ÔM CON CHẠY NẠN VÀO NÚI – MẸ KẾ Y ĐỘC SONG TUYỆT - Chương 163: Mộ Dung Cảnh

Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:57:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Dao cho rằng trong thôn thương, hoặc côn trùng độc c.ắ.n, vội vàng mở cửa sân đợi bậc thang.

Tống Khánh Hổ mồ hôi đầm đìa, hổn hển cõng sân nhà Lục Dao.

Diêu Thuận theo sát phía sân, cắm ngọn đuốc giá đỡ đuốc trong sân Lục Dao, đó mới với Lục Dao: “Lục đại phu, tìm thấy ở cửa thôn, hình như là trúng độc.”

Lục Dao ngẩn một lát : “Không trong thôn chúng ?”

“Không , chúng cũng quen .” Diêu Thuận đáp.

“Vậy tại cứu? Cứ thế bỏ mặc là ? Đã thể đây chắc chắn là ý đồ, cứu sống loại chẳng sẽ gây họa cho thôn chúng ?” Nghe xong, nàng liền thản nhiên .

Diêu Thuận còn gì đó, nhưng thấy Lục Dao ý định tay cứu , đành bảo Tống Khánh Hổ cõng , ném khỏi thôn để tự sinh tự diệt.

Tống Khánh Hổ gãi đầu ngô nghê : “Thuận ca, khó khăn lắm mới cõng về, vẫn còn thở mà, thêm với Lục đại phu thử xem?”

Diêu Thuận lắc đầu, hiệu cho Tống Khánh Hổ rằng cần thương lượng, Lục Dao một là một, hai là hai, tay cứu thì chính là quyết định, thêm cũng vô ích.

Tống Khánh Hổ đành ngậm ngùi cõng khỏi sân. Khi ngang qua Lục Dao, nàng liếc khuôn mặt .

Lục Dao lập tức kinh ngạc sững tại chỗ, lâu vẫn hồn. Chuyện đời quả nhiên vô tình chẳng thành sách!

Đợi đến khi nàng phản ứng thì Tống Khánh Hổ và Diêu Thuận xa. Lục Dao vội vàng gọi: “Hổ Tử, khoan , chợt nghĩ thể vẫn còn hữu dụng, ngươi cứ đưa đây .”

Tống Khánh Hổ vui vẻ : “Ta ngay Lục đại phu là mà, thể một sống sờ sờ tự sinh tự diệt chứ?”

Lục Dao khóe miệng giật giật, gì.

Dưới sự chỉ dẫn của Lục Dao, Tống Khánh Hổ đưa đến giường Tống T.ử Hiên.

Diêu Thuận theo thấy Tống T.ử Hiên liền nghi hoặc hỏi: “Lục đại phu, T.ử Hiên ở nhà ?”

“Ừm, thằng bé xuống núi du lịch , chắc vài năm nữa mới về.” Giọng Lục Dao thản nhiên, như đang một chuyện bình thường.

“Cái gì? T.ử Hiên ? Chuyện lớn như , chúng ?” Diêu Thuận phản ứng mạnh.

Lục Dao một cái, Diêu Thuận cảm thấy hành vi của lẽ quá kích động, vội vàng giải thích: “Ta ý gì khác, chỉ là nghĩ T.ử Hiên cũng là do chúng lớn lên từ nhỏ, nay đột ngột bỏ cũng để tiễn đưa.”

“T.ử Hiên thằng bé thích ly biệt, sợ đến lúc đó kiềm chế cảm xúc, nên với .” Lục Dao giải thích đơn giản một câu.

Diêu Thuận "ồ" một tiếng bên cửa chằm chằm giường Tống T.ử Hiên mà ngẩn .

Tống Khánh Hổ đặt lên giường xong, Lục Dao : “Hổ Tử, cảm ơn ngươi, hai ngươi việc của , ở đây tự lo liệu .”

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Diêu Thuận đàn ông tuấn mỹ giường, Lục Dao cảm thấy hai thật xứng đôi, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót khó hiểu, nhưng cũng cớ để ở lâu hơn, đành cùng Tống Khánh Hổ cáo từ rời .

Sau khi hai , Lục Dao vội vàng lấy ngân châm , tiên phong bế tâm mạch của đàn ông, đó bắt đầu châm cứu để bức độc, dồn tất cả độc khí xuống tứ chi, rạch mấy vết ở tứ chi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/om-con-chay-nan-vao-nui-me-ke-y-doc-song-tuyet/chuong-163-mo-dung-canh.html.]

Máu đen lập tức chảy , cho đến khi màu m.á.u từ đen chuyển sang đỏ, Lục Dao mới rút châm, băng bó vết thương đơn giản, mệt mỏi xuống chiếc ghế bên cạnh.

Người đàn ông giường từ từ mở mắt, đợi ý thức trở , lập tức dậy từ giường, ánh mắt như chim ưng về phía Lục Dao.

Đợi đến khi rõ dung nhan của Lục Dao, bỗng nhiên .

