PHAI ĐAN THANH - 7
Cập nhật lúc: 2024-05-29 21:41:21
Lượt xem: 9,763
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Cập nhật lúc: 2024-05-29 21:41:21
Lượt xem: 9,763
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ta dậy, mở tủ lấy t.h.u.ố.c trị thương, xé một dải vải trắng sạch, giúp băng bó vết thương.
Chắc chắn đau, nhưng Tiêu Cảnh Sách kêu một tiếng, còn nhàn rỗi giơ tay thương nhẹ hơn, ngón tay khẽ móc lòng bàn tay .
Ta trừng : “Tiêu Cảnh Sách!”
Chàng giơ tay, vô tội : “Ta cố ý, phu nhân đừng trách.”
12
Đêm , Huyền Vũ nhuốm m.á.u trở về, bẩm báo với và Tiêu Cảnh Sách:
“Hai tên thích khách đều g.i.ế.c, tìm thấy vật gì chứng minh phận.”
Tiêu Cảnh Sách vẻ ngạc nhiên: “Những kẻ mong c.h.ế.t, ngoài mấy đó.”
Ta nhíu mày, sang : “Tam Hoàng t.ử?”
“Không thể chắc.”
Mặc dù Tiêu Cảnh Sách tỏ vẻ rõ, nhưng nghĩ chuyện, vẫn thấy Tam Hoàng t.ử đáng nghi nhất.
Chỉ là Dao Thanh Uyển việc ?
Những ngày đó, Tiêu Cảnh Sách dưỡng thương, sai Huyền Vũ tra xét từng khả nghi trong phủ Bình Dương.
Huyền Vũ rõ ràng vì vụ ám sát đêm đó, lo lắng cho an của , Tiêu Cảnh Sách thản nhiên:
“Ngươi cứ việc của ngươi, bản vương Vương phi bảo vệ, sẽ xảy chuyện.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Đợi Huyền Vũ rời , lập tức hỏi : “Chuyện võ, từ khi nào?”
Do thiên sinh thần lực, thiên phú trong võ học.
Những sách vở mà di nương mang theo khi gả nhà , thiếu kiếm pháp, đao phổ, chỉ xem qua mấy , thể sử dụng một cách thành thạo.
“Tự nhiên là... luôn .” Chàng nhẹ, “Thanh Gia, chỉ sắp c.h.ế.t, ngu ngốc.”
“Không !”
Ta lớn tiếng ngăn , nghĩ đến chuyện , chợt nhận ,
“Vậy thực luôn giả vờ yếu đuối, nhưng ?”
“Tự nhiên.”
Ta nheo mắt, kéo tay áo lên, khoe cơ bắp tay rắn chắc, để uy h.i.ế.p.
Tiêu Cảnh Sách thức thời đổi giọng: “Chỉ là thấy phu nhân diễn kịch đáng yêu, nên nỡ vạch trần mà thôi.”
Người ... vẫn luôn chuyện như .
Ta cam chịu thả tay áo xuống, bưng t.h.u.ố.c của Tiêu Cảnh Sách qua, dỗ uống.
Thấy vết thương tay ngày càng lên, sắc mặt cũng dần dần hồng hào trở , A Ninh vui vẻ đến hỏi :
“Vương phi hòa với Vương gia ?”
“Coi như là .”
“Thế Vương phi vẫn ngủ ghế mềm?”
Nàng chớp mắt, hiểu : “A nương của , phu thê tình cảm đều chung giường chung gối.”
Ta nhất thời á khẩu, nghĩ ngợi nhẹ nhàng giải thích:
“Vì Vương gia quá yếu đuối, như bằng giấy, khỏe mạnh, sợ ban đêm đè lên .”
“Là …”
A Ninh gật đầu, thấy định , thêm một câu,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phai-dan-thanh/7.html.]
“Vương phi, y quan dặn, mấy ngày nay trong d.ư.ợ.c liệu thêm lượng lớn nhung hươu, thể tác dụng phụ, nhắc ngài chú ý.”
Trở phòng, trong phòng đốt than, tỏa ấm.
Hương từ lư tỏa một mùi ngọt ngào.
