Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 449: Đi Tới Yêu Đô, Con Rối Dính Người

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:58:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Trần đột ngột dậy.

 

Ninh Hi Nguyên đầu , đ.á.n.h giá Tống Trần, đó nở một nụ "tận tâm".

 

Tên ...

 

Chẳng lẽ vẫn còn đang đ.á.n.h chủ ý lên xương Thần đấy chứ?

 

Cũng to gan thật.

 

Tống Trần hắng giọng, nặn một nụ nịnh nọt bước tới đón.

 

“Ngài cũng Yêu Đô ?”

 

“Các hạ đồng hành cùng kẻ hèn ?”

 

“Tại hạ ở Yêu Đô cũng chút quan hệ.”

 

Nụ mặt Tống Trần rạng rỡ, đáy mắt lộ vẻ chân thành, khác hẳn với bộ dạng lúc nãy.

 

Hành tẩu giang hồ bao nhiêu năm nay, lúc nào nên bày thái độ gì, sớm luyện đến mức lô hỏa thuần thanh .

 

Ninh Hi Nguyên khẩy: “Không cần, Yêu Đô tìm ăn mày.”

 

Dứt lời, nàng ngoắc ngoắc tay với tên tiểu nhị đang trốn gầm bàn.

 

“Đổi phòng khác.”

 

Dựa theo thủ đoạn của Yến Kỳ An, căn phòng lúc e rằng thê t.h.ả.m nỡ .

 

Tống Trần trơ mắt Ninh Hi Nguyên rời , cả chôn chân tại chỗ, trong lòng ngũ vị tạp trần.

 

Hắn bộ dạng rách rưới của .

 

Đây chẳng là... để bớt nhiều phiền toái ở Vạn Yêu Thành nên mới mặc thế .

 

Nếu mà ăn mặc hào nhoáng...

 

Thôi, nữa.

 

Chỉ thủ đoạn g.i.ế.c như thái rau của thiếu nữ ban nãy, cũng phiền toái luôn chỉ mang tính tương đối mà thôi.

 

-

 

Ninh Hi Nguyên giường nửa ngày, mới hoảng hốt nhớ còn thiếu một .

 

Yến Kỳ An !?

 

Nàng chỉ bảo Yến Kỳ An tự rửa ráy sạch sẽ, tên tiểu biến thái về phòng cũ đấy chứ!

 

Ninh Hi Nguyên lật xuống giường, xỏ giày, mở cửa suýt chút nữa thì đ.â.m sầm thiếu niên đang ở cửa.

 

“Yến... Yến Kỳ An?”

 

Ninh Hi Nguyên hít sâu một , ngẩng đầu, chạm ngay đôi mắt màu tím của thiếu niên.

 

Thâm thúy, xinh .

 

vẫn chút tê liệt và trống rỗng.

 

Cho nên... rốt cuộc là hai chữ "ủy khuất" từ !?

 

Đuôi tóc thiếu niên còn đang nhỏ nước, y phục mặc lộn xộn, lộ xương quai xanh, cổ áo giao kéo dài xuống tận bụng nhỏ.

 

Ninh Hi Nguyên nắm lấy tay Yến Kỳ An, kéo phòng.

 

Tay thiếu niên nóng hổi.

 

Ánh đèn mờ ảo, kéo dài cái bóng của hai .

 

Ninh Hi Nguyên ấn xuống giường, ngón tay chọc chọc mái tóc dài của Yến Kỳ An, dùng linh khí hong khô.

 

Tóc đen mềm mại trượt qua đầu ngón tay.

 

“Yến Yến, ngủ nhé?”

 

Ninh Hi Nguyên xoa xoa đỉnh đầu thiếu niên, khóe miệng nhếch lên một nụ nhạt.

 

Thật ngoan.

 

Hai chữ còn kịp khen khỏi miệng thì nghẹn trong cổ họng.

 

Bởi vì Yến Kỳ An ngoan ngoãn xuống, mà vươn tay ôm lấy eo nàng, dựa đầu bụng nhỏ của nàng.

 

“Ninh... Ninh Ninh......”

 

Âm điệu đơn điệu vẫn trong trẻo thuần khiết như nước suối tan chảy, nhưng chút quái dị.

 

Ninh Hi Nguyên ngẩn .

 

Thật việc Yến Kỳ An cổ trùng khống chế ngoài dự liệu của nàng.

 

“Thích... thích....”

 

“Thích... thích Ninh... Ninh...”

 

Giọng của thiếu niên đứt quãng, ngữ điệu kỳ quặc, nhưng Ninh Hi Nguyên rõ.

 

Thích Ninh Ninh.

 

Trái tim nàng kiểm soát mà đập rộn lên.

 

Con rối thể thoát khỏi trói buộc và ý thức riêng ?

 

Ninh Hi Nguyên rũ mắt, tay nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu thiếu niên.

 

Có thể ?

 

Từ khi bắt đầu suy nghĩ, câu hỏi vẫn luôn theo nàng, như hình với bóng.

 

Đã phiền nàng nhiều năm.

 

Ninh Hi Nguyên nâng mặt Yến Kỳ An lên, cúi , nhẹ nhàng chạm khóe môi thiếu niên.

 

“Ngủ .”

 

“Yến Yến.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phan-dien-co-chap-nha-ta-bi-hon-phat-khoc-roi/chuong-449-di-toi-yeu-do-con-roi-dinh-nguoi.html.]

