Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 460: Bữa Tối Của Quỷ Và Sự Nhiệt Tình Giả Tạo

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:58:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thực nếu nàng, kế hoạch hôm nay của Ân Minh sẽ thuận lợi hơn một chút.

 

“Không ở bao lâu , chúng sẽ nhanh.”

 

Ninh Hi Nguyên thản nhiên mở miệng.

 

Ân Minh: “Ta thấy đám Linh Tộc nhiệt tình đến mức...”

 

Nhiệt tình đến gần như điên cuồng, khiến lạnh sống lưng.

 

Ninh Hi Nguyên: “Ta sẽ giải quyết.”

 

Người Linh Tộc giữ nàng , nhất định âm mưu.

 

Chỉ cần nghiền nát âm mưu đó, nàng lẽ còn thể thu những thông tin hữu dụng khác.

 

Ân Minh: “... Được thôi.”

 

Nhìn dáng vẻ tính kỹ càng của Ninh Hi Nguyên, liền sự lo lắng của là dư thừa.

 

-

 

Bên , Thương Ngôn trưởng lão khỏi cung điện và khóa cửa , cất tiếng to.

 

Tiếng của ông cổ quái và xé rách gian.

 

Những còn bậc thang, bọn họ chăm chú Thương Ngôn trưởng lão, hồi lâu , cũng càn rỡ tiếng.

 

Sảng khoái! Hy vọng! Điên cuồng!

 

Vì sự xuất hiện của Ninh Hi Nguyên, cảm xúc của mỗi đều châm ngòi đến cực điểm.

 

“Linh Tộc cứu !”

 

Thương Ngôn trưởng lão hai mắt ngấn lệ, ông mang theo tâm trạng kích động triệu tập vài vị nguyên lão, đang chuẩn mở cuộc họp.

 

Chủ đề cuộc họp đơn giản.

 

Thánh nữ phản bội bỏ trốn.

 

Con gái của Thánh nữ tự nhiên nên ở , Thánh nữ thực hiện nghĩa vụ.

 

Phòng họp u ám âm sâm, mấy vây quanh bàn tròn xuống.

 

“Con tiện nhân cũng tính là quá ngu, để một giọt m.á.u cho chúng .”

 

dẫn đầu phá vỡ sự tĩnh lặng, trong giọng là oán độc phẫn hận.

 

“Hừ, nợ con trả, thiên kinh địa nghĩa!”

 

“Phi phi, đây vốn dĩ là nghĩa vụ của Thánh nữ bọn họ.”

 

Những âm thanh ồn ào chồng chất lên , tràn ngập sự ác độc và căm ghét.

 

Thương Ngôn trưởng lão trầm ngâm : “Bên cạnh con nhóc một cường giả Chí Tôn Cảnh, cưỡng ép giữ nó , e là chút khó khăn.”

 

“Còn cả tên Đại hoàng t.ử Yêu Tộc gì đó nữa, nhất định trừ khử, thể để sống.”

 

Lời rơi xuống, chỉ trầm mặc nửa giây, lập tức đề nghị: “Ngàn vạn năm nay, Ngôn Linh Trận còn từng dùng qua.”

 

“Chúng chỉ cần lừa nó trong Ngôn Linh Trận, nó tuyệt đối thể trốn thoát.”

 

Đề nghị lập tức nhận sự ủng hộ của tất cả , thậm chí nhanh đưa nghi vấn.

 

“Ngôn Linh Trận... đồ vật tổ tiên để thể......”

 

Lời nghi vấn xong, nhanh cắt ngang.

 

Người đưa giải pháp mặt đầy lệ khí: “Nói nhiều lời vô nghĩa như gì, các ngươi tự c.h.ế.t ?”

 

“......”

 

Trong một mảnh trầm mặc, tất cả đều ngầm đồng ý đề nghị .

 

Trên khuôn mặt già nua của Thương Ngôn trưởng lão lộ nụ cổ quái, những nếp nhăn ngang dọc khô khốc ép giống như vỏ cây khô.

 

“Cứ như .”

 

“Tiện thể g.i.ế.c luôn tên Ân Minh .”

 

“Có sức mạnh huyết mạch của Thánh nữ, chút Yêu Tộc cỏn con thì sợ?!”

 

-

 

Sắc trời dần tối, Ân Minh trong phòng.

 

Bản năng động vật khiến nhạy bén nhận một thở nguy hiểm.

 

Gấp... gấp gấp gấp!

 

Mãi cho đến khi đến gõ cửa thông báo ăn cơm.

 

Ân Minh nắm c.h.ặ.t hai tay, hít sâu một mở cửa.

 

Hắn nghĩ kỹ .

 

Thừa dịp đám mở miệng tung lời nguyền rủa... sẽ tay cắt ngang.

 

Cùng lắm thì cá c.h.ế.t lưới rách.

 

Khi bước ngoài thì đụng ngay Ninh Hi Nguyên, theo bản năng mở miệng hỏi: “Cái đó... vị ?”

 

Chí Tôn Cảnh hung tàn nguy hiểm.

 

Không !?

