.

Nhà Lục Dao ở nơi giao giữa thung lũng và sườn núi, địa thế nơi đây cao hơn thung lũng một chút, cần leo lên đến đỉnh núi. Nhà Phương Lan phía nhà Lục Dao, trong sân nhà Phương Lan thể lên nóc nhà Lục Dao.

Nhà Tề Bác Nhân xây liền kề với nhà Lục Dao, đây là do Lục Dao cố ý sắp xếp khi rút thăm, trực tiếp tính nhà Tề Bác Nhân nhà , nhưng xây dựng tách biệt thành hai hộ.

Cả thôn tổng cộng đến hai trăm hộ, giờ chỉ còn mười mấy hộ thành, đều là những nhà đỉnh núi. Tháng , nhiều trong thôn học cách xây nhà, nên tốc độ về ngày càng nhanh.

Khu vực phòng ngự bắt đầu đào xây cách thôn năm trăm mét, bao quanh bộ nhà cửa và ruộng đồng của thôn một vòng lớn. Trong tháng cũng mới chỉ xây hai phần ba, còn một phần ba xong, chủ yếu là ở khu rừng tre.

Thời hạn một tháng Lục Dao định với cũng đến, nàng xuống núi nữa để lấy nông cụ. Vì dân làng thể tự xây nhà tre, nàng thể đưa những xuống núi.

Lục Dao đưa đến gần dải độc chướng, cũng lấy một bình nước cho mê hãn d.ư.ợ.c từ đưa cho họ.

Hơn ba mươi ngây một chút, Lý sư phụ trực tiếp nhận lấy uống một ngụm. Những khác thấy Lý sư phụ uống xong, cũng lượt mỗi uống một ngụm, uống .

Đợi tất cả đều ngất , Lục Dao phất tay thu những gian, đó đeo mặt nạ phòng độc xuyên qua dải độc chướng.

Mãi đến gần huyện thành, Lục Dao mới thả khỏi gian. Lần thời gian đợi họ tỉnh , trực tiếp đ.á.n.h thức họ, khi thanh toán tiền công cho mỗi , liền để họ tự về nhà.

Lục Dao ung dung huyện thành.

Đến tiệm rèn Đại Ngưu, ông chủ đợi sẵn nàng.

“Cô nương, nông cụ cần rèn xong đúng hạn , kiểm tra hàng .” Ngưu Đại Lực nét mặt chất chồng nụ .

Lục Dao cửa tiệm, thấy một đống nông cụ chất đống bên tường, nàng xổm xuống một cái, cũng tệ. Mặc dù nàng am hiểu nông cụ lắm, nhưng độ dày và độ sắc bén thì hẳn là .

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Lục Dao dậy : “Không tệ, sẽ thanh toán bạc còn cho , tìm một đưa giúp , nhà xa ngoài thành.”

“Ấy, thôi, sẽ tìm xe ngay.” Ngưu Đại Lực thu bạc còn xong, vội vàng chạy sang nhà bên cạnh mượn xe.

Ngưu Đại Lực đích giúp Lục Dao kéo ngoài thành, vì trời tối, cổng thành mấy . Lục Dao và Ngưu Đại Lực một đoạn đường, Lục Dao : “Người cứ dỡ xuống đây , nhà lát nữa sẽ đến đón . Người giúp kéo hết còn trong tiệm chất ở đây là .”

Ngưu Đại Lực tuy nghi hoặc, nhưng cũng hỏi nhiều. Việc cô nương đến mua nông cụ vốn khiến khó hiểu , Ngưu Đại Lực chỉ cần kiếm bạc là , đáp một tiếng về tiếp tục kéo nông cụ còn .

Tổng cộng chạy năm sáu chuyến mới kéo hết.

Lục Dao đợi Ngưu Đại Lực rời , thấy bốn bề vắng , nàng mới thu đồ gian. Lúc cổng thành đóng, đường một bóng nào. Lục Dao dứt khoát gian ngủ một giấc, sáng mai dậy sẽ thành mua thêm ít đồ về. Một chuyến xuống núi cũng dễ dàng gì, mua những gì thể mua hết .

Sáng hôm trời còn sáng, Lục Dao tỉnh dậy. Nàng vội vàng nhân lúc đường qua mà từ gian .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/om-con-chay-nan-vao-nui-me-ke-y-doc-song-tuyet/chuong-156.html.]

Cổng thành còn mở.

Nàng đợi một lát, đó dân chúng lượt xếp hàng ở cổng thành, nàng mới vội vàng đến xếp hàng.

