Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 500: Dỗ Dành Chó Con, Hắn Thật Dính Người
Cập nhật lúc: 2026-03-05 17:00:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn nắm lấy tay Ninh Hi Nguyên, đặt ở bên mặt, để lòng bàn tay và sườn mặt dán hảo.
“Có thể... thể...”
Giọng khàn tràn ngập do dự và thăm dò, giống như c.h.ế.t đuối vớ cọc gỗ, đôi mắt về phía Ninh Hi Nguyên , tất cả đều là sự mong đợi cẩn thận từng li từng tí.
Hô hấp Ninh Hi Nguyên chậm nửa nhịp.
Sự xung kích thị giác chút mạnh.
Giống như con công xòe đuôi mặt nàng, rực rỡ ch.ói mắt.
Trên thực tế thứ nàng đối mặt con công, là hồng thủy mãnh thú mà vô sợ hãi e ngại, tránh còn kịp.
“Có thể gọi một tiếng .”
“Ninh Ninh, gọi một tiếng.”
Ánh mắt Yến Kỳ An giống như keo dính đặc quánh, dính mặt Ninh Hi Nguyên, khi di chuyển kéo từng sợi từng sợi cầu xin dính nhớp.
Ninh Hi Nguyên: “... Yến Yến.”
“Yến Yến đừng ?”
Ngón cái của nàng nhịn lau qua mặt Yến Kỳ An, làn da trắng nõn để vết đỏ nhàn nhạt.
Giọng điệu giống như dỗ dành trẻ con để lộ sự bất đắc dĩ, nhưng Yến Kỳ An vẫn vì hai câu mà cảm thấy ngọt ngào.
Linh hồn khô héo toả sự sống.
Ninh Hi Nguyên bỏ qua tia sáng trong nháy mắt sáng lên trong mắt nam nhân, rực rỡ ch.ói mắt.
“Ninh Ninh...”
Ngực Yến Kỳ An nóng lên, đè nén cảm xúc dâng trào như thủy triều, giọng vẫn đang run rẩy.
“May mà ngài.”
“Ninh Ninh.”
Hắn thật may mắn.
May mắn vì Ninh Hi Nguyên mà tồn tại, đây là vinh quang của .
May mà là .
Không nào khác.
Ánh mắt chân thành nóng bỏng, Ninh Hi Nguyên rũ mắt, dám .
Nàng từng nghĩ tới, nàng cũng là sự tồn tại quan trọng như đối với khác.
“Ta là của ngài.”
“Ninh Ninh.”
Yến Kỳ An vùi đầu trong lòng Ninh Hi Nguyên, cánh tay tráng kiện vòng qua eo Ninh Hi Nguyên, gắt gao siết c.h.ặ.t.
Thật thích.
Thật thích Ninh Ninh.
Thật thích...
Ninh Hi Nguyên hình dung tâm trạng của như thế nào, giống như ngã tầng mây dày đặc, tất cả sự mềm mại bao bọc, tản vị ngọt nồng đậm.
Có chút say lòng .
Yến Kỳ An nhét trong lòng Ninh Hi Nguyên, ỷ mật.
“Thật dính nha...”
Khóe miệng Ninh Hi Nguyên nhếch lên, xoa nắn dái tai Yến Kỳ An.
Sau đó nàng như nguyện tiếng hít thở dồn dập.
Mọi cử động của nàng đều thể tác động đến cảm xúc của .
“Thật dính a.”
“Tiểu khôi của .”
Ninh Hi Nguyên than thở, khóe miệng nhếch lên, đào cái đầu của Yến Kỳ An từ trong lòng nàng .
Nàng nâng mặt Yến Kỳ An, hạ xuống một nụ hôn.
“Đừng nữa, Yến Tử.”
“Trông thật đáng thương.”
Yến Kỳ An: “......”
Nụ hôn chuồn chuồn lướt nước nổ tung trong não , giống như pháo hoa, rực rỡ nhiều màu.
Sức lực tứ chi rút , xúc cảm phóng đại vô .
Môi của Ninh Ninh.
Ngọt.
Là mùi vị quen thuộc.
Ninh Hi Nguyên ở trong lòng .
Ninh Hi Nguyên hôn .
Chỉ đơn giản là nghĩ thôi, m.á.u huyết cuộn trào, hưng phấn run rẩy.
Ninh Hi Nguyên đùi Yến Kỳ An, sự đổi của nàng rõ ràng.
Nàng đưa tay xuống nắm... lấy.
“Lên ?”
Ninh Hi Nguyên ngậm thu hết sự quẫn bách của Yến Kỳ An đáy mắt.
Thôi bỏ .
Tiểu Yến T.ử đáng thương, ở bên mấy ngày cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phan-dien-co-chap-nha-ta-bi-hon-phat-khoc-roi/chuong-500-do-danh-cho-con-han-that-dinh-nguoi.html.]
Dù Lục Triều Dương một năm cũng là , ba năm cũng là , kém mấy ngày .
