Phản Diện Cố Chấp Vì Tôi Mà Thần Hồn Điên Đảo - Chương 53: Phúc hắc x Kiêu ngạo (17)

Cập nhật lúc: 2026-04-29 21:02:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Chức thậm chí buồn liếc lấy một .

 

Cô vốn lương thiện, càng chán ghét kiểu lấy danh nghĩa đạo đức để ép buộc khác. Trước , cô từng chút bốc đồng, lấy báo đáp đất nước, nhưng bây giờ… thôi bỏ . Suy cho cùng, đây cũng chỉ là một thế giới cấu thành từ dữ liệu.

 

Lạc Hằng rời lâu, Tạ Vô Trần xách theo một giỏ tre bước . Hắn thoáng ngửi thấy trong gian, ngoài thở của thiếu nữ còn lẫn một mùi quen thuộc, sắc mặt lập tức trầm xuống.

 

“Có đến ?”

 

Khương Chức đang tò mò giỏ tre, liền gật đầu:

 

“Lạc đội đến, khuyên hy sinh.”

 

Đôi mày Tạ Vô Trần lập tức phủ lên một tầng lạnh lẽo, tựa như tuyết đọng đỉnh núi. Quanh tỏa sát ý khó che giấu. Nhận sự khác thường, Khương Chức rời mắt khỏi giỏ tre, khẽ thở dài:

 

“Đừng tức giận, sẽ theo . Cho dù m.á.u của thể dùng để nghiên cứu kháng thể virus, cũng sẽ . sống thêm một thời gian nữa.”

 

Những ngón tay đang siết c.h.ặ.t quai giỏ tre của Tạ Vô Trần dần thả lỏng. Hắn khẽ nhướn mày, đôi mắt vốn dịu dàng như nước thoáng hiện một tầng cảm xúc sâu lắng.

 

“Ừm, Chức Chức.”

 

nơi đáy mắt, vẫn âm thầm giấu kín một ý niệm tàn nhẫn, nhất định sẽ g.i.ế.c sạch bọn họ.

 

Giọng Khương Chức kéo trở thực tại:

 

“Anh kiếm ở nhiều rau củ thế ?”

 

Thậm chí còn cả cá và thịt lợn.

 

Tạ Vô Trần chậm rãi giải thích. Rau hái từ khu vườn gần làng, cá bắt ở con suối trong núi, còn thịt là lợn rừng do săn , tất cả đều xử lý sạch sẽ từ . Ngoài , còn lấy từ trong xe một gói cốt lẩu, chuẩn vô cùng chu đáo.

 

Ngọn lửa trong lò dần bùng lên, chiếc nồi sắt đặt bếp tỏa nóng ấm áp. Mùi thơm của nước lẩu nhanh ch.óng lan khắp căn phòng. Khương Chức đợi nổi nữa, vội thả rau nồi. Từ khi mạt thế bắt đầu đến nay, cô từng ăn lẩu. Vừa nếm một miếng, nước mắt kìm mà trào .

 

“Ngon… ngon quá!”

 

Tạ Vô Trần sợ cô bỏng, đặt một cốc nước ấm mặt, nghiêm giọng dặn dò:

 

“Cẩn thận nóng.”

 

Khương Chức nào chịu . Càng nóng, cô càng ăn nhanh hơn. Gương mặt trắng mịn dần ửng đỏ, đôi mắt đen sáng lấp lánh như , còn vẻ u ám ban ngày.

 

Đó chính là dáng vẻ Tạ Vô Trần yêu thích nhất, liên quan đến d.ụ.c vọng, chỉ đơn thuần là sự yêu thích thuần túy, như khắc sâu tận xương tủy, mang cảm giác thỏa mãn khó gì sánh bằng.

 

Ăn một lúc, cô bỗng chạy góc nhà, ôm mấy bình rượu do nông dân tự ủ, nở nụ rạng rỡ:

 

“Tối nