Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 317: Dùng Nắm Đấm Nói Chuyện Với Quân Đội, Bản Thành Chủ Lười Động Não

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:44:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ninh Hi Nguyên uống xong cháo Hạ Thu nấu, hiếm khi nhớ tới Yến Kỳ An.

 

Tay nghề như cho là cho.

 

Hào phóng!

 

Ninh Hi Nguyên thầm khen ngợi trong lòng, lập tức lấy ngọc bội Yến Kỳ An đưa cho nàng.

 

“Tiểu Yến đồng chí, chào buổi sáng!”

 

Tâm trạng , bắt đầu từ việc ăn bữa sáng ngon lành.

 

Rất nhanh, ngọc bội truyền đến hồi âm.

 

Giọng thiếu niên trầm thấp, nhưng vẫn ôn hòa: “Ninh Ninh, chào buổi sáng.”

 

Lúc Ninh Hi Nguyên cất ngọc bội , đúng lúc đến thăm.

 

“Tham kiến Thành chủ điện hạ!”

 

“Mời Thành chủ điện hạ dời bước đến ngoại ô, kiểm duyệt quân đội.”

 

Người truyền lời hành lễ tiêu chuẩn, giọng điệu kiêu ngạo tự ti, khiến bắt bẻ chỗ nào sai.

 

Ninh Hi Nguyên ăn no đang chuẩn ngủ: “......”

 

Sau khi nghiến răng nghiến lợi một thoáng, thiếu nữ nở nụ : “Được thôi.”

 

“Ký chủ?!”

 

Hệ thống khiếp sợ.

 

Ký chủ từ khi nào trở nên chăm chỉ như ?!

 

Ninh Hi Nguyên: “Để tuyệt hậu hoạn.”

 

Không thể hiện chút thực lực, ngộ nhỡ ngày nào cũng tìm nàng gây phiền phức thì ?

 

Ngoại ô, phía doanh trại quân đội đóng quân, quân kỳ màu đen tung bay trong gió.

 

Luyện võ trường, ba vạn tướng lĩnh đóng quân ở ngoại ô tề tựu tại đây, theo cấp bậc quan chức, từ , chế độ nghiêm ngặt.

 

Trên lôi đài ở phía nhất, Tần lão tướng quân mặc trang phục bó sát tay áo hẹp, đang hoạt động cổ tay.

 

Thành chủ thế nào, tự nhiên là nắm đ.ấ.m mà phân rõ.

 

Gần đây Lục Triều Dương theo ông học kiếm trời sinh kiếm cốt, thiên tư thông minh, lĩnh ngộ kiếm đạo siêu phàm thoát tục.

 

Người là Thành chủ mang về.

 

thì , yêu ai yêu cả đường lối về đều là ngụy biện.

 

Khi Ninh Hi Nguyên bước luyện võ trường, lặng ngắt như tờ.

 

Hơn ba vạn giống như hơn ba vạn khúc gỗ, nhúc nhích, ngoại trừ hít thở thì chẳng khác gì x.á.c c.h.ế.t.

 

Ninh Hi Nguyên: “Tốt!”

 

Trạng thái thật .

 

Quách phó tướng đưa Ninh Hi Nguyên tới ánh mắt quái dị thiếu nữ bên cạnh.

 

Muốn lấy lòng quân đội cũng cần sức như chứ.

 

Quá lố .

 

Tần lão tướng quân lôi đài, liếc mắt một cái liền thấy Ninh Hi Nguyên theo Quách phó tướng tới.

 

Cái eo còn to bằng cánh tay ông.

 

Làm Thành chủ cái gì?!

 

“Tần tướng quân tìm , việc?” Ninh Hi Nguyên đợi Tần lão tướng quân mở miệng, nhẹ nhàng đáp xuống lôi đài.

 

Nàng xắn tay áo lên, lộ cánh tay trắng nõn mảnh khảnh.

 

Con rắn nhỏ màu xanh từ cổ tay thiếu nữ vọt tới cây cột bên cạnh.

 

“Hôm nay Quách phó tướng Thành chủ nhân từ.”

 

Tần lão tướng quân ném thanh kiếm trong tay , chuẩn xác cắm vỏ kiếm phía .

 

“Nhân từ là , chỉ là thể sống bao lâu.”

 

Lời của Tần lão tướng quân thực sự thẳng thắn, trong ánh mắt đ.á.n.h giá bộc lộ bộ sự bất mãn và nghi ngờ.

 

Tứ Phương Thành Trì dã tâm của Tứ Phương Thành Trì.

 

Muốn Thành chủ của bọn họ, thực lực đủ mạnh, tâm đủ tàn nhẫn, đủ quyết đoán.

 

Ninh Hi Nguyên: “Mượn lời chúc lành của ngài, chắc chắn sống bao lâu!”

 

Nhìn ông già vạm vỡ đột nhiên thấy thuận mắt hơn nhiều.

 

Tần lão tướng quân:???

 

Câu trả lời quá ngoài dự đoán, ông phản ứng nửa ngày, cuối cùng cũng chỉ hừ lạnh một tiếng.

 

“Động thủ .”

 

Cướp lời Tần lão tướng quân, giọng Ninh Hi Nguyên vang dội, thể chờ đợi nữa.

