Phá Án Cần Người Như Tôi Đây - Chương 443: Vị Khách Tầm Cỡ

Cập nhật lúc: 2026-01-26 04:18:40
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc , Thời Viên bên cửa sổ sát đất mở cửa sổ phía , căn phòng vốn còn vương ấm của máy sưởi lập tức một luồng gió lạnh ùa , đầu hỏi: “Xin hỏi cửa sổ ở đây của các thường mở ? Lực cản khá lớn.”

 

Anh phục vụ giải thích:

 

“Chúng thường mở cửa để thông gió. Xét đến tính thẩm mỹ của cảnh quan, nên chúng lắp thêm các biện pháp an cho cửa sổ. đây cũng là tầng cao, mở cửa sổ vẫn nguy hiểm nhất định, nên chúng ít khi mở cửa sổ, tất nhiên, khách hàng cũng , hơn nữa bây giờ là mùa đông, cơ hội mở cửa sổ càng ít hơn.”

 

Thời Viên lịch sự cảm ơn: “Được , cảm ơn .”

 

Cậu nhoài ngoài cửa sổ một chút, nhanh thu về, đóng cửa sổ .

 

Trong phòng tiệc gì đáng để lục soát, hơn nữa khách hàng ban đầu ở đây rời , nhân viên dọn dẹp cũng bắt đầu dọn dẹp một lúc. Mấy chỉ đến để khảo sát, thu thập camera giám sát định rời .

 

Lần lượt xem xét tầng 15, 16, nhưng hai tầng đều là sảnh ăn kiểu mở, cách giữa các bàn gần, ngay cả bàn bàn chuyện cũng thể thấy, gần như khả năng gây án, đồng thời tầng 15, 16 cũng là tầng xa nhất so với tầng lầu dự đoán, nên hai tầng về cơ bản thể loại trừ.

 

Khảo sát nhà hàng xong, mấy định xuống tầng một, khu nhà hàng cũng đông , thang máy hy vọng chen lên , xuống lầu dễ hơn lên lầu nhiều, nên họ chạy xuống thang bộ, ngờ đường còn gặp một qua đường cũng đang thang bộ.

 

Trì Hề Quan lướt qua mấy qua đường, nhịn : “Hai cái thang máy đủ dùng, tại tòa nhà Kim Hâm xây thêm mấy cái thang máy nữa?”

 

Quan T.ử Bình: “Nghe còn hai cái thang máy nữa, nhưng là dành cho VIP. Tòa nhà lớn thế thiếu đến, kiêu ngạo lắm.”

 

Trì Hề Quan: “Chậc chậc chậc.”

 

Lăng Vô Ưu mới thang máy VIP, quả thật sang trọng và rộng rãi hơn thang máy thường, rõ ràng chỉ vài

 

Chỉ thể tiền thật .

 

Cô Lăng nào đó liếc bên cạnh.

 

Thời Viên luôn chú ý đến cô, thấy cô , đầu với cô.

 

Lăng Vô Ưu biểu hiện gì, đầu .

 

Thời Viên:?

 

Đến tầng một, mấy tìm lễ tân để lấy thông tin khách hàng của mấy phòng tương ứng từ tầng 19-25, nhưng đối phương vòng vo chịu cung cấp. Giằng co một hồi lâu, cô nhân viên lễ tân mới vẻ mặt khổ sở nhỏ giọng với họ về sự lợi hại trong đó:

 

“Thật sự đưa, chỉ là từ tầng 19 trở lên đều là những vị khách mà khách sạn chúng cần đặc biệt quan tâm… Nếu bây giờ đưa thông tin của họ, e là ngày mai sẽ đuổi việc mất.” Cô nhân viên dường như nghĩ cách , “Hay là các ngày mai đến hỏi nhé? Ngày mai ca trực của .”

 

Ý là trực ca ngày mai thể đuổi việc, nhưng cô thì thể.

 

Tống Vệ An: …

 

Anh thở dài, đầy ẩn ý: “Haiz, chúng cũng khó những nhân viên nhỏ vô tội như các cô, chỉ là…”

 

Chưa hết câu, Lăng Vô Ưu chen : “Thế , cô gọi lãnh đạo của cô đến đây, chúng sẽ khó .”

 

Cô nhân viên:!?

 

Tuy ý kiến vẻ đểu nhưng thấy động lòng thế

 

Nghĩ đến gã lãnh đạo ngu ngốc chỉ mắng và đùn đẩy trách nhiệm… Bọn họ lưng đều dựa ô dù mới lên chức quản lý, cô ngược xem cái ô dù lợi hại đến , gánh nổi cái nồi .

 

Cô nhân viên vui mặt, nụ khách sáo cũng chân thành hơn vài phần: “Được, bây giờ sẽ gọi cho quản lý của chúng . Nghĩ cũng , chuyện lớn như thể đến lượt quyết định chứ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/pha-an-can-nguoi-nhu-toi-day/chuong-443-vi-khach-tam-co.html.]

… Có thể thấy cô chút bất mãn với quản lý.