Ta còn đang băn khoăn, từ trong màn trướng chợt vang lên tiếng rên rỉ, như chịu đựng đau đớn nào đó.
Tưởng Tiêu Cảnh Sách động vết thương, vội chạy tới, vén màn, ngây cảnh tượng mắt.
Tiêu Cảnh Sách ngẩng đầu, đôi mắt thậm chí phủ đầy nước mắt, như dòng sông chảy.
Lời của A Ninh vang lên trong đầu.
Ta chỉ còn một suy nghĩ: liều lượng lớn nhung hươu, hóa còn tác dụng ?
"Thanh Gia..."
Giọng khàn khàn, ngắt quãng, mang theo tiếng thở dốc nhẹ.
Ta cúi đầu, thấy tay Tiêu Cảnh Sách rơi xuống bên giường, đó vết thương vẫn còn băng bó.
Chàng mím môi, như cầu xin mà gọi một tiếng: "Thanh Gia."
"Tiêu Cảnh Sách..."
"Đầu tiên là khổ nhục kế, đó là mỹ nhân kế, thực sự nghiện diễn trò ?"
Vừa dứt lời, cả Tiêu Cảnh Sách.
"Thanh Gia đang diễn trò, nhưng vẫn đồng ý giúp , đương nhiên là tự nguyện mắc câu."
Mỹ sắc mê hoặc lòng , tự nhiên cũng ngoại lệ.
Tiêu Cảnh Sách mở miệng, giọng nhẹ, tiết lộ cho từng chỗ yếu đuối của , kiên nhẫn hướng dẫn.
Ngoài cửa sổ, trong màn đêm, mặt trăng sáng trong vùi lấp trong xoáy đen của đêm tối, nhuốm màu d.ụ.c vọng.
Đêm đó, cuối cùng trở trạng thái cùng giường cùng gối với Tiêu Cảnh Sách.
13
Sau mấy ngày, quản gia đột nhiên đến báo, cầu kiến .
Khi ngoài, mới phát hiện rằng là Dao Thanh Uyển và Vệ Vân Lãng.
Một thời gian gặp, Vệ Vân Lãng gầy đôi chút, má một vết sẹo mới, nhưng thần sắc vô cùng đắc ý.
Dao Thanh Uyển thì khoác áo choàng lông cáo trắng như tuyết, tóc cài một chiếc trâm lưu tô ngọc, trông vô cùng quý phái.
Vừa thấy , nàng liền lộ vẻ tiếc nuối: "Tỷ tỷ sống khá , tròn trịa hơn nhiều."
Nàng nhảm.
Vì chuyện võ nghệ lộ mặt Tiêu Cảnh Sách, những ngày , liền luyện kiếm ngay mặt , võ nghệ càng tinh tiến, cơ thể cũng thêm săn chắc.
Nói một cách đơn giản, thể đ.á.n.h mười như nàng chỉ bằng một cú đ.ấ.m.
Nghĩ đến đây, liền Dao Thanh Uyển từ đầu đến chân, lộ vẻ mặt ý :
"Có vẻ như sống , gầy nhiều thế , chi bằng thử xem thể chịu nổi một đ.ấ.m của ?"
Vệ Vân Lãng vội bước lên một bước, chắn Dao Thanh Uyển: "Dao Thanh Gia, ngươi chỉ là một nữ t.ử, đừng quá kiêu ngạo!"
"Ồ, đây là Vệ Tiểu tướng quân ? Gần đây thế nào, còn thanh lâu gặp cô nương ?"
Hắn mặt tái , lo lắng Dao Thanh Uyển, giải thích: "Thanh Uyển, đó là đồng liêu mời, chỉ là theo lễ nghi thôi..."
"À đúng đúng, theo lễ nghi, cũng là đồng liêu giúp ngươi chọn cô nương, đồng liêu giúp ngươi cởi y phục."
Dao Thanh Uyển c.ắ.n môi: "Tỷ tỷ, dù gì ngươi cũng là một nữ t.ử, thể chuyện thô tục như ."
"Tất nhiên thể so với Dao cô nương cao quý trong sáng, danh phận mà theo Tam Điện hạ lâu như , hai chữ liêm sỉ thế nào."
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.