ÔM CON CHẠY NẠN VÀO NÚI – MẸ KẾ Y ĐỘC SONG TUYỆT - Chương 167
Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:57:04
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nỗi lòng của Diêu Dung
Lục Dao trở về nhà, nhà mà thẳng qua nhà đến nhà Diêu Đại Cường.
Cửa sân nhà họ Diêu mở toang, Lục Dao gõ cửa, thẳng sân, nhưng thấy Phương Lan đang chuyện với Diêu Dung.
“Dung Nhi, con qua tuổi cập kê , bây giờ thể cũng Lục đại phu chữa khỏi, thể kết hôn sinh con bình thường, bà mối cũng giới thiệu cho con vài thanh niên trong thôn , con đồng ý ? Có con ý trung nhân ? Con cho nương , để nương tham khảo cho con.”
“Nương, nữ nhi gì ý trung nhân, chỉ là gả chồng thôi.”
“Nói bậy, nữ nhi lớn gả chồng, con vì gả? Người trong thôn con ai quen ? Lẽ nào ai thích hợp ?”
“Nương, Tuyết Nhạn tỷ tỷ còn gả chồng, con vì nhất định gả?”
“Con so với Tuyết Nhạn tỷ tỷ của con? Người là tiểu thư khuê các, cái tài học và khí độ đó đừng là thôn Đào Nguyên chúng , ngay cả bộ Đông Tín quốc cũng chẳng mấy ai thể xứng với nàng , con lấy gì mà so với ?”
“Nương, cũng quá coi thường nữ nhi , những năm nữ nhi theo Tuyết Nhạn tỷ tỷ học tập, cũng ít sách, tuy bằng tài học của Tuyết Nhạn tỷ tỷ, nhưng tự nhận cũng kém, ngoại trừ T.ử Hiên ca ca nhà dì Dao, trong thôn chúng mấy ai thể so với con? Sao thể con như ?”
Ánh mắt Lục Dao lóe lên một cái, Dung Nhi chẳng lẽ trúng T.ử Hiên nhà nàng? Đây đúng là một mối hôn sự tồi, tiếc là T.ử Hiên tiểu t.ử hiện giờ một lòng báo thù, đợi báo thù trở về, Diêu Dung còn gả chồng, lúc đó đúng là thể cân nhắc tác hợp cho hai đứa.
Lục Dao nghĩ ho khan một tiếng thật lớn, gây một ít động tĩnh, bên trong thấy liền vội vàng im lặng.
Tiếp đó là một tràng tiếng bước chân vang lên.
“Tẩu t.ử, ở nhà đấy chứ?” Lục Dao giả vờ như mới bước hỏi.
“Ở đây , Lục đại phu, mời .” Phương Lan nhiệt tình .
Lục Dao thấy chiếc ghế dài đặt giàn nho trong sân nhà họ Diêu liền : “Tẩu t.ử, chúng sân phơi nắng một lát. Nắng xuân thật đáng yêu.”
Phương Lan liền đáp: “Được thôi, ngươi cứ , pha một ấm hoa.”
Lục Dao tự bước đến ghế dài xuống, ánh nắng ấm áp chiếu khiến nàng thoải mái nhắm mắt .
Phương Lan bưng theo ấm và chén ngoài thì thấy Lục Dao đang nhắm hai mắt, vẻ mặt thoải mái.
“Lục đại phu, đây, uống ngụm . Nếm thử đây là Đào hoa xuân Dung nhi nhà gần đây mày mò . Ta tuy nó thế nào, nhưng uống thấy khá ngon đấy.”
Lục Dao dậy nhận lấy chén , đặt xuống mũi ngửi một cái, một làn hương đào thoang thoảng như như .
“Ừm, thơm thật. Dung nhi thật là khéo léo. Không sẽ lọt tay thằng nhóc thối nhà nào.”
Phương Lan : “Lục đại phu đừng khen nó nữa, khen nữa là nó bay lên trời luôn đấy. Vừa nãy còn đang chuyện cưới gả với nó, nha đầu giờ vài chữ, tính tình trở nên kiêu ngạo, còn chê bai đám thanh niên trong làng . Ngươi tức c.h.ế.t , lo c.h.ế.t .”
“Tẩu t.ử vội cái gì? Cầu xin mà thì là nhân duyên . Dung nhi bây giờ chỉ là gặp phù hợp thôi. Ngươi yên tâm, nhân duyên chắc chắn sẽ chờ Dung nhi, món ngon sợ muộn.”
Phương Lan thở dài : “Không đến nó nữa. Nha đầu bướng bỉnh lắm. Lục đại phu hôm nay đến đây việc gì ?”
“Ừm, ngày mai xuống núi. Lần xuống núi thời gian khá lâu, ngắn thì một năm, dài thì ba năm, năm năm cũng thể. Sau khi , việc nhà sẽ giao cả cho ngươi, ngươi giúp thường xuyên đến trông nom một chút.”
“Sao lâu đến ? Ngươi mới , lòng vẫn dễ chịu. Chúng hàng xóm mười năm , thấy cũng già, bọn trẻ cũng lớn, mãi mới thể tìm ngươi chuyện, ngươi .”
Khóe mắt Phương Lan chợt ướt át.