 

Tống Vệ An quan tâm tìm ai, chỉ cần lấy thứ họ : “Được, phiền cô .”

 

“Không phiền phiền.”

 

Cô nhân viên nhanh ch.óng gọi điện thoại, “Anh Trương, em là Tiểu Lý đây. Vâng, bây giờ ở quầy lễ tân vị khách tầm cỡ, em sợ em tiếp đãi … Vâng, họ chuyện gấp… Vâng , ạ.”

 

Vị khách tầm cỡ?

 

Chuyện gấp?

 

Mấy suy ngẫm một chút: Sao chứ?

 

tại cô nhân viên lễ tân dùng cách thì trong lòng họ đều rõ, chẳng qua là sợ thật, Trương sẽ chịu đến.

 

Cô nhân viên gọi điện xong lâu, một đàn ông mặc vest đến, đeo kính trông dáng , vài phần khí chất lãnh đạo, đến nơi liền khách sáo bắt tay với Tống Vệ An:

 

“Chào các vị, Tiểu Lý các vị chuyện quan trọng? Là ý định hợp tác với khách sạn Kim Hâm chúng định thuê dài hạn…”

 

Trong lúc chuyện, đôi mắt nhanh ch.óng liếc mấy , phát hiện ngoài một mặc đồ hàng hiệu , trang phục của những còn đều thể gọi là “tồi tàn”, quản lý Trương từ từ nhíu mày, dường như nhận điều gì đó, đầu liếc Tiểu Lý vài cái, trong mắt sự vui.

 

Tống Vệ An lấy thẻ cảnh sát : “Chúng là cảnh sát của Cục Công an thành phố Hải Châu, nghĩ chắc về vụ rơi lầu xảy ở cửa tòa nhà lúc hơn tám giờ…”

 

Hai chữ “cảnh sát” khiến sắc mặt quản lý Trương lạnh , giọng điệu vốn còn khách sáo cũng trở nên xa cách: “Xin , chuyện đó rõ lắm, các vị tìm khác .”

 

Tống Vệ An: “Anh , phiền cung cấp cho chúng thông tin của khách trọ từ phòng 1904-2504, còn nữa, chúng thể cần phòng xem xét tình hình.”

 

Quản lý Trương dường như nhận điều gì đó, nghiêng đầu, lườm Tiểu Lý một cái, rụt cổ, vẻ mặt căng thẳng máy tính, coi như thấy, .

 

“Xin , khách sạn chúng nghĩa vụ bảo mật thông tin của khách hàng. Vào phòng xem xét tình hình… các vị lệnh khám xét ?”

 

Quan T.ử Bình thầm nghĩ tối muộn thế xin lệnh khám xét, sớm nhất cũng sáng mai mới : “Người c.h.ế.t rơi từ chỗ các xuống, chúng còn khám xét ?”

 

“Ngài , chẳng lẽ c.h.ế.t nhảy từ một tòa nhà nào đó trong khu dân cư xuống, cảnh sát thể khám xét tất cả các hộ dân trong tòa nhà đó ?” Quản lý Trương cũng khá lý, “Điều đó tất nhiên là đúng ? Phòng khách sạn của chúng cũng , lệnh khám xét, đó là xâm nhập gia cư bất hợp pháp.”

 

Đối phương lý, mấy xong đều chút chột .

 

Ngay cả Tiểu Lý đang giả vờ cúi đầu việc cũng ngạc nhiên ngẩng đầu lên, vị quản lý bình thường đáng ghét , thầm nghĩ thể những lời lý như .

 

Nếu là bình thường, lúc gần như khó mà lui, ngoan ngoãn đợi lệnh khám xét ngày mai xuống mới đến tra, tuy lúc đó những khách trọ thể rời , họ khó mà gặp mặt, nhưng cũng còn cách nào…

 

“Anh lý, chúng là cảnh sát, tự nhiên thể luật phạm luật, xâm nhập gia cư bất hợp pháp,” Lăng Vô Ưu gật đầu, tiên là đồng tình với , đó , “Vậy nếu như , chúng đành lịch sự xin họ cho chúng xem xét tình hình.”

 

Quản lý Trương chuyển ánh mắt sang phụ nữ đang : “Vị cảnh sát ý gì?”

 

Lăng Vô Ưu với : “Khó hiểu lắm ? Nếu các chịu giúp, chúng gõ cửa từng phòng hỏi thôi.”

 

Khóe miệng quản lý Trương giật giật: “Cô cảm thấy hành động sẽ gây phiền toái lớn cho khách hàng của chúng ?”

 

“Có chứ,” Lăng Vô Ưu tỏ thấu hiểu, “Nếu là khách trọ, chắc sẽ bực đến mức khiếu nại, dù một buổi tối trời như phiền… Cho nên yên tâm, nhớ tên và mã nhân viên của , quản lý Trương, đến lúc đó họ khiếu nại, sẽ nhiệt tình cung cấp thông tin của .”

 

Quản lý Trương: …??

 

 

Loading...