Nếu nàng , nước mắt của Yến Kỳ An sẽ nhấn chìm nàng mất.
Lại chờ một chút.
Về phần Đế Thương gì đó, cứ để đắc ý mấy ngày.
-
Đế Thương một chút cũng đắc ý.
Ngược , gần đây phiền lòng cực kỳ.
Tin dữ Ninh Hi Nguyên sống , bất luận là ai xong cũng sẽ mất ngủ cả đêm.
Đây đều tính là gì, điều khiến kinh hãi nhất là, sức mạnh của vẫn luôn ở trong trạng thái bạo động.
Lúc mạnh lúc yếu.
Sao như !
Cảm xúc nóng nảy nhấn chìm , tìm thấy ngọn nguồn.
Chuyện quá đáng sợ.
Phần lớn thế lực của Thập Phương Phúc Địa đều nghiêm trận chờ đợi.
Thiên Thê, chỉ cần bọn thể tìm Thiên Thê, trả bất cứ giá nào cũng tiếc.
Không ai thành thần.
Không ai phi thăng.
Mà những và sâu kiến hy sinh trong quá trình , chỉ thể chúc bọn họ kiếp may mắn hơn một chút.
Không Tang rơi sự bận rộn từng .
Bọn họ rõ, Thiên Thê vô dụng, bọn họ Thần Giới đường tắt dễ như trở bàn tay hơn.
Từ tin tức đứt quãng của chủ gia truyền đến, mức độ hỗn loạn của Thần Giới, từng .
-
“Quân thượng, linh hồn chi lực của Đông Hoang Thần Quân càng lúc càng mạnh, chúng thể đề phòng.”
Mạnh đến mức, Tang Thành thể bớt chút thời gian trong lúc bận rộn bái kiến Vĩnh Sinh Đại Đế.
Tang Thành thành kính quỳ lạy, cố gắng để lộ sự nóng nảy.
Trên thực tế, lui xuống từ chiến trường tiền tuyến, sự chật vật che giấu .
Trước mặt , nam nhân ở vị trí cao mặc một bạch y, chỉ vàng ch.ói mắt, thêu từng đóa hoa xuân nở rộ.
Vĩnh Sinh Đại Đế.
Chủ nhân của Đông Thần Vực.
Nhìn kỹ , bảy phần giống với khuôn mặt của Đế Khâu, càng thêm uy nghiêm thần thánh, thể xâm phạm.
“Cựu thần mà thôi.”
“Tang Thành, ngươi thể xử lý .”
Vĩnh Sinh Đại Đế dậy, phía ngoài.
Chuyện ứng phó quá nhiều, về phần Đông Hoang Thần Quân...
Cựu thần, thì nên ngã xuống ở thời đại cũ.
Không đáng để lo.
Tang Thành cúi đầu, cung kính đáp: “Vâng.”
Cứ để , tự tay bóp c.h.ế.t mầm mống uy h.i.ế.p Đông Thần Vực .
Khi ngang qua Tang Thành, Vĩnh Sinh Đại Đế mở miệng, giọng lạnh băng để lộ từng tia từng tia ý lạnh: “Không thứ gì cũng tư cách trở thành đối thủ của .”
Ví dụ như bán yêu ti tiện, ví dụ như cựu thần sớm nên ngã xuống.
-
Ngủ ngon nhé, .
Mấy ngày đó, Yến Kỳ An giống như cái bóng vứt bỏ , dính lưng Ninh Hi Nguyên.
Ăn cơm, ngủ gật, thoại bản.
Im lặng, nhưng cảm giác tồn tại cực mạnh.
Ninh Hi Nguyên cũng là mấy ngày nay mới , cơm nước gần đây đều do Yến Kỳ An tự tay .
Mùi vị cũng tệ.
Tiểu Yến đồng chí ở phương diện , tiến bộ nhanh.
Ninh Hi Nguyên sấp bên giường, bông tuyết bay múa bên ngoài, trong dày vẫn ấm áp.
Vì thế tự chủ nhớ tới canh Yến Kỳ An hầm.
Quay đầu, nam nhân trong góc tối, giống như một bức tượng sự sống, hiếm thấy sán bên cạnh nàng.
“Yến Tử, qua đây .” Ninh Hi Nguyên đưa tay về phía Yến Kỳ An, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh giường êm, hiếm khi nguyện ý chia sẻ vị trí ngắm cảnh cực với khác.
Giọng ngả ngớn giống như đang trêu chọc chú ch.ó nhỏ hiểu tiếng .
Yến Kỳ An cố nén khóe miệng theo bản năng nhếch lên trào phúng, đáy mắt hiện lên do dự.
Hắn thích tuyết.
Không thích gió lạnh.
Càng thích ngày đông tiêu điều.
Sự giãy giụa chỉ lóe lên trong đáy mắt, chậm rãi tới, tay giấu trong tay áo run rẩy.
Hắn chăm chú bóng lưng Ninh Hi Nguyên, bỏ qua màu trắng xóa ngoài cửa sổ.