Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 282: Ngươi Và Súc Sinh, Ta Chọn Ngươi (một Chút)

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:43:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau đó giây tiếp theo, thiếu niên bạch y ngay mặt nàng.

 

“Ninh Ninh thích linh hồ hơn, là thích hơn?”

 

Yến Kỳ An bò dậy, khoanh chân, cúi đầu, cùng Ninh Hi Nguyên mắt to trừng mắt nhỏ.

 

Ninh Hi Nguyên mỉm : “Thích ngươi hơn một chút.”

 

Ngón tay Yến Kỳ An chọc chọc nốt ruồi lệ nơi đuôi mắt đứa nhỏ: “Ninh Ninh thích rắn hơn, là thích hơn.”

 

Ninh Hi Nguyên hít sâu một , mỉm : “Ngươi.”

 

Yến Kỳ An: “Ninh Ninh......”

 

Mắt thấy Yến Kỳ An dứt, Ninh Hi Nguyên cắt ngang: “Thích ngươi!”

 

“Không cần hỏi nữa, đều là thích ngươi hơn một chút.”

 

“Ngủ , tổ tông.”

 

Nàng thở dài chui trong chăn, xoay , thật sự nỡ Yến Kỳ An.

 

Người ...

 

Sao biến thành cái dạng vô như bây giờ.

 

Rõ ràng ...

 

Trước ...

 

Ninh Hi Nguyên nhắm mắt, nhớ nổi Yến Kỳ An như thế nào nữa .

 

Yến Kỳ An tâm mãn ý túc.

 

Hắn giơ tay, tắt đèn.

 

Cả căn phòng chìm bóng tối.

 

Chỉ là hiện tại, tâm trạng hồi phục, cảm thấy bóng tối vô biên cũng thêm vài phần dịu dàng.

 

Ninh Ninh thích .

 

Ninh Ninh ....

 

Chỉ thích .

 

Thật .

 

Hắn dùng đá ghi âm ghi bộ .

 

Yến Kỳ An thỏa mãn xuống bên cạnh Ninh Hi Nguyên, vớt trong lòng.

 

“Vậy Ninh Ninh còn mấy con súc... linh hồ ?”

 

Giọng thiếu niên dịu dàng, trong màn đêm vô tận khiến say đắm, khiến nhịn cận.

 

Cơn buồn ngủ của Ninh Hi Nguyên ập đến.

 

Nàng Yến Kỳ An giày vò đến sợ .

 

Tuy rằng mơ mơ màng màng, nhưng thấy câu hỏi , tiềm thức trả lời.

 

“Không cần.”

 

“Không cần nữa.”

 

Giọng của đứa nhỏ dần dần trầm xuống, tan biến trong bóng tối.

 

tâm trạng vui sướng tràn ngập trong lòng Yến Kỳ An, hồi lâu thể bình tĩnh.

 

Hồi lâu , hỏi câu hỏi cuối cùng.

 

“Ninh Ninh ”

 

“Muốn , linh hồ?”

 

Ninh Hi Nguyên qua loa: “Muốn ngươi.”

 

Sớm Yến Kỳ An phát điên khó chơi như , nàng chẳng trêu chọc mấy con hồ ly gì.

 

Yến Kỳ An cả thư thái.

 

Cảm thấy tối nay tuy rằng mất mặt một chút.

 

Quả thực xứng đáng.

 

Ái chà chà, móng tay dài quá, mới cắt .

 

Gia đình ơi ai mà hiểu cho, mới một tuần thôi mà.

 

Nhờ phúc của Yến Kỳ An, Ninh Hi Nguyên mơ cả đêm, là mấy con động vật hình thù kỳ quái.

 

Vừa mở mắt, là đường xương hàm rõ ràng của thiếu niên.

 

“Ninh Ninh?”

 

Thiếu niên gần như mở mắt cùng lúc với nàng, đôi mắt màu tím rũ xuống, chớp mắt chằm chằm nàng.

 

Tay Ninh Hi Nguyên chống lên n.g.ự.c Yến Kỳ An, bò dậy, đó bước qua Yến Kỳ An.

 

Đáy lòng Yến Kỳ An thắt , tay nắm lấy góc áo đứa nhỏ.

 

“Ninh Ninh!”

 

Hắn nhịn gọi.

 

Sáng sớm chuyện, là vẫn còn giận ?

 

“Nàng còn giận......”

 

Trong lòng Yến Kỳ An nghĩ gì, lập tức miệng.

 

“Vậy ...”

 

Thiếu niên thôi, Ninh Hi Nguyên đầu: “Không.”

 

“Ta một chút cũng giận.”

 

Nàng nở nụ , cố gắng giọng nhẹ nhàng nhất thể.

 

Khá lắm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phan-dien-co-chap-nha-ta-bi-hon-phat-khoc-roi/chuong-282-nguoi-va-suc-sinh-ta-chon-nguoi-mot-chut.html.]

Thế ai mà dám giận ha.

 

Nàng chỉ giận một chút xíu, Yến Kỳ An liền lăn lộn lóc phát điên mặt nàng.