Vào thành xong, Lục Dao bắt đầu điên cuồng mua sắm, mỗi mua sắm xong nàng sẽ mang đồ đến ngõ hẻm vắng thu gian. Lần mua sắm chủ yếu là lương thực, gạo tẻ bột mì thì mua, chỉ mua ngũ cốc tạp.

Tiếp đó là mua nhiều muối, mua sắm xong, Lục Dao nán huyện thành, trực tiếp về.

Về đến núi thì trời sập tối, nàng để đồ ở gần dải độc chướng, về bảo Tống Hoằng Thịnh dẫn đến mang.

Tất cả đồ đạc khi mang về hết, chính là đem bán. Ai nhu cầu thì đến mua.

Lúc nông cụ là thứ khan hiếm nhất, đều chê ít, nên nông cụ nhanh bán hết. Còn về những nông cụ cỡ lớn như cày, bừa Tống Hoằng Thịnh coi là tài sản chung của làng, do dân làng chia đều, mỗi nhà góp một ít bạc .

Khi tất cả nhà cửa xây dựng tất, trời đổ một trận mưa xuân. Trận mưa xuân rả rích kéo dài hai ngày tạnh hẳn.

Tống Hoằng Thịnh tổ chức cả làng bắt đầu khai hoang. Khai hoang rút thăm, tự do chọn địa điểm, tùy theo khả năng của gia đình mà khai hoang. Nhà nào nhiều lao động thì khai hoang nhiều, nhà nào ít lao động thì khai hoang ít.

Vì Lục Dao mua nông cụ về, dân làng thể mượn dùng, nhưng mỗi nhà luân phiên một ngày.

Sau một ngày, cả làng khai hoang hơn một nửa phía bên thung lũng.

Giữa thung lũng chừa một con đường, phía Bắc thông đến rừng tre, phía Nam thông đến cửa làng, vặn chia thôn làng và ruộng đồng thành hai nửa.

Những ngày khai hoang kéo dài suốt nửa tháng mới kết thúc, lúc gần giữa tháng Ba.

Hạt giống vẫn gieo xuống đất, chỉ Tống Hoằng Thịnh vị thôn trưởng sốt ruột, mà ngay cả dân làng cũng chút sốt ruột.

Tống Hoằng Thịnh hỏi Lục Dao, nhưng nghĩ đến việc Lục Dao đó , nàng giỏi nông sự, bảo tự xem xét mà .

Mãi đến khi Tề Bác Nhân cùng Tống T.ử Hiên và Tống T.ử Dương đồng ruộng, thấy bàn tán mới .

Thế là Tề Bác Nhân liền đổi hướng, tìm Tống Hoằng Thịnh.

Ruộng nhà Tống Hoằng Thịnh ở lưng chừng núi, Tề Bác Nhân tìm thấy Tống Hoằng Thịnh rõ ý định của .

“Hoằng Thạc, dân làng bàn tán rằng lo lắng bỏ lỡ tiết khí gieo hạt, ngươi hãy cho , khí hậu ở Lệ Âm phủ khác với miền bắc của chúng , hơn nữa chúng hiện đang ở trong núi, càng lo lắng, khí hậu nơi đây ngoại trừ tháng Mười Hai đến tháng Hai năm nhiệt độ thấp hơn, thì những thời gian khác đều thích hợp để gieo trồng, thậm chí một năm thể trồng hai vụ lúa.”

“Lời Lão Tề là thật ?”

Tề Bác Nhân gật đầu đáp: “Quả đúng là , học trò của quan trong triều, đối với việc sản xuất nông nghiệp cũng tìm hiểu qua một chút, hơn nữa trong sách vở cũng ghi chép tường tận, thể tham khảo.”

Tống Hoằng Thạc lúc mới yên tâm. Song, gần đây một việc vẫn luôn y bận lòng, y nhân tiện hỏi Tề Bác Nhân: “Lão Tề, nếu trồng lúa thì cần nguồn nước, nhưng nơi chúng nước thì ?”

Tề Bác Nhân tự tin đáp: “Việc ngươi cứ yên tâm, và Y sư Lục sớm phương án , chỉ đợi khai hoang xong, sẽ cùng dẫn nước.”

Tống Hoằng Thạc lúc mới thật sự đặt lòng tin bụng. Chỉ cần trong thôn Lục Dao, thì chuyện gì là giải quyết . Nếu nguồn nước cũng thể giải quyết, sẽ còn lo lắng nữa, cũng nộp thuế, nghĩ đến thôi thấy cuộc sống thật mỹ mãn.

 

Loading...