Phá Án Cần Người Như Tôi Đây - Chương 101: Món Quà Nhỏ Thân Thiện

Cập nhật lúc: 2026-01-26 03:02:57
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lăng Vô Ưu vẻ mặt thản nhiên, giọng điệu vui vẻ: “ giống mấy đứa tinh ranh thích lén lút đổ nước của khác như , chuyện thì dám nhận chứ, nếu cốc của quá nhỏ chứa nổi con chuột…”

 

Chuột!??

 

Mặt Trương Lãng tái mét: “Ọe ọe ọe ọe…”

 

“Ha ha ha!” Lăng Vô Ưu tay cầm chai nước khoáng lạnh, uống nước giải khát xong cô càng vui vẻ hơn, “Sao thể bỏ chuột chứ, thế chẳng sẽ phát hiện ngay ? Vậy thì sẽ uống nước gián do đặc biệt pha chế .”

 

Trương Lãng: …

 

Đám đông xung quanh: …

 

“Mày điên !?” Hắn nhảy dựng lên, một ngón tay chỉ Lăng Vô Ưu run lẩy bẩy, tròng mắt trong hốc mắt trợn to nổi lên những tia m.á.u đỏ, “Mày đúng là, mất hết tính ! Tao chỉ đổ nước của mày mấy thôi ? Có cần đầu độc tao như ?”

 

“Đầu độc?” Lăng Vô Ưu thu nụ , đảo mắt một cái rõ to, “Nếu đầu độc thì bây giờ còn đây nhảy cẫng lên với ? Nếu lòng thiện lương, thì ít nhất cũng cho thêm ít t.h.u.ố.c xổ gì đó, gặp như coi như may mắn, chọn ngày lành tháng thắp hương .”

 

Trương Lãng: …

 

May mắn cái con khỉ!!

 

“Bạn học Trương Lãng,” lúc , Thời Viên vẫn ở hàng ghế khán giả nhất xem kịch vui lên tiếng, khẽ nhíu mày, ánh mắt tỏ vẻ đồng tình, trông vô cùng công chính liêm minh, từ bi lương thiện:

 

“Say nắng vốn nguy cơ t.ử vong nhất định, huống hồ là trong lúc chúng quân sự, thể lực tiêu hao lớn, nếu chữa trị kịp thời gây sốc nhiệt, tỷ lệ t.ử vong khi phát bệnh lên tới 70%, cho dù c.h.ế.t, tổn thương gây cũng là thể phục hồi.”

 

“Bạn học Lăng chỉ để uống một chút nước kỳ lạ, nhưng thứ cô mất là sức khỏe. Cho nên so sánh , hành vi của thực sự quá đáng.”

 

Lời vẻ sai, nhưng thực chất là một mệnh đề giả: Bạn học Lăng say nắng mất sức khỏe là điều , nhưng bạn học Trương Lãng uống nước gián là chuyện thật. Dùng chuyện xảy và chuyện xảy để so sánh mức độ nghiêm trọng, qua thì vấn đề gì, nhưng thực chất là thể so sánh .

 

đúng~”

 

Lăng Vô Ưu vui vẻ hùa theo, mắt tít , ấn tượng của cô về Thời Viên từ “ trai” nâng lên thành “ trai còn chút não”.

 

“Thời Viên, cả cũng bênh cô ?” Trương Lãng tức đến mặt mũi méo xệch, “Cậu xem cô chỗ nào giống say nắng ? Rõ ràng là khỏe như vâm, còn sức bắt con gián to như thế… ọe… gián phương Nam các … ọe… mà ọe…”

 

Lăng Vô Ưu: Cười c.h.ế.t mất.

 

Thời Viên bộ dạng nhếch nhác nôn của Trương Lãng, chút ghét bỏ, nhưng mặt biểu hiện : “Bạn học Trương Lãng, xin phép huấn luyện viên nghỉ một lát ?”

 

Thật trùng hợp, dứt lời, huấn luyện viên Lương thổi còi tới, chắc là hết giờ nghỉ ngơi chuẩn tập luyện, ông thấy bên đội hình ồn ào nên qua hỏi: “Chuyện gì ?”

 

Trương Lãng vội vàng mách tội:

 

“Huấn luyện viên, em ọe… Lăng Vô Ưu bỏ gián ọe… ọe của em…”

 

Huấn luyện viên Lương: Đừng ọe nữa, ọe nữa ông cũng ọe theo!

 

Ông Lăng Vô Ưu: “Bạn Lăng, họ gì em ?”