 

Thôi bỏ .

 

Tính tình nàng , còn thể nhịn.

 

Yến Kỳ An buông tay, nếp nhăn do nắm bộ đồ ngủ của đứa nhỏ, trong lòng vài phần tự đắc.

 

Quả nhiên.

 

Ninh Ninh sẽ vì mấy con súc sinh nhỏ mà trở mặt với .

 

Trên mặt thiếu niên tuy rằng dập dờn nụ , nhưng vẫn mở miệng, giọng điệu tối tăm rõ: “Mấy con linh hồ ......”

 

Yến Kỳ An thôi.

 

Ninh Hi Nguyên : “Không cần nữa.”

 

Không cần một chút nào.

 

Ninh Hi Nguyên nhảy xuống giường, bóng dáng nhỏ bé nhanh biến mất bình phong.

 

Yến Kỳ An bật .

 

Hắn trở về.

 

Trên giường khắp nơi đều là thở thuộc về Ninh Hi Nguyên.

 

Ngọt ngào.

 

Khiến vui vẻ hân hoan.

 

Ngoại trừ nàng, ai thể khiến buông bỏ đề phòng, gỡ xuống ngụy trang, bộc lộ cảm xúc chân thật của như .

 

Hóa ...

 

Hư giả là một chuyện mệt mỏi.

 

Lớp vỏ bảo vệ mà từng lấy kiêu ngạo, thực ......

 

Quá mệt mỏi.

 

Yến Kỳ An nhớ cùng Ninh Hi Nguyên U Minh Hải Vực, mấy cái đống hỗn độn ở Ma Vực xử lý nhanh chút mới .

 

-

 

Ninh Hi Nguyên rửa mặt xong ngoài, tự lang thang mục đích trong Huyết Ảnh Cung.

 

Trong Ma Vực luôn mấy thứ kỳ quái.

 

Ví dụ như quả tên màu đen ngũ sắc mọc cây.

 

Ví dụ như giấu trong cỏ là đóa hoa hình xoắn ốc màu vàng nghệ.

 

Chủ yếu, nàng còn lầu hôm qua kể chuyện kể mấy cái bát quái chấn động tam quan.

 

Lúc Xích Vân cùng Ninh Hi Nguyên lầu, mạc danh kỳ diệu rùng một cái.

 

Không tại , luôn một loại dự cảm bất tường.

 

Không nên a, tận tâm tận lực, tấc bước rời bảo vệ tiểu chủ nhân như .

 

Thiếu chủ hẳn là nên khen thưởng mới đúng!

 

Vẫn vị trí cũ, bát quái khác , mãi cho đến khi trăng lên đầu liễu, Xích Vân vẫn đến say sưa ngon lành.

 

Ngày thường đều sắp bận c.h.ế.t , cơ hội tới loại địa phương tiêu khiển.

 

Tu chân giới quả nhiên hỗn loạn chịu nổi.

 

Mấy cái bê bối khiến cả mỗi một tế bào đều thư thái vui sướng.

 

Muốn ngừng mà .

 

Ninh Hi Nguyên nhảy xuống khỏi ghế, ngẩng đầu Xích Vân vẻ mặt say mê, khóe miệng giật giật: “Đi thôi.”

 

Nàng thấp giọng nhắc nhở.

 

“Hả?”

 

Xích Vân hồi thần, đó lưu luyến rời: “Tiểu chủ nhân thêm một lát nữa ?”

 

“Sắp tới đoạn Tinh Thần Cung chủ đại chiến hòa thượng Ngũ Hành Sơn, đó m.a.n.g t.h.a.i bỏ trốn !”

 

“Chúng hết , tiểu chủ nhân?!”

 

Cốt truyện , chấn động đến mức hôm nay hết, tuyệt đối ngủ ngon!

 

Ninh Hi Nguyên: “... Không .”

 

Một ngày về .

 

Nàng cũng dám nghĩ Yến Kỳ An thể biểu diễn màn "âm u bò trườn" mặt nàng .

 

Xích Vân thở dài, nhưng vẫn theo Ninh Hi Nguyên rời .

 

Thôi kệ, so với bát quái, càng sống lâu thêm một chút.

 

mà... nếu thể lúc nơi chăm sóc tiểu chủ nhân thì ...

 

Công việc nhàn hạ quả thực quá .

 

Xích Vân sẽ cùng Ninh Hi Nguyên tiến nội điện.

 

Lúc một qua hành lang hoa viên, Ninh Hi Nguyên chút tự nhiên sờ sờ mũi.

 

Tại mạc danh kỳ diệu chột .

 

Nàng chỉ là quấy rầy Yến Kỳ An việc mà thôi.

 

Thậm chí, còn gây họa.

 

Ninh Hi Nguyên nuốt một ngụm nước bọt, hừ một tiếng, đẩy cửa bước .

 

“Nàng còn đường về.”

 

Trong điện cũng bật đèn, chỉ giọng của thiếu niên từ bên tai u u truyền đến, oán khí còn lớn hơn cả quỷ.

 

Ninh Hi Nguyên: “Ừm hứ.”

 

 

Loading...