Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 315: Bữa Tiệc Của Lũ Dở Hơi Và Ma Tôn Đang Chịu Khổ

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:44:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

ngẩng đầu lên.

 

Thiếu nữ mặt bao giờ thiếu nụ khác xa một trời một vực với tên bạo quân mà bọn họ phác họa trong đầu.

 

Quả thực là trái ngược !

 

Hơn nữa đường thiếu nữ giúp bọn họ.

 

Bây giờ thậm chí còn theo biểu ngữ của bọn họ, nổ tung Trấn Hồn Bia.

 

Thành chủ... ?

 

Vẫn luôn là những tưởng tượng tồi tệ nhất, thiếu nữ như dường như thể chấp nhận.

 

“Nhị trưởng lão.”

 

“Tề Ảnh.”

 

Ninh Hi Nguyên vẫy vẫy tay về phía đó, động tác y hệt như đang gọi ch.ó mèo.

 

Nhị trưởng lão nghiến răng.

 

vẫn theo Tề Ảnh qua đó.

 

“Tham kiến Thành chủ!”

 

“Tham kiến Thành chủ!”

 

Hai cúi hành lễ, thể diện hơn Tam trưởng lão đang chật vật chịu nổi gấp bao nhiêu .

 

Ninh Hi Nguyên: “Giải thích một chút .”

 

“Những cống phẩm đều .”

 

Ngón tay nàng nhẹ nhàng gõ cục linh lực màu xanh lam nhạt, giọng điệu lười biếng và tùy ý.

 

Cái đầu khổng lồ của A Mãng bắt đầu xuất hiện bên cạnh Ninh Hi Nguyên.

 

Tin tức động trời.

 

Nha đầu là Thành chủ.

 

Nói như ....

 

Tên nhóc thối còn kịp báo thù.

 

Tốt lắm lắm.

 

Vẫn là bắt về chơi trò cưỡng chế yêu đương mới , một khi dính dáng đến huyết hải thâm thù mà vẫn còn thể ở bên ...

 

A Mãng thở dài.

 

Như thì tình yêu sẽ tì vết a.

 

Nhị trưởng lão còn gì để .

 

Thành chủ?

 

Thực tế ngay cả những cao tầng như bọn họ cũng Thành chủ rốt cuộc tồn tại .

 

Cũng ai dám hỏi Tế tư đại nhân.

 

Những cống phẩm thể lãng phí đương nhiên là bọn họ hưởng thụ .

 

“Bẩm Thành chủ, do các trưởng lão tướng quân chia đều.”

 

Người mở miệng là Tề Ảnh, sự kinh ngạc mặt đàn ông sớm biến mất, giờ là bộ dáng ai cũng thấu.

 

Ninh Hi Nguyên: “Đứng lên .”

 

“Mượn danh nghĩa Thành chủ, cưỡng ép thành dân cống nạp, là chủ ý của ai?”

 

Nhị trưởng lão và Tề Ảnh cùng trầm mặc.

 

Tam trưởng lão: “... Là .”

 

Uất ức!

 

Cả đời bao giờ lúc nào uất ức hơn lúc .

 

Lão vốn định cho Thành chủ một đòn phủ đầu, bây giờ g.i.ế.c gà dọa khỉ thành lão.

 

Còn Huyền Ngọc Lệnh vốn chỉ tồn tại trong truyền thuyết .

 

Ai nó sẽ mạnh như !?

 

Ninh Hi Nguyên khẽ nhếch đầu ngón tay: “Giả truyền thánh ý, phạt bổng lộc, cấm túc.”

 

Lời nàng rơi xuống, một ai động đậy.

 

Kinh ngạc là thành dân, phục là quân đội, là quý tộc cao tầng.

 

Tam trưởng lão thầm.

 

Thấy ...

 

Còn là cô lập giúp đỡ!

 

“Ta tới!”

 

Đột nhiên, giữa trung nhảy vài bóng .

 

Thiếu niên đầu mặc cẩm bào màu vàng nhạt, tóc đuôi ngựa buộc cao, màu tóc đỏ.

 

Lục Triều Dương.

 

Thiếu niên hất cằm về phía Ninh Hi Nguyên, đó tóm lấy cánh tay Tam trưởng lão, bên là Tần Trần.

 

Tam trưởng lão:???

 

Hai lão nhận , là Thành chủ mang về.

 

Đại tế tư sắp xếp bọn họ theo trưởng lão học tập.

 

Hai tên tiểu bối, quá ngông cuồng !

 

Tuy nhiên còn đợi Tam trưởng lão ngưng tụ linh khí, hất văng sự kìm kẹp của hai tên tiểu bối .

 

Cự mãng lưng thiếu nữ đột nhiên vươn dài cổ, thè lưỡi về phía lão.

 

Tam trưởng lão hít sâu một , nghiến răng nghiến lợi.

 

Được!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phan-dien-co-chap-nha-ta-bi-hon-phat-khoc-roi/chuong-315-bua-tiec-cua-lu-do-hoi-va-ma-ton-dang-chiu-kho.html.]

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, hôm nay coi như lão xui xẻo.

 

Nhận chỉ thị của Ninh Hi Nguyên, A Mãng thu nhỏ một chút, một đường theo Lục Triều Dương và Tần Trần áp giải Tam trưởng lão.

