Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 301: Hệ Thống Muốn Nghịch Tập, Còn Ta Chỉ Muốn Nằm Thẳng Chờ Chết

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:44:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BOpQGl9nF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thậm chí não bộ nàng trong nháy mắt còn chút đình trệ.

 

Hồi lâu , nàng mặt cảm xúc: “Ngươi lộn kênh .”

 

Đầu tiên, nàng cái hùng tâm tráng chí .

 

Thứ hai, nàng thật sự là c.h.ế.t, chứ tìm phiền toái cho .

 

“Chúng nghịch tập!”

 

Hệ thống chỉ tiếc rèn sắt thành thép, mắng mắng nhiếc nhiếc offline.

 

Ninh Hi Nguyên: “......”

 

Có đôi khi thật tại hệ thống thích hai công việc cùng một lúc như .

 

Sau đó phong cảnh biến hóa, hoặc tú lệ hoặc hoang vu, hoặc to lớn, hoặc đồi bại.

 

Không còn gặp bất kỳ ai nữa.

 

Càng gặp bất kỳ nguy hiểm nào.

 

Thậm chí khi mặt sông ngòi ngăn trở, lá sen trôi tới, chủ động cõng Ninh Hi Nguyên và Ninh Lăng Nguyệt qua sông.

 

Sự khiếp sợ của Ninh Lăng Nguyệt liên tục thăng cấp, đến cuối cùng c.h.ế.t lặng.

 

Hệ thống sớm c.h.ế.t lặng.

 

Đối với việc ký chủ luôn hưởng thụ đãi ngộ đặc biệt kỳ lạ, như khách quý đến nhà trong bí cảnh, nó xem nhẹ .

 

Không cả.

 

Tổng bộ đều liên lạc , còn quản ký chủ h.a.c.k gì?

 

Càng trong, càng nóng.

 

Rất nhanh, tất cả phong cảnh đều biến mất, sự nóng rực bốc lên trong khí.

 

Khắp nơi đều là đá đen và dung nham đang chảy xuôi.

 

Không còn đường nữa.

 

Chỉ từng tảng đá khổng lồ lơ lửng, giống như hòn đảo, rải rác bầu trời phía dòng dung nham cuồn cuộn.

 

Sâu hơn nữa, còn thác nước dung nham.

 

Nơi khắp nơi đều là một màu đỏ rực.

 

Náo nhiệt, nhưng luôn hoảng hốt rõ ràng.

 

Ninh Hi Nguyên: “Đến .”

 

Thần thảo ở ngay trong dung nham cách đó xa.

 

Không cần hệ thống dẫn đường, sức mạnh chữa trị mà thần thảo tỏa , nàng ở đây cũng thể cảm nhận .

 

Tru Thần Kiếm chở Ninh Hi Nguyên, nhẹ nhàng bay tới phía tảng đá lớn nhất.

 

Ninh Lăng Nguyệt theo sát phía .

 

Chỉ là mới tiếp đất, Ninh Hi Nguyên liền thấy giọng vốn luôn thanh lãnh của thiếu nữ bên cạnh nhiều thêm vài phần kích động.

 

“Đại sư !”

 

Ba chữ rơi xuống.

 

Sau lưng nàng còn bóng dáng của Ninh Lăng Nguyệt.

 

Ninh Hi Nguyên vẻ mặt đờ đẫn, nàng Ninh Lăng Nguyệt chút do dự chạy về phía Tần Diệp.

 

Nội tâm thế mà chẳng chút d.a.o động nào.

 

Điều cũng chẳng gì bất ngờ.

 

Bọn họ đều là của Lưu Vân Tông.

 

Nàng lâu, mãi đến khi hệ thống mở miệng, mới thu hồi tầm mắt.

 

“Ký chủ, vui ?” Giọng của hệ thống vang lên.

 

Nó cảm nhận sự d.a.o động cảm xúc của Ninh Hi Nguyên đặc biệt nhanh nhạy.

 

Ninh Hi Nguyên mặt cảm xúc: “Không .”

 

Hệ thống:......

 

Người phụ nữ khẩu thị tâm phi.

 

“Ký chủ, lớn mạnh đến đỉnh cao, tâm tàn nhẫn, hà tất để ý một......”

 

Hệ thống vắt hết óc an ủi.

 

Khóe miệng Ninh Hi Nguyên nhếch lên, nàng bất đắc dĩ khẽ thở dài, giọng điệu một nữa trở nên vui vẻ: “Thường tình của con mà thôi.”

 

Có quan hệ huyết thống, nhưng cũng chỉ là khách qua đường bèo nước gặp thôi.

 

“Tiểu tiểu thư!”

 

“Tiểu chủ nhân!”

 

“Mẹ ruột của ơi!”

 

Cắt ngang cuộc trò chuyện gượng gạo giữa Ninh Hi Nguyên và hệ thống là tiếng gào của Xích Vân.

 

Xích Vân rách rưới chạy như bay tới, đó phanh gấp mặt Ninh Hi Nguyên.

 

Hắn trái xoay vòng quan sát Ninh Hi Nguyên.

 

Sau đó phát tiếng nổ đinh tai nhức óc: “May mà tiểu chủ nhân !”