“Tẩu t.ử nào thời gian tìm chuyện, ngươi bận rộn trông nom tôn nhi tôn nữ, thời gian còn đủ dùng, lỡ việc của ngươi nữa.” Lục Dao trêu đùa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/om-con-chay-nan-vao-nui-me-ke-y-doc-song-tuyet/chuong-167.html.]
“Lục đại phu, ngài ?” Diêu Thuận từ lúc nào ở cửa lo lắng hỏi.
Lục Dao đầu , thấy Diêu Thuận vẻ mặt căng thẳng.
“Ừm, chút việc riêng cần , xong sẽ trở về. Khoảng thời gian , an của thôn làng giao cho ngươi. Thân thủ của ngươi giờ còn nữa , cũng chẳng còn gì để dạy ngươi. Ngươi cứ bảo vệ thôn làng thật .”
“Lục đại phu, thể dẫn cùng ? Ta thể trợ thủ cho ngài.” Diêu Thuận dò hỏi.
“Không , ngươi ở . Bởi vì ngươi ở đây, mới thể an tâm xuống núi.”
Diêu Thuận xong chợt , giọng kiên định : “Được, nhất định sẽ bảo vệ thôn làng thật , chờ ngài trở về.”
Lục Dao cảm thấy Diêu Thuận chuyện lạ, nhưng cũng để trong lòng.
“Lục đại phu, mà chúng nhặt về thế nào ? Ta thấy đó quen mắt, chỉ là nhất thời nhớ gặp khi nào.” Diêu Thuận nhớ Mộ Dung Cảnh liền hỏi.
“Người đó quả thực là cố nhân của chúng , chính là mà năm đó khi chạy nạn cứu về trong sơn cốc. Lúc luộm thuộm, râu ria xồm xoàm, thế mà ngươi vẫn còn ấn tượng, giỏi đó.” Lục Dao tán thưởng .
Nếu nàng từng chuyên tâm học qua kiến thức về phương diện , lẽ cũng thể lập tức nhận Mộ Dung Cảnh.
“Ồ? Hóa là ? Vậy hẳn là theo dõi ngài mà .” Diêu Thuận phỏng đoán .
Lục Dao gật đầu : “ , võ công cao, chúng đều đối thủ của . Cho nên để giữ an , quyết định sáng mai sẽ dẫn cùng, thuộc về nơi .”
Diêu Thuận gật đầu : “Vậy Lục đại phu chuẩn khi nào ? Ta sáng mai sẽ tiễn ngài.”
“Không cần , đừng cho khác , kẻo đều đến tiễn, xáo động sự an bình của , khiến lòng đều hoảng loạn.” Lục Dao vị trí của trong lòng dân làng, nên nàng quyết định lặng lẽ rời , thể giúp thôn làng yên một thời gian cũng .
Diêu Thuận gì thêm, nhưng quyết định sáng mai sẽ tiễn Lục Dao.
Diêu Dung vội vàng chạy khỏi nhà, trong mắt đều là hoảng loạn, hỏi: “Diêu dì, ngài xuống núi ư?”
“Ừm, xuống núi. Dung nhi gì ? Đợi trở về sẽ mang về cho ngươi.” Lục Dao hỏi.
Diêu Dung c.ắ.n c.h.ặ.t môi , nửa ngày mới : “Vậy Hiên ca ca cũng cùng ngài ?”
“Hiên ca ca của ngươi hôm qua .” Lục Dao xong quan sát biểu cảm của Diêu Dung, thấy nha đầu nhỏ trong mắt mang theo sự kinh ngạc và đau buồn.
“Hiên ca ca ? Thế mà tạm biệt ư? Dù chúng cũng cùng sách bao nhiêu năm nay, thế mà ngay cả chút tình bạn đồng môn cũng .” Diêu Dung xong chạy về phòng.
Lục Dao trong lòng liền hiểu trong lòng của Diêu Dung chắc chắn là Tống T.ử Hiên, trong lòng cũng tính toán.
Lục Dao Phương Lan : “Tẩu t.ử, nếu hai năm trở về, ngươi cứ khuyên Dung nhi nhanh ch.óng lấy chồng . Nếu trở về, sẽ dẫn T.ử Hiên đến cầu hôn.”
Phương Lan Lục Dao cho một hồi mơ hồ, đây là tình huống gì ?
“Lục đại phu, đây, ngài ý gì?” Phương Lan chắc chắn hỏi.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
“Tẩu t.ử, uổng công ngươi là mẫu của Dung nhi, ngươi thế mà tâm sự của nữ nhi ? Đây rõ ràng là lòng T.ử Hiên nhà . Nha đầu Dung nhi là do lớn lên, cũng mực yêu thích. Ngươi nếu như bằng lòng kết với nhà , thì cứ đợi thêm hai năm.”
Phương Lan khi ngỡ ngàng, mừng rỡ : “Vậy thì thật quá ! Ta cứ bảo nha đầu c.h.ế.t tiệt kiểu gì nó cũng đồng ý, hóa là ưng T.ử Hiên. Nhãn quang của nha đầu cũng quá cao nhỉ? Còn T.ử Hiên đồng ý thì vẫn chừng?”
“Ngươi yên tâm, lời , thì nhất định trong lòng tính toán. Ta nữa, về thu xếp hành lý đây.” Lục Dao dậy, nhưng thấy vẻ thất vọng trong mắt Diêu Thuận.
Nếu T.ử Hiên và Diêu Dung thành , và Lục Dao sẽ vĩnh viễn còn khả năng nữa.