 

Nhị trưởng lão âm thầm nắm c.h.ặ.t t.a.y.

 

Tuy rằng áp giải là lão, nhưng lão cảm thấy hình như mặt cũng tát một cái.

 

Thành chủ mới đến...

 

Tuổi tuy nhỏ, khó nắm bắt như .

 

Ánh mắt trầm tĩnh của Tề Ảnh rơi Trấn Hồn Bia nát thành bụi, đáy mắt lóe lên dị sắc.

 

Đây dù cũng là biểu tượng của Trấn Hồn Thành.

 

Hủy thứ , chẳng lẽ tưởng rằng thành dân sẽ cảm kích nàng ?

 

Ninh Hi Nguyên theo mấy rời , lập tức về phía những thần dân đang nàng với ánh mắt kinh nghi bất định.

 

“Chư vị, hôm nay đầu gặp mặt.”

 

“Giữa chắc hẳn chút hiểu lầm.”

 

quan trọng, tương phùng tức là duyên.”

 

“Tặng một món quà gặp mặt.”

 

Quà?

 

Quà gì?

 

Chuyện đối với bọn họ xung kích quá lớn, đến mức bọn họ căn bản thể động não để nghĩ xem quà của Thành chủ rốt cuộc là gì.

 

Bàn tay Ninh Hi Nguyên vuốt ve quang đoàn linh lực màu xanh lam nhạt , khóe môi khẽ nhếch: “Cưỡng ép hiến tế ý của .”

 

“Những sức mạnh trả cho chư vị.”

 

Lời thiếu nữ dứt, linh lực màu xanh lam ngưng tụ cùng một chỗ liền đột nhiên hóa thành điểm điểm tinh tú phiêu đãng giữa trung.

 

Bởi vì thời gian hiến tế cũng lâu, cho nên những linh lực đó trở về trong cơ thể chủ nhân.

 

“......”

 

“......”

 

Sau một lát trầm mặc, là sự cuồng hoan thịnh đại.

 

Niềm vui sướng khi mất tìm gần như nhấn chìm bọn họ, còn tâm trí để ý Thành chủ là ai.

 

Khóe môi Ninh Hi Nguyên khẽ nhếch, phất tay, hàng chục chiếc rương màu đen xếp chồng lên , xuất hiện đài cao phần trống trải.

 

“Những thứ cũng là quà gặp mặt tặng .”

 

Ninh Hi Nguyên co ngón tay gõ gõ chiếc rương đen.

 

Mọi sững sờ.

 

“Nhị trưởng lão, phát xuống .”

 

Ninh Hi Nguyên hất cằm về phía Nhị trưởng lão, lệnh.

 

Nhị trưởng lão hít sâu một .

 

Khóe miệng co giật mấy mới lĩnh mệnh qua.

 

“Nhị trưởng lão, cơ mặt hoạt động quá tích cực thì......”

 

“Cẩn thận liệt mặt đấy.”

 

Lúc hai lướt qua , giọng nhẹ nhàng vui vẻ của thiếu nữ vang lên bên tai, suýt chút nữa chọc Nhị trưởng lão tức c.h.ế.t.

 

“... Không phiền Thành chủ bận tâm.”

 

Nhị trưởng lão nghiến răng nghiến lợi, chỉ thể bóng lưng thiếu nữ biến mất đài cao.

 

Lập tức, lửa giận công tâm.

 

Ra vẻ đủ , liền để bọn họ dọn dẹp cái đống hỗn độn !

 

Đáng ghét cùng cực!

 

Tề Ảnh che miệng ho hai tiếng, theo Nhị trưởng lão lên đài cao, mở chiếc rương đen .

 

Những bình đan d.ư.ợ.c chỉnh tề rậm rạp chằng chịt khiến hoa mắt ch.óng mặt.

 

Mùi vị ...

 

“Thiên Nhất Đan!”

 

Tề Ảnh vội vàng mở một trong những bình sứ , đó trừng lớn mắt.

 

Trong ánh mắt vốn luôn bình tĩnh cuối cùng cũng sinh gợn sóng.

 

Thiên Nhất Đan.

 

Đan d.ư.ợ.c trung giai, tính là trân quý hiếm .

 

...

 

...

 

Nhiều như !?

 

Chuyện thể!?

 

Tề Ảnh vội vàng xoay , nhưng sớm thấy bóng dáng thiếu nữ nữa.

 

Ninh Hi Nguyên về Thành chủ phủ.

 

Vừa mới bước qua hành lang bên cạnh hòn non bộ, nhận bức tường đá hai bên cổng vòm thở của con .

 

Ninh Hi Nguyên khẽ một tiếng, cũng giảm bước chân.

 

Chỉ là khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa, liền thấy một tiếng “Hà”.

 

Những cánh hoa ngưng tụ từ linh khí ầm ầm nổ tung mặt nàng.

 

Lục Triều Dương bưng cái khay, bên đặt một đĩa lớn nho bóc vỏ.

 

Những quả nho đủ loại giống khác .

 

Đỏ vàng xanh tím, trong suốt long lanh, cái gì cần đều .

 

 

Loading...