 

Khi hỏi câu , hai mắt Thương Ngôn trưởng lão đều tròng, ông cấp thiết chờ đợi câu trả lời của Ninh Hi Nguyên.

 

Ninh Hi Nguyên đóng cửa , về phía Ân Minh: “Mang theo chút vướng víu.”

 

Ân Minh:???

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phan-dien-co-chap-nha-ta-bi-hon-phat-khoc-roi/chuong-460-bua-toi-cua-quy-va-su-nhiet-tinh-gia-tao.html.]

 

Không ... vị chỉ là một vật trang trí dính .

 

Đó chính là Chí Tôn Cảnh a!

 

Mang theo thể khiến yên tâm gấp trăm .

 

Bây giờ cứ cảm thấy trong lòng lông lá, thấp thỏm lo âu.

 

Tâm trạng của Thương Ngôn trưởng lão trái ngược với Ân Minh, ông mặc kệ nụ mặt lan rộng.

 

Ý trời, tất cả đều là ý trời.

 

Chí Tôn Cảnh , sẽ bớt nhiều phiền phức.

 

“Để chào mừng Thánh nữ trở về, bộ Linh Tộc chúng tổ chức tiệc tối tại Thánh địa.”

 

“Hy vọng Thánh nữ thể một đêm tuyệt vời.”

 

Thương Ngôn trưởng lão khom , thỉnh thoảng đầu đ.á.n.h giá đôi mắt của Ninh Hi Nguyên.

 

Giống.

 

Quá giống.

 

Xinh y như Thương Khởi.

 

Ánh mắt của Thương Ngôn trưởng lão khiến Ân Minh cảm thấy rợn tóc gáy, Ninh Hi Nguyên thần sắc bình tĩnh.

 

Thậm chí mở miệng đính chính: “Không Thánh nữ nha.”

 

Người tự tung tự tác như , thật đáng ghét.

 

Thương Ngôn trưởng lão: “Ha ha...”

 

Trong nụ ý vị rõ xen lẫn sự căm ghét khó nắm bắt.

 

Quả nhiên.

 

Không hổ là con gái của Thương Khởi, giống hệt ả .

 

Ích kỷ ác độc, chút tinh thần trách nhiệm nào.

 

Nơi ở của Linh Tộc cũng tính là lớn, qua những ngôi nhà đầy dây leo xanh biếc , về phía nơi trống trải.

 

Đại khái là góc Tây Nam.

 

Cây cối ở đây cành lá cong xuống, tự phát sinh trưởng thành mái vòm hình tròn.

 

Mỗi một chiếc lá đều tỏa ánh sáng màu trắng.

 

Nơi còn sáng hơn cả ban ngày.

 

Trên chiếc bàn tròn bằng chất liệu gì, những món ăn đặt bên thể hiện một vẻ trong suốt long lanh.

 

Rất , tinh xảo.

 

cảm giác thèm ăn.

 

Sự mâu thuẫn khiến trong lòng Ân Minh càng thêm bất an, nhưng Ninh Hi Nguyên thản nhiên xuống.

 

Thương Ngôn trưởng lão xuống.

 

Còn tám nữa, khi bọn họ hành lễ với Ninh Hi Nguyên, bộ đều xuống bên cạnh chiếc bàn tròn.

 

Phải là, hương vị của những món ăn tinh xảo cũng kinh kém.

 

Ngay cả linh quả điểm xuyết món ăn, cũng căng mọng ngọt ngào.

 

Ân Minh:???

 

Không chỗ của !

 

Không ...

 

Hắn gì cũng là Đại hoàng t.ử Yêu Tộc, chút mặt mũi cũng cho ?

 

Hơn nữa... ý định cho lên bàn ăn cơm, tại gọi đến!

 

Sỉ nhục ?

 

Cảm giác về sự nguy hiểm, trong nháy mắt đạt đến cực điểm.

 

Trên chiếc bàn ăn tròn khổng lồ ai chuyện.

 

Thậm chí chỉ Ninh Hi Nguyên động đũa ăn đồ ăn, ánh mắt của những khác yên tĩnh và tường hòa, bộ tập trung Ninh Hi Nguyên.

 

Trong khí tràn ngập sự áp chế.

 

Ân Minh cảm thấy sắp điên .

 

 

“Thánh nữ, cơm nước ý ?” Thương Ngôn trưởng lão run rẩy giọng , dẫn đầu phá vỡ sự yên tĩnh c.h.ế.t ch.óc .

 

Ninh Hi Nguyên: “Không tồi.”

 

Nàng hề keo kiệt lời khen ngợi.

 

Ân Minh nuốt nước miếng.

 

Cứ thế mà ăn xuống ?

 

Chẳng lẽ một chút cũng sợ đám động tay động chân trong đồ ăn ?

 

“Thánh nữ nếu ở nơi , những thứ ngày nào cũng thể ăn.”

 

Thương Ngôn trưởng lão , thế là những khác bàn cũng dần dần tươi hớn hở.

 

“Thánh nữ là sự tồn tại chí cao vô thượng nhất.”

 

 

Loading...