“Đã lâu gặp, Lục đại phu.” Giọng nam trầm đầy từ tính đặc trưng của Mộ Dung Cảnh khiến tim Lục Dao khẽ run lên. Giọng quen thuộc cách mười năm, từ lâu trở nên mờ nhạt trong ký ức của nàng, nhưng giờ đây càng trở nên rõ ràng hơn.

Lục Dao nghiêng ghế tre, một tay chống đầu, mặt treo nụ nhàn nhạt, giọng vẫn thanh đạm như khi: “Đã lâu gặp, Mộ Cảnh.”

Mộ Dung Cảnh từ giường bước xuống, chắp tay hành lễ với Lục Dao : “Xin quen , tại hạ Mộ Dung Cảnh, Cảnh Vương Đông Tín quốc.”

Lục Dao lười biếng ghế nhúc nhích, vẫn giữ nụ ban đầu : “Lục Dao, ngươi cứ gọi là Lục đại phu là .”

“Ngươi phận của ?” Mộ Dung Cảnh khuôn mặt Lục Dao chút gợn sóng, như thể thứ trong lòng bàn tay nàng, liền hỏi ngược .

“Biết thì , thì ? Cảnh Vương chẳng lẽ cho rằng ngươi đây còn thể ngoài ?” Lục Dao dậy phủi bụi quần áo .

“Ta vốn dũng nghĩ sẽ ngoài, chính là đến tìm các ngươi. Không ngoài cũng , dù chinh chiến nửa đời, cũng xứng đáng với Hoàng , xứng đáng với bách tính Đông Tín quốc . Nay thiên hạ định, cũng theo đuổi hạnh phúc của riêng .” Mộ Dung Cảnh xong, ánh mắt kiên định Lục Dao, khiến day dứt mười năm. Biết bao cận kề cái c.h.ế.t, trọng thương giường, đều dựa bóng hình kiều diễm trong lòng mà chống đỡ.

Lục Dao mỉa mai : “Cảnh Vương, ở đây hạnh phúc mà ngươi tìm. Tống T.ử Hiên đưa xuống núi . Nói thật cho ngươi , thằng bé báo thù, yên tâm về thằng bé, nhưng sợ nó gánh nặng tâm lý nên cho nó rằng mấy ngày nữa cũng sẽ dẫn hai đứa trẻ còn xuống núi. Vậy nên Cảnh Vương, ngươi đến thì cứ ở yên đây .”

Lục Dao xong trực tiếp xoay chuẩn rời , đột nhiên nàng cảm thấy trời đất cuồng ngã một vòng tay đầy nam tính.

“Dao nhi, nàng đối với chút lạnh nhạt nha, tuy chúng mười năm gặp, nhưng thế nào nàng cũng là ân nhân cứu mạng của , nên lấy báo đáp, hơn nữa nàng cũng thể từ chối.” Mộ Dung Cảnh một cách mạnh mẽ.

Sắc mặt Lục Dao tối sầm. Mười năm nàng quả thật từng động lòng với đàn ông , nhưng mười năm thời gian sớm phai nhạt sự rung động trong lòng nàng.

Lục Dao nhanh ch.óng tay, mấy cây ngân châm định trụ Mộ Dung Cảnh, Lục Dao dễ dàng thoát khỏi vòng tay của .

“Cảnh Vương, mặt ngươi cái gì cũng quy củ cho , huống hồ ngươi còn nhận thức rõ tình hình hiện tại ? Đây là địa bàn của , ngươi càn cũng hỏi đồng ý . Ta thể chữa khỏi cho ngươi, cũng thể khiến ngươi c.h.ế.t vì trúng độc . Không tin thì ngươi cứ thử xem.” Lục Dao xong rời khỏi phòng, để Mộ Dung Cảnh vẫn giữ nguyên tư thế cũ trong phòng, vẻ mặt như đang táo bón.

“Dao Dao, nàng giúp cởi trói chứ? Lát nữa bọn trẻ thức dậy nàng định giải thích thế nào khi trong phòng đàn ông lạ?”

Lục Dao khỏi phòng, thấy lời Mộ Dung Cảnh , vòng quanh một vòng.

Mộ Dung Cảnh vội : “Dao Dao, nàng hối hận ? Mau thả , còn gặp T.ử Dương và T.ử Ngọc nữa chứ.”

Lục Dao đan chéo các ngón tay bẻ kêu răng rắc, hoạt động cổ, đó cúi trực tiếp vác Mộ Dung Cảnh lên.

“Lục Dao, nàng ? Nàng mau thả xuống!” Mộ Dung Cảnh chợt cảm thấy bất an.

Quả nhiên Lục Dao trực tiếp vác ngoài ném thẳng xuống đường lớn. Lúc còn quên dặn dò: “Đây là ngân châm của , điểm huyệt. Ngươi đừng mơ tưởng dùng nội lực để xông, nếu sẽ chuyện ho để ngươi chịu đó.”

Lục Dao xong liền trở về sân.

 

Loading...