 

Giải quyết xong vấn đề sớm một chút, sớm một chút sống cuộc sống ăn no chờ c.h.ế.t tươi .

 

Tần lão tướng quân tự nhiên hắng giọng: “Ta bắt nạt tiểu bối.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phan-dien-co-chap-nha-ta-bi-hon-phat-khoc-roi/chuong-317-dung-nam-dam-noi-chuyen-voi-quan-doi-ban-thanh-chu-luoi-dong-nao.html.]

“Ta dùng linh khí, ngươi cứ tự nhiên.”

 

Đứa nhỏ cũng lạ, lễ phép ghê.

 

Ông lời nặng nề cũng chút mở miệng .

 

Ninh Hi Nguyên hất cằm: “Ừm, cũng dùng.”

 

Tần tướng quân do dự nữa, như mãnh hổ, nhanh nhẹn nhảy lên.

 

Nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t nổi đầy gân xanh, dũng mãnh vô song.

 

Tề Ảnh lôi đài, ánh mắt trầm tĩnh.

 

Hắn hiểu rõ Tần tướng quân, cú đ.ấ.m như uy mãnh vô song, thực tế chỉ dùng ba thành lực.

 

Nắm đ.ấ.m nhanh như chớp giật, đ.á.n.h .

 

Bóng đen như quỷ mị, xuất hiện lưng Tần tướng quân.

 

Trong tay thiếu nữ thêm một cây trường côn.

 

Giá v.ũ k.h.í bên cạnh trống một chỗ rõ ràng.

 

Nhanh quá!

 

Hai chữ vốn dĩ là đang khen ngợi Tần lão tướng quân.

 

khoảnh khắc thốt , phát hiện thiếu nữ còn nhanh hơn.

 

Nhanh đến mức ngay cả Tần tướng quân cũng bắt .

 

“Vút!”

 

Trường côn hạ xuống, xé gió mà kêu, mang theo kình phong.

 

Tần tướng quân thủ nhanh nhẹn, xoay tránh né, lùi vài bước kéo giãn cách giữa hai .

 

Chiến cuộc mới căng thẳng trở về sự yên tĩnh ngắn ngủi.

 

Ninh Hi Nguyên xoay xoay cây gậy gỗ trong tay, ý mặt hề đổi chút nào.

 

“Ta khuyên tướng quân đừng nương tay.”

 

“Thua t.h.ả.m quá thì .”

 

... đều là .

 

Tần tướng quân trong nháy mắt châm ngòi, chút ý tán thưởng nảy sinh sự tức giận đ.á.n.h tan.

 

Được lắm một nha đầu ngông cuồng.

 

Ba vạn quân đội phát bất kỳ âm thanh nào.

 

ba vạn ánh mắt đồng loạt chằm chằm Ninh Hi Nguyên, là sự bất bình.

 

Chỉ vì vị trí Thành chủ, cho nên một đứa trẻ miệng còn hôi sữa cũng dám ăn ngông cuồng với vị tướng quân mà bọn họ kính trọng.

 

Những ánh mắt đó đan xen , áp lực như thực chất.

 

Đương nhiên, chẳng gây chút ảnh hưởng nào đối với Ninh Hi Nguyên.

 

Hai bóng nhanh quấn lấy .

 

Thiếu nữ cầm trường côn, Tần tướng quân tay tấc sắt.

 

Không ai so đo những thứ .

 

Từng quyền từng quyền giáng xuống, trường côn nào cũng đỡ , thong dong tự tại.

 

Luận tốc độ, Tần tướng quân cảm thấy sai một ly, một dặm.

 

Luận sức mạnh...

 

Khi trường côn chấn cho cánh tay ông tê dại, trong mắt ông cuối cùng cũng lóe lên thần sắc giống như kinh ngạc.

 

Tốc độ như ... sức mạnh như ...

 

Trên trán Tần tướng quân phủ một lớp mồ hôi mỏng, mồ hôi nhỏ mắt, mắt cay xè.

 

ông vẫn cố sức rõ thiếu nữ mặt.

 

Mảnh khảnh, yếu ớt giống như phép che mắt nhất, thực tế sức mạnh bộc phát ngay cả ông cũng thầm kinh hãi.

 

Ông căn bản thể tưởng tượng nổi Ninh Hi Nguyên thế nào .

 

Quách phó tướng há to miệng, sự khiếp sợ nơi đáy mắt căn bản thể che giấu.

 

Tướng quân trải qua trăm trận chiến, thủ tự nhiên cao cường.

 

Thành chủ thì ?

 

Một cô nương xinh mảnh khảnh thế , e là dùng chút lực đạo là thể để vết đỏ da, thể...

 

Quách phó tướng hung hăng tự tát một cái.

 

Hắn nghi ngờ đang mơ.

 

Khi trường côn sượt qua sườn mặt Tần tướng quân cắm xuyên mặt đất, trận tỷ thí thể tuyên bố kết thúc.

 

Ninh Hi Nguyên vỗ tay: “Đa tạ chỉ giáo.”

 

“Còn ai khác ?”

 

Ánh mắt nàng dừng Tần tướng quân thêm một giây nào, rơi Quách phó tướng bên cạnh, đó về phía ba vạn binh lính đang sững sờ .

 

 

Loading...