 

Màn đêm buông xuống, ánh đèn tắt lịm.

 

Yến Kỳ An vẫn luôn ôm c.h.ặ.t trong lòng.

 

Bởi vì mất lý trí, nên càng thiên về bản năng.

 

Cảm giác an , chỉ trong lòng mới thể mang cho .

 

-

 

Sáng sớm, bắt đầu bằng một bữa sáng ngon lành.

 

Hội trưởng Thanh Minh Hội thành thật , tối qua nhặt cái mạng nhỏ, hôm nay trong việc chuẩn bữa sáng càng thêm dụng tâm.

 

Khi Ninh Hi Nguyên kéo Yến Kỳ An xuống lầu, mùi thơm nức mũi khiến thèm ăn.

 

“Các hạ, chào buổi sáng!”

 

Tống Trần chào hỏi, quét mặt quen.

 

Đợi chuyến hàng vận chuyển xong, trở về Tu Chân Giới, thăm dò kỹ xem thiếu nữ tuổi tác lớn nhưng thực lực cường hãn rốt cuộc là thần thánh phương nào.

 

Hội trưởng Thanh Minh Hội gì, nhưng động tác mời.

 

Ninh Hi Nguyên khẽ gật đầu, kéo Yến Kỳ An xuống.

 

“Yến Yến, húp cháo.”

 

“Yến Yến, ăn rau...”

 

“Yến Yến, kén ăn.”

 

Trong đại sảnh yên tĩnh, những kẻ thể chạy thì tối qua chạy hết .

 

Thật sự là từng thấy cảnh tượng g.i.ế.c m.á.u me như .

 

Ngoại trừ tiếng Ninh Hi Nguyên thỉnh thoảng lệnh cho Yến Kỳ An, thì còn âm thanh nào khác.

 

Tống Trần và Hội trưởng Thanh Minh Hội thật sự nhịn , liên tục về phía thiếu niên đang ngoan ngoãn ăn cơm.

 

Bảo gì nấy, ăn cái nấy.

 

Còn ngoan ngoãn hơn cả thú cưng bọn họ nuôi dưỡng.

 

Thiếu niên sinh , khi chuyện, quả thực...

 

Có chút tái nhợt yếu đuối, cực kỳ tính lừa gạt.

 

Không ai thể liên hệ thiếu niên đang ngoan ngoãn ăn cơm mặt với con ác quỷ g.i.ế.c như ngóe, thủ đoạn tàn nhẫn tối qua.

 

“Các hạ hôm nay định truyền tống trận ?” Hội trưởng Thanh Minh Hội cân nhắc mở miệng hỏi.

 

Ninh Hi Nguyên gật đầu.

 

Hội trưởng Thanh Minh Hội: “Các hạ chỗ , truyền tống trận Hồng Tú Bang chiếm lĩnh, bắt buộc mỏ khoáng đào quặng ba ngày mới sử dụng.”

 

Ninh Hi Nguyên sắc mặt đổi: “Truyền tống trận là do Hồng Tú Bang xây ?”

 

Hội trưởng Thanh Minh Hội: “Không , chỉ là bọn chúng bá chiếm mà thôi.”

 

Thứ như truyền tống trận, tự nhiên là do bên phía Yêu Đô thống nhất xây dựng, chỉ là...

 

Vạn Yêu Thành cũng thuộc về Yêu Vực, bên phía Yêu Đô bao giờ phái quản lý.

 

Ninh Hi Nguyên: “Vậy .”

 

Đã là Hồng Tú Bang cướp, nàng cũng thể cướp nhẹ một cái chứ nhỉ.

 

Hội trưởng Thanh Minh Hội uyển chuyển : “Thật nộp tiền cũng , nếu các hạ cần......”

 

Hắn nghĩ thông suốt .

 

Tiễn pho tượng Phật lớn , đống tiền ở cửa đều là của .

 

Ninh Hi Nguyên: “Không nộp.”

 

Tống Trần híp mắt.

 

Đi theo thiếu nữ mắt , chừng cũng thể dễ dàng truyền tống đến Yêu Đô.

 

Hội trưởng Thanh Minh Hội ngẩn , khóe miệng đột nhiên nhếch lên.

 

Hay lắm...

 

Ý hiểu .

 

Chỉ mong đám ngu xuẩn Hồng Tú Bang mắt tròng thêm một chút.

 

Đối với phản ứng của hai , Ninh Hi Nguyên mấy để ý.

 

Nàng lau tay, thuận tiện lau luôn cho Yến Kỳ An, lúc mới dậy.

 

Một viên Cực Phẩm Linh Thạch ném nhẹ lên mặt bàn.

 

Cùng với sự rời của hai , phát tiếng vang khẽ.

 

-

 

Truyền tống trận ở phía chính Đông của Vạn Yêu Thành, từ xa thấy xếp hàng dài dằng dặc.

 

Những là đang xếp hàng lấy mỏ khoáng.

 

Còn một hàng nữa, cũng ngắn, hàng là để nộp tiền.

 

Tang Linh đám , sắc mặt xanh xanh trắng trắng, đổi liên tục.

 

Linh thạch của ả cướp sạch .

 

Bây giờ từ xuống , ngay cả một món trang sức hồn cũng .

 

Chẳng lẽ ả cũng mỏ khoáng đào quặng !?

 

Không!

 

Ả tuyệt đối đến cái nơi bẩn thỉu đó.

 

 

Loading...