PHẢN DIỆN CHƯA CHẾT, TA VẪN LÀ PHÚ BÀ - C6
Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:32:08
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 6: NAM CHÍNH, ĐẠO ĐỨC GIẢ THÌ KHÔNG CÓ CƠM ĂN
Sau khi đóng sầm cửa phủ mặt Tần Chính, gian bên ngoài dường như bóp nghẹt bởi sự tức giận của " hùng thiên hạ". Ta cánh cửa gỗ lim dày nặng, thấy tiếng ngựa hí vang và tiếng gào thét của đám dân chúng kích động.
"Tiểu thư... , Vương phi, chúng quá đáng quá ?" Thanh Trúc run rẩy cầm khay , mặt còn chút m.á.u. "Tần tướng quân quân đội, vạn nhất ngài nổi giận mà phá cửa xông ..."
Ta thong thả lấy một miếng bánh hoa quế, c.ắ.n một miếng nhỏ, vị ngọt thanh lan tỏa dễ chịu hẳn.
"Phá cửa? Hắn dám." Ta nhếch môi. "Hắn là 'Tần đại hùng', là ánh sáng của chính nghĩa. Nếu phá cửa phủ Nhiếp chính vương khi chủ nhân đang lâm bệnh, mà ngăn cản là một nữ nhân yếu đuối như , thì cái danh tiếng dày công xây dựng sẽ đổ sông đổ biển trong vòng một nốt nhạc. Hắn sợ nhất là miệng đời, mà thì là kẻ giỏi nhất trong việc điều khiển miệng đời."
Ta trở phòng của Phó Cửu Tiêu. Hắn dậy hẳn, dựa lưng thành giường, một cuốn binh thư đặt đùi nhưng ánh mắt đóng đinh cửa . Thấy , nheo mắt .
"Ngươi tát mặt Tần Chính bao nhiêu ?"
"Ta chỉ sự thật thôi." Ta xuống cạnh , thản nhiên cầm lấy bàn tay để bắt mạch – một thói quen học từ việc kịch bản y học. "Mạch tượng định hơn nhiều. Phó Cửu Tiêu, nên chuẩn tâm lý . Tần Chính sẽ bỏ cuộc . Hắn thể dùng danh nghĩa chính thống để đây, nên đêm nay sẽ dùng 'ám chiêu'."
Phó Cửu Tiêu lạnh lùng hừ một tiếng: "Hắn cướp kho lương?"
" thế. Trong kịch bản... ý là trong dự tính của , sẽ phái một đội quân tinh nhuệ nhất, cải trang thành thích khách để đột kích kho lương ở phía Tây phủ. Sau đó sẽ vu cho tội tích trữ lương thảo lậu để lấy cớ tịch thu."
"Phía Tây ?" Phó Cửu Tiêu nhíu mày. "Kho đó hiện tại đang trống rỗng, chuyển hết về hầm ngầm trung tâm ."
Ta nháy mắt, nụ mang theo vẻ tinh quái: "Thì đúng là nó trống rỗng. sai đổ đầy đó... vỏ trấu và rơm rạ. À, còn thêm một chút t.h.u.ố.c nổ và dầu hỏa nữa."
Phó Cửu Tiêu khựng , ánh mắt như một sinh vật lạ. "Ngươi thiêu c.h.ế.t của ?"
"Không, chỉ 'dọa' thôi. C.h.ế.t thì phiền phức, chỉ đốt trụi cái danh hiệu 'vô địch' của đội quân đó."
...
Đêm đó, trăng mờ mây che khuất. Kinh thành chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ.
Ta khoác một chiếc áo choàng đen, mái đình cao nhất của phủ Nhiếp chính vương, bên cạnh là Ảnh Nhất đang ôm kiếm gác. Phó Cửu Tiêu cũng đòi ngoài, chiếc ghế bành lớn, sắc mặt ánh trăng chút tái xanh nhưng đôi mắt sáng quắc.
"Đến ." Ảnh Nhất trầm giọng.
Từ phía bức tường phía Tây, hàng chục bóng đen nhanh như cắt nhảy xuống, động tác cực kỳ chuyên nghiệp. Bọn chúng hề rằng, di động của đều đang trong tầm ngắm.
"Vương phi, cần hạ lệnh b.ắ.n tên ?" Ảnh Nhất hỏi.
"Chưa cần. Cứ để bọn chúng hẳn trong kho ." Ta bình thản đếm thầm: "Ba, hai, một... Đóng cửa thả ch.ó!"
lúc đám bóng đen tràn kho lương, một loạt tiếng "cạch" vang lên. Cửa kho bằng sắt sập xuống, khóa c.h.ặ.t bọn chúng bên trong. Ngay đó, ném một mồi lửa từ cao xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phan-dien-chua-chet-ta-van-la-phu-ba/c6.html.]
Oàng!