 

“Nếu xảy chuyện gì, đành ... đành ......”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phan-dien-co-chap-nha-ta-bi-hon-phat-khoc-roi/chuong-301-he-thong-muon-nghich-tap-con-ta-chi-muon-nam-thang-cho-chet.html.]

 

Xích Vân thôi, đó khựng .

 

Ninh Hi Nguyên đ.á.n.h giá Xích Vân mặt mũi lấm lem tro bụi, hiếm khi mở miệng hỏi: “Đành thế nào?”

 

Xích Vân: “...... Đành hàng năm ngày lễ tết mộ cho .”

 

Hắn quý trọng mạng sống.

 

Cũng thể chôn cùng là chôn cùng .

 

.

 

Hắn c.h.ế.t, để khác chôn cùng tiểu chủ nhân.

 

Ví dụ như...

 

Xích Vân đầu về phía Ảnh Nhất cũng rách rưới nhưng vẫn bình tĩnh ung dung tới.

 

Hắn cảm thấy Ảnh Nhất cực kỳ thích hợp.

 

Lấy cái c.h.ế.t tạ tội gì đó, vẫn là nhường cho Ảnh Nhất thì hơn.

 

Câu trả lời của Xích Vân thật sự ngoài dự đoán, khóe miệng Ninh Hi Nguyên giật giật một cái: “Xin từ chối nhé.”

 

Ảnh Nhất tới, chỉ cảm thấy ánh mắt của Xích Vân đầy ý đồ xa.

 

Ảnh Nhất mặt cảm xúc lưng Ninh Hi Nguyên, một tấm phông nền đạt chuẩn.

 

Sau khi hai tránh , tầm của Ninh Hi Nguyên trở nên rộng mở.

 

Trên hòn đảo lơ lửng lồi lõm bằng phẳng.

 

Đá quái dị màu đen phân bố rải rác, góc cạnh, che khuất ít bóng .

 

Ninh Hi Nguyên liếc mắt một cái liền thấy thanh niên tóc bạc sắc mặt tái nhợt, đôi mắt thời khắc đều toát cảm xúc kiêu ngạo khó thuần . Lúc cũng sự mệt mỏi bao trùm.

 

Lại về phía những khác.

 

Lâu Viêm, Giang Duẫn của Huyền Băng Thành.

 

Tần Diệp của Lưu Vân Tông.

 

Sắc mặt những xám ngoét, mày nhíu c.h.ặ.t, giống như đang cực lực nhẫn nại cái gì đó.

 

Trúng độc.

 

Bản Ninh Hi Nguyên tinh thông kiến thức y tu, nhưng hệ thống luôn biểu hiện sự hưng phấn dị thường những lúc như thế .

 

Còn Ảnh Nhất.

 

“Thiếu......”

 

Ảnh Nhất cúi đầu, Ninh Hi Nguyên chiều cao còn bằng tảng đá, cảm nhận ánh mắt đến từ bốn phương tám hướng.

 

Đem câu Thiếu phu nhân nuốt trở .

 

“Tiên Linh Thảo ở ngay trong thác nước dung nham.”

 

“Những xông , dung nham bỏng, trúng hỏa độc.”

 

Ảnh Nhất dứt khoát dăm ba câu rõ ràng sự việc xảy khi Ninh Hi Nguyên đến.

 

Trước mắt, đây đều là một đám phế vật sức chiến đấu.

 

Không ai là đối thủ của bọn họ.

 

Ngoại trừ dung nham.

 

Ngoại trừ ma thú bảo vệ dung nham.

 

Tất cả đều đang chăm chú đứa bé Ma tộc cả tràn ngập linh khí .

 

Đề phòng... cảnh giác.

 

Ảnh Nhất và Xích Vân đều là nhân vật dễ đối phó.

 

“Tiểu chủ nhân, là chúng từ bỏ .” Xích Vân a dua hai tiếng, “Chúng cũng hướng về cái Tiên Linh Thảo gì đó mà đến.”

 

“Nhìn ngọn lửa xem... con ma thú hung thần ác sát xem.”

 

“Quản bọn họ gì?”

 

“Ừm......”

 

Xích Vân gì nữa, ừm một cái kết thúc phần trình bày của .

 

Tiên Linh Thảo tác dụng gì.

 

Không chỉ là cái cỏ thể nâng cao thực lực, tái tạo linh mạch, tăng cường ma khí, ngăn cản lôi kiếp, kéo dài tuổi thọ linh tinh thôi ?

 

Có gì đáng để chấp nhất chứ.

 

Chủ yếu là ha, chủ yếu là còn sống thêm một thời gian nữa, thể liều mạng thì liều mạng.

 

Ảnh Nhất trợn trắng mắt.

 

Không còn gì để , mất mặt!

 

Ninh Hi Nguyên: “Ta cứ thì ?”

 

Nàng Xích Vân treo nụ nịnh nọt chột lảng sang chuyện khác, khóe môi gợi lên ý .

 

Bên cạnh Yến Kỳ An thế mà thú vị như , thật là... thể tin nổi.

 

Xích Vân thu hồi nụ nịnh nọt, nghiêm mặt : “Thuộc hạ nguyện vì tiểu chủ nhân, lên núi đao, xuống biển lửa, gan óc lầy đất, muôn c.h.ế.t chối từ.”

 

Ninh Hi Nguyên câm nín.

 

Ảnh Nhất dở dở .

 

 

Loading...