Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 339: Tiểu Biến Thái Đến Gây Sự, Bổn Thành Chủ Dùng Nho Dỗ Dành

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:50:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pgkRssEWz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thực cũng tò mò...

 

Những lời đồn đại về Thành chủ, rốt cuộc là thật .

 

Bởi vì quá mức khao khát câu trả lời, nên thế mà nảy sinh chút cảm giác đồng cảm với vị thiếu chủ Ma tộc .

 

Bùi Ẩn ngữ khí bình thản, nhưng chất giọng thiên về lạnh lùng: “Ta cho rằng, chuyện đó quan trọng.”

 

Những lời đồn đại mơ hồ khó phân biệt, đôi khi là lớp vỏ bọc hảo nhất.

 

Yến Kỳ An lạnh: “Đó chẳng qua là bà cho rằng mà thôi.”

 

Nụ của thiếu niên toát lạnh, u ám đáng sợ.

 

Có lẽ là do quan hệ huyết thống, sự ngạo mạn coi trời bằng vung của kẻ bề dường như là bẩm sinh, tạo cho khác áp lực vô hình.

 

Những đây đều là cường giả.

 

Tần lão tướng quân c.ắ.n c.h.ặ.t răng mới nhịn động thủ.

 

Tên nhãi ranh Ma tộc.

 

Khinh quá đáng!

 

Bùi Ẩn vẫn hề lay động, những lời gần như vô lễ của Yến Kỳ An thể khơi dậy dù chỉ một chút cảm xúc của bà: “Thành chủ cũng chẳng hề để ý.”

 

Lần , bà dứt lời, Yến Kỳ An lập tức tiếp lời.

 

“Đó là bởi vì nàng lười!”

 

Yến Kỳ An câu với vẻ nghiến răng nghiến lợi.

 

Một đến cái giường cũng tự rời khỏi, thể tâm trạng quản mấy cái lời tiếng chứ.

 

Lười c.h.ế.t!

 

Càng càng tức.

 

Lời ...

 

Ách......

 

Xưa nay, thiếu niên giỏi ngụy trang chỉ khi đến câu , nụ khóe môi mới sụp đổ.

 

Sự phẫn hận và phiền táo đáy mắt như đê vỡ tràn .

 

Kẻ âm hiểm sẽ bao giờ mãi mãi bao bọc bởi vẻ ôn hòa.

 

Trên mặt Tần lão tướng quân hiện rõ vẻ giận dữ.

 

Khiêu khích Tế tư, sỉ nhục Thành chủ.

 

Tiếp theo gì!?

 

Muốn dỡ cái phủ Thành chủ !?

 

Một tên Ma tộc dám kiêu ngạo như ... còn kiêu ngạo một cách trắng trợn táo tợn!

 

Ảnh Nhất và Xích Vân chuẩn sẵn sàng động thủ bất cứ lúc nào.

 

Không , ...

 

Bọn họ quen .

 

Thiếu chủ như chắc chắn là đạo lý của ngài .

 

Long Diệu ở cửa, đao rút một nửa.

 

“Dô, hỏa khí lớn thế.”

 

Giọng của thiếu nữ vang lên đúng lúc khí đang căng thẳng tột độ .

 

Như vén mây thấy mặt trời, mây tan sương tản.

 

Khiến đám đang nín thở bỗng nhiên thả lỏng một cách khó hiểu.

 

Nhị trưởng lão khoanh hai tay n.g.ự.c, hừ lạnh một tiếng.

 

Lão đảo xem xem vị Thành chủ sẽ giải quyết chuyện như thế nào.

 

Nếu chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa , mất mặt mũi Trấn Hồn Thành, thì mấy vị trong phòng khách e là đều sẽ hài lòng.

 

Nếu mâu thuẫn gay gắt thêm, đến lúc đó ảnh hưởng quan hệ hai tộc, e là mỗi một môn phái ở Tu Chân Giới đều sẽ chịu để yên.

 

Kịch nha.

 

đôi mắt đang chằm chằm.

 

Bọn họ về phía Ninh Hi Nguyên, nhưng ánh mắt Ninh Hi Nguyên rơi thiếu niên đang chính giữa.

 

Sao mới đến thấy Yến Kỳ An lưng nàng !

 

Hừ.

 

Chắc chắn là ít nàng.

 

Khoảnh khắc giọng vang lên, cả tấm lưng Yến Kỳ An đều cứng đờ.

 

Hắn nghiến răng.

 

Phiền c.h.ế.t !

 

Sớm đến, muộn đến, cứ đợi xong mới đến.

 

Ảnh Nhất sắp lồi cả mắt ngoài .

 

Vội vàng bịt miệng Xích Vân, kéo sang một bên, vặn cùng hàng với Tề Ảnh.

 

Thời buổi , trái tim chỉ chịu đựng sự sợ hãi.

 

Mà còn chịu đựng sự sợ hãi từ nhiều phương diện, nhiều loại hình khác , ngoài dự đoán.

 

Yến Kỳ An còn đầu , khóe mắt thấy tà váy đen của thiếu nữ.