Tiếng nổ quá lớn, nhưng lửa bùng lên dữ dội. Thuốc nổ trộn với bột ớt và lưu huỳnh tạo một làn khói mù mịt, nồng nặc và khiến thể mở mắt. Đám bên trong thét lên, vì bỏng mà vì... quá sặc.
Cùng lúc đó, sai gõ chiêng gõ trống rùm beng khắp phố: "Có thích khách! Thích khách đột nhập phủ Nhiếp chính vương cướp lương thực của bách tính đây!"
Dân chúng xung quanh vốn đang nhạy cảm với chuyện lương thực, thấy thế liền kéo chạy xem. Tần Chính, lúc đang ẩn nấp ở con phố bên cạnh để chờ đón "chiến lợi phẩm", bỗng nhiên thấy rơi tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Hắn buộc xuất hiện để "duy trì trật tự". Khi dẫn quân tới cửa kho phía Tây, khói lửa vẫn còn nghi ngút.
Ta thong thả bước xuống từ mái đình, mặt , mặt mũi chút "lem luốc" (do tự bôi để đóng vai nạn nhân).
"Tần tướng quân! May quá ngài ở đây!" Ta vờ như hốt hoảng, chạy tới túm lấy tay áo . "Thích khách đông quá, bọn chúng cướp sạch lương thực ít ỏi mà gom góp để phát cho dân nghèo ngày mai! Ngài xem, bọn chúng kẹt trong đó , mau bắt lấy chúng cho !"
Mặt Tần Chính xanh mét. Hắn rõ bên trong là ai. Nếu mở cửa và bắt bọn chúng, sự thật sẽ bại lộ. Nếu bắt, thì đám lính tinh nhuệ đó sẽ khói độc cho tàn phế.
"Thẩm tiểu thư... chuyện lẽ hiểu lầm." Tần Chính khó khăn thốt .
"Hiểu lầm cái gì?" Ta cao giọng, để cho tất cả dân chúng đang xem đều thấy. "Bọn chúng mặc hắc y, mang theo hung khí, xông phủ lúc nửa đêm. Tần tướng quân, chẳng lẽ ngài định bao che cho bọn cướp ? Hay là... bọn chúng chính là của ngài?"
Đám đông bắt đầu xì xầm: "Phải đó, Tần tướng quân ngập ngừng thế?", "Lương thực đó là để phát cho chúng mà, ai cướp là kẻ thù của bách tính!"
Tần Chính nghiến răng, bằng ánh mắt tức giận kinh ngạc. Hắn nhận , cô gái mặt hề đơn giản. Nàng dùng chính chiêu bài "vì dân" của để khóa tay khóa chân .
Cuối cùng, Tần Chính buộc lệnh: "Mở cửa! Bắt lấy bọn thích khách cho !"
Cửa kho mở , một đám lính mặt mũi đen nhẻm, ho sặc sụa, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng lôi . Dân chúng thấy phù hiệu bí mật cánh tay bọn chúng – một ký hiệu của quân đội Tần gia – liền rộ lên một trận bàn tán kinh hoàng.
Danh tiếng của Tần Chính sụp đổ ngay trong một đêm.
Ta sang Tần Chính, mỉm dịu dàng: "Tướng quân, cảm ơn ngài giúp phủ Nhiếp chính vương bắt cướp. Ngày mai, mời ngài tới... mua lương thực nhé. À, giá vẫn như cũ, một hạt gạo đổi một chỉ bạc. Vì tướng quân công bắt cướp, sẽ giảm giá cho ngài... một hạt cát trong bao gạo ."
Tần Chính tức đến mức suýt chút nữa là hộc m.á.u ngay tại chỗ. Hắn , về phía bóng dáng Phó Cửu Tiêu đang ở hành lang xa xa, lòng trào dâng một cảm giác thất bại từng .
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Đêm đó, trong phủ Nhiếp chính vương một bữa tiệc nhỏ. Phó Cửu Tiêu đang đếm bạc với vẻ mặt hớn hở, đột nhiên hỏi:
"Ngươi rốt cuộc gì ở Tần Chính? Chỉ là tiền thôi ?"
Ta dừng việc đếm bạc, , ánh mắt trở nên sâu thẳm: "Ta hiểu rằng, thế giới vận hành bằng những lời suông. Và ... bao giờ dám chạm của nữa."
Phó Cửu Tiêu khựng : "Người của ngươi?"
" . Hiện tại là phu quân của , là cái mỏ vàng của . Ai động , chính là động túi tiền của Thẩm Nhất Ninh . Mà kẻ nào dám động tiền của ... sẽ khiến kẻ đó sống bằng c.h.ế.t."
Phó Cửu Tiêu gì, nhưng trong bóng tối, khóe môi khẽ cong lên. Lần đầu tiên trong đời, thấy việc một nữ nhân "coi là tài sản" cảm giác tệ đến thế.