Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 275: Truyện Kể Bé Nghe Của Ma Tộc: 360 Cách Giết Người

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:43:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Những quan viên thuộc hạ đến tìm Yến Kỳ An nghị sự cũng khỏi chút tò mò.

 

Bất luận thế nào, lấy lòng con gái cấp chắc chắn sai.

 

Trong nửa ngày, quà cáp như nước chảy đưa đến tẩm cung Ninh Hi Nguyên đang ở.

 

Đều là mấy món đồ chơi trẻ con thích.

 

Sách cho trẻ em.

 

Kẹo.

 

Còn d.a.o găm khai phong.

 

Sáo dài lưu quang rực rỡ.

 

Ừm...

 

Còn mấy con linh hồ xinh .

 

Không lớn, nhưng lông tóc rậm rạp, cuộn tròn với , giống như quả cầu trắng.

 

Ôm lòng ấm áp, an tâm.

 

Yến Kỳ An khó khăn lắm mới thuyết phục bản , đừng so đo với trẻ con.

 

Đẩy cửa bước liền thấy Ninh Hi Nguyên trong lòng ôm linh hồ, ghế quý phi mỗi bên hai con, vây quanh Ninh Hi Nguyên.

 

Yến Kỳ An: “.... Nàng ôm cái thứ gì thế !?”

 

Hắn nhíu mày, đống đồ chất đầy trong phòng, đủ loại màu sắc, lộn xộn lung tung.

 

Ai tặng?

 

Ninh Hi Nguyên: “Cáo.”

 

Nàng chọc chọc cái tai đầy lông của con cáo, hiển nhiên tâm trạng tệ.

 

Yến Kỳ An: “......”

 

Hắn chút vui nhíu mày.

 

Lúc chuyện, Ninh Hi Nguyên thèm thẳng .

 

Hắn tới, ôm cả lẫn cáo lòng.

 

Chưa từng bế trẻ con, bây giờ bế Ninh Hi Nguyên cảm giác mạc danh chút căng thẳng và cứng ngắc.

 

“Nàng thích động vật?”

 

Ngón tay Yến Kỳ An chạm con cáo, linh hồ liền nhe răng trợn mắt với , liều mạng chui lòng Ninh Hi Nguyên.

 

Ninh Hi Nguyên nhạo: “Bình thường.”

 

Vừa nãy là bình thường, bây giờ thì thưởng thức con linh hồ yêu ghét rõ ràng trong lòng .

 

Yến Kỳ An: “Linh hồ loại đồ vật đầy rẫy , chứ.”

 

Súc sinh nhỏ.

 

Hắn thầm mắng trong lòng.

 

Ninh Hi Nguyên hừ lạnh một tiếng, giãy khỏi lòng Yến Kỳ An, ôm con cáo về phía cái bàn nhỏ bên ngoài.

 

Bình phong tuy mờ bóng dáng Ninh Hi Nguyên, nhưng giọng vẫn rõ ràng.

 

“Dù cũng hơn ngươi.”

 

Yến Kỳ An: “.......”

 

Hít sâu một .

 

Hắn đến tìm Ninh Hi Nguyên nhưng chuẩn tâm lý đầy đủ.

 

Cúi đầu, hai con linh hồ còn ghế quý phi nhe răng với .

 

Yến Kỳ An đen mặt.

 

Hắn chuẩn ném hết ba con súc sinh nhỏ ngoài.

 

Vòng qua bình phong, thấy Ninh Hi Nguyên ôm cáo ăn nho, Yến Kỳ An đen mặt nữa.

 

“Không nàng thích tự bóc vỏ ?”

 

Ninh Hi Nguyên: “Đưa tới vỏ .”

 

“Dịch vụ Ma Vực các ngươi, chu đáo.”

 

Nàng thích.

 

Yến Kỳ An c.ắ.n môi.

 

Là kẻ nào tự tung tự tác đưa nho bóc vỏ tới?!

 

Ninh Hi Nguyên ăn nho, vuốt lông cho cáo, Yến Kỳ An ngay đối diện nàng, một lời.

 

Tức nổ phổi.

 

Thật đấy.

 

Khóe mắt Ninh Hi Nguyên thấy Yến Kỳ An nghiến răng nghiến lợi, khóe miệng nhếch lên.

 

Ấu trĩ c.h.ế.t .

 

“Ăn ?” Nàng đại phát từ bi dùng tăm tre xiên một quả nho, ngẩng đầu hỏi Yến Kỳ An.

 

Yến Kỳ An: “......”

 

Yến Kỳ An tặc lưỡi hai tiếng, nghiến răng nghiến lợi dậy ăn quả nho .

 

Khó ăn c.h.ế.t .

 

Chẳng ngọt chút nào.

 

Lúc Yến Kỳ An xuống , vẫn còn đang nghiến răng nghiến lợi.

 

Lát nữa sẽ hạ lệnh c.h.ặ.t hết giàn nho của Huyết Ảnh Cung.

 

Trầm mặc hồi lâu, vẫn là Yến Kỳ An chủ động mở miệng: “Buổi chiều bận.”

 

“Sắp đến Lễ hội Gương, Huyết Ảnh Thành hiện tại náo nhiệt.”

 

“Ta thể cùng nàng xem.”

 

Mặc dù chẳng thích cái lễ hội .