 

Ngay đó, trong lòng liền nhét một đĩa nho lớn.

 

“Ta lười ?”

 

Ninh Hi Nguyên hỏi Yến Kỳ An, phịch xuống ghế chủ vị, giống như xương cốt.

 

Yến Kỳ An: “......”

 

Hắn chùm nho trong tay, “một đống bùn nhão” chủ vị.

 

Lông mày nhíu đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi bọ.

 

“Cũng tạm.” Yến Kỳ An đáp , đồng thời bước lên phía , khi đến bên cạnh Ninh Hi Nguyên thì quả nho đầu tiên bóc xong.

 

Lúc đút đến bên miệng nàng, Yến Kỳ An đổi giọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phan-dien-co-chap-nha-ta-bi-hon-phat-khoc-roi/chuong-339-tieu-bien-thai-den-gay-su-bon-thanh-chu-dung-nho-do-danh.html.]

 

“Thực lười.”

 

Hắn thiếu nữ cúi đầu, ngậm lấy quả nho trong tay , đổi cách .

 

“Chỉ là thích động đậy mà thôi.”

 

“Rất .”

 

Vỏ nho ma khí bốc ngay tại chỗ, thiếu niên cúi đút nho, khóe miệng bắt đầu cong lên.

 

“......”

 

“......”

 

Sự im lặng luôn tĩnh mịch tiếng động.

 

Hai mấy ánh mắt chằm chằm nhưng thần sắc vẫn tự nhiên, hề cảm thấy hổ chút nào.

 

Thiếu niên đang .

 

khác hẳn với nụ ôn hòa mà xa cách lúc mới bước .

 

Khi xuất phát từ nội tâm, ngay cả đáy mắt cũng giấu sự vui vẻ.

 

Đù!

 

Không chứ......

 

Bọn họ đang .

 

Nằm mơ cũng dám nghĩ như .

 

Miệng Tần trưởng lão há to đến mức thể nhét một quả trứng.

 

Tốc độ đổi quá nhanh .

 

Ông chuẩn, vị Thất hoàng t.ử Ma tộc tuyệt đối là một kẻ mắt cao hơn đầu, dã tâm lớn hơn trời.

 

mà bây giờ...

 

Ông cần bình tĩnh .

 

Có thể là do tuổi cao ... mắt mũi lắm?!

 

Chuyện ... chuyện ......

 

Tần lão tướng quân hít mấy ngụm khí lạnh, suýt chút nữa thì thở nổi.

 

Nhị trưởng lão nãy còn đang chuẩn xem kịch vui thì cả ngây như phỏng.

 

Lão thậm chí còn tự tát hai cái, xem đang .

 

Long Diệu lạnh.

 

Thành chủ siêu lợi hại.

 

Chỉ là một hoàng t.ử Ma tộc...

 

Nắm thóp!

 

Người biểu cảm bình thường nhất chỉ Tống Xuyên.

 

Lần ở Ma tộc, quan hệ giữa Thành chủ và Thất hoàng t.ử bình thường.

 

Đã cha con, thì là...

 

Có thể hiểu .

 

“Ngươi đến gì?” Ninh Hi Nguyên hỏi.

 

Sinh nhật Yến Kỳ An sắp đến .

 

Nàng vốn định Ma Vực.

 

Yến Kỳ An đến , đây là phá vỡ kế hoạch của nàng ?

 

Yến Kỳ An:???

 

Tại thể chút mùi vị tình nguyện từ trong miệng Ninh Hi Nguyên !

 

“Nhận .” Nụ của Yến Kỳ An biến mất.

 

Lần đợi tỉnh rời , giận .

 

Đây là đến dỗ dành .

 

Tiện thể....

 

Yến Kỳ An liếc Bùi Ẩn một cái, lạnh.

 

Đây là vị hôn thê của .

 

“Có mang quà.” Yến Kỳ An bổ sung.

 

Ninh Hi Nguyên nghi hoặc.

 

Nhận ?

 

Yến Kỳ An đắc tội nàng trong lúc nàng ?

 

“Ồ.” Nàng đáp một tiếng, thuận tay chỉ huy Long Diệu, “Cất .”

 

“Tuân lệnh, Thành chủ!”

 

Long Diệu trong nháy mắt thẳng , đó ôm đại đao thu dọn mấy chục cái rương đặt ở cửa.

 

Yến Kỳ An: “......”

 

Sự rèn luyện từ nhỏ khiến sớm học cách che giấu cảm xúc thật.

 

khi gặp Ninh Hi Nguyên, phát hiện công lực của vẫn đủ.

 

Lần nào cũng .

 

Ba câu hai lời là thể chọc tức c.h.ế.t .

 

“Nàng thèm !?”

 

Yến Kỳ An cao giọng chất vấn, đó tại chỗ bắt đầu hối hận.

 

Tức giận thì tức giận, tại chạy đến cái Trấn Hồn Thành chứ!?

 

Lời tiếng gì đáng để tâm ...

 

Yến Kỳ An hít sâu một .

 

Cảm giác vẫn sắp tức nổ phổi .

 

 

Loading...