 

Lăng Vô Ưu: “Báo cáo huấn luyện viên! Trương Lãng hôm , hôm qua và hôm nay tổng cộng bốn lén đổ nước trong cốc của em khiến em tập xong nước uống. Em tuy tức giận, nhưng vẫn lấy đức báo oán, tặng một món quà nhỏ cho bạn học Trương Lãng, hy vọng qua đó thể tăng thêm tình cảm với , đạt sự hòa thuận.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/pha-an-can-nguoi-nhu-toi-day/chuong-101-mon-qua-nho-than-thien.html.]

Trương Lãng: Lấy đức báo oán? Món quà nhỏ?? Hòa thuận???

 

Thời Viên: …

 

Màn bừa khiến thiếu gia Thời vốn từng trải cũng mở mang tầm mắt.

 

Huấn luyện viên Lương đối với cô gái lương thiện như quả thực sức chống cự: “Bạn Lăng, ai bắt nạt em với thầy, đối phó với những phần t.ử xa nhất định nghiêm trị!”

 

Ông đầu Trương Lãng, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm nghị: “Trương Lãng, ngơ chuyện Lục Nhân Gia bắt nạt bạn Lăng vốn tính toán với , tưởng chỉ là qua đường lạnh lùng, nhưng ngờ cũng là kẻ đầu sỏ bắt nạt khác!”

 

Trương Lãng: “Khoan huấn luyện viên, thầy em giải…”

 

Huấn luyện viên Lương chẳng thèm để ý đến , đến phía đội hình bắt đầu chỉnh đốn hàng ngũ.

 

Sau vài khẩu lệnh, đội hình chỉnh tề, huấn luyện viên Lương điểm danh Lục Nhân Gia và Trương Lãng : “Hôm nay g.i.ế.c gà dọa khỉ! Hai đối diện với các bạn 100 cái hít đất, một cái chuẩn thì thêm mười cái! Những còn nghiêm!”

 

Lục Nhân Gia cúi đầu, tự giác xuống bắt đầu .

 

Trương Lãng còn vùng vẫy một chút: “Huấn luyện viên, nhưng Lăng Vô Ưu cô …”

 

“Im miệng!”

 

Huấn luyện viên Lương đá nhẹ khoeo chân một cái, cả ngã sấp xuống đất, Trương Lãng cảm thấy oan ức, nhưng cũng dám thêm gì nữa.

 

Hai , huấn luyện viên Lương bên cạnh huấn thị: “ các ưa bạn Lăng là vì ngày đầu quân sự cô các là đồ ngốc, nhưng đó là , bạn Lăng chẳng qua chỉ đồng tình với quan điểm của . Còn các , từng một vì thế mà để bụng với cô , nhưng dám đối đầu với , đầu tiên mắng các , vì đ.á.n.h ? Vừa bạn Lăng trông vẻ dễ bắt nạt?”

 

“Các đây là ỷ mạnh h.i.ế.p yếu! Là biểu hiện của kẻ hèn nhát vô dụng nhất! Có đáng hổ ? Có bản lĩnh thì nhắm đây ? Từng một cao to lực lưỡng, mà lòng còn nhỏ hơn hạt vừng, thật nực !”

 

“Bắt nạt gì? Là chứng minh đồ ngốc? Kẻ mạnh thực sự cần dùng thủ đoạn bẩn thỉu để chứng minh…”

 

Ông mắng đến đây, Trương Lãng nổi nữa, bệt xuống đất, kiệt sức hét lên một tiếng: “Huấn luyện viên! Thầy em giải thích !”

 

Huấn luyện viên Lương mất kiên nhẫn : “Cậu giải thích cái gì? Chẳng lẽ đổ nước ?”

 

“Là, là em…” Hắn lí nhí thừa nhận, hét lớn, “ lấy đức báo oán, thầy món quà nhỏ đó là gì ? Là gián! Cô bỏ cốc nước của em, em uống xong mới phát hiện !!”

 

Huấn luyện viên Lương: …

 

Ngàn vạn suy nghĩ lướt qua trong đầu ông, cuối cùng dừng khuôn mặt ngoan ngoãn của Lăng Vô Ưu, tâm trạng của huấn luyện viên Lương đột nhiên trở nên phức tạp, nhưng ngàn lời vạn chữ, cuối cùng chỉ gom thành một câu đầy khí thế:

 

“Cậu đáng đời!”

 

Trương Lãng: …

 

, đáng đời, nhưng thể chịu cảnh con nhỏ cứ ở vị trí nạn nhân mà vênh váo đắc ý!

 

Nghĩ đến đây, về phía bên trái đội hình, Lăng Vô Ưu đang nghiêm với tư thế chuẩn mực, khi bắt ánh mắt của , cô hề che giấu mà tặng một nụ đắc ý.

 

Trương Lãng: Tức c.h.ế.t !

 

 

Loading...