 

Ma Vực sùng bái đêm trăng tròn.

 

Giữa tháng mười một định là Lễ hội Gương, đây là lễ hội long trọng của Ma Vực.

 

Đáng tiếc sự long trọng thuộc về .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phan-dien-co-chap-nha-ta-bi-hon-phat-khoc-roi/chuong-275-truyen-ke-be-nghe-cua-ma-toc-360-cach-giet-nguoi.html.]

 

Hắn giống như con chuột trong cống rãnh, nửa đêm về sáng nhặt nhạnh những tàn dư còn cuộc vui.

 

Ký ức và trải nghiệm khiến buồn nôn.

 

Ninh Hi Nguyên nhạy bén nhận sự d.a.o động cảm xúc của thiếu niên mặt, đẩy chỗ nho còn đến mặt Yến Kỳ An.

 

“Không .”

 

Lệ khí đang cuộn trào trong lòng Yến Kỳ An cắt ngang, về phía Ninh Hi Nguyên: “Tại ?!”

 

Sáng nay trâu ngựa giải quyết gấp đôi công việc.

 

Nàng !?

 

Yến Kỳ An cảm thấy răng hàm bắt đầu đau âm ỉ.

 

Ánh mắt khống chế rơi con linh hồ trong lòng Ninh Hi Nguyên.

 

Chẳng lẽ là vì ở với con súc sinh lông dài !?

 

Thứ nhỏ bé rốt cuộc ?

 

Ninh Hi Nguyên đặt linh hồ xuống đất, ngắn gọn súc tích: “Mệt.”

 

Chân ngắn thế .

 

Không chen chúc.

 

Ngủ giường lớn chẳng lẽ thơm ?

 

Yến Kỳ An: “Ta bế nàng.”

 

Mệt... ngày nào cũng chỉ mệt.

 

Sáng nay xử lý nhiều việc như còn kêu mệt.

 

Ninh Hi Nguyên rốt cuộc đang mệt cái gì.

 

Cúi đầu, thấy đứa trẻ định mở miệng, Yến Kỳ An cắt ngang : “Từ chối vô hiệu!”

 

Ninh Hi Nguyên: “......”

 

“Thân ái, bên kiến nghị ngài đừng chọc tức c.h.ế.t phản diện nhé”

 

Hệ thống nhắc nhở ấm áp.

 

Ninh Hi Nguyên gì.

 

Là tâm mắt Yến Kỳ An quá hẹp hòi.

 

“Ăn cơm!”

 

Yến Kỳ An bóp eo Ninh Hi Nguyên, ôm lòng.

 

Nhỏ xíu một cục.

 

Tại co , chuyện vẫn đáng ghét như .

 

Yến Kỳ An thở dài.

 

tâm trạng chút hồi phục.

 

Ninh Hi Nguyên gần như là cánh tay Yến Kỳ An, tư thế như , mạc danh kỳ diệu chút thích ứng.

 

Chưa ai từng bế nàng như .

 

Lúc nàng còn nhỏ...

 

Có lẽ cũng sẽ ngưỡng mộ những đứa trẻ bế.

 

thời gian xa xôi, nàng nhớ nổi cảm giác khi đó.

 

Bây giờ nghĩ , đoạn ký ức đó...

 

U ám và khiến buồn nôn.

 

Yến Kỳ An tay nhéo má Ninh Hi Nguyên: “Lại nghĩ linh tinh gì thế?”

 

Nắng mưa thất thường.

 

Không một chút nào, dáng vẻ nên của trẻ con.

 

Ninh Hi Nguyên định phát tác, Yến Kỳ An đẩy cửa, tùy tùng tỳ nữ canh giữ ngoài cửa đồng thời hành lễ thỉnh an.

 

“Tham kiến điện hạ.”

 

“Tham kiến tiểu tiểu thư.”

 

“......”

 

“......”

 

Sự im lặng lan tràn giữa Ninh Hi Nguyên và Yến Kỳ An.

 

Ngón tay Yến Kỳ An siết c.h.ặ.t, lạnh lùng : “Không gọi như !”

 

Cái căn bản con gái .

 

Ninh Hi Nguyên mạc danh kỳ diệu mắt một cái.

 

Nàng chiếm hời nàng còn tức giận.

 

Yến Kỳ An rốt cuộc đang giận cái gì?

 

Thần kinh.

 

Bên cạnh, Yến Trú từ cái xó xỉnh nào chui .

 

“Lão Thất, đưa con gái bế chút!”

 

“Xinh quá!”

 

“Đáng yêu quá.”

 

“Ta cũng sinh một đứa!”

 

Yến Trú sán , chằm chằm mặt Ninh Hi Nguyên lộ nụ , thuận tay đưa chuẩn đón qua.

 

Đứa trẻ tuy tà môn.

 

thực sự xinh .

 

Yến Kỳ An vòng qua Yến Trú, thấp giọng cảnh cáo: “Đừng chạm nàng.”

 

Sự phiền táo tràn ngập trái tim , từng chút một nuốt chửng .

 

mùi hương thanh ngọt quen thuộc quanh quẩn nơi ch.óp mũi, hiểu , xoa dịu sự táo bạo của , khiến vô cùng an tâm.

 

Ninh Hi Nguyên khéo là cội nguồn của sự phiền táo ngày hôm nay.

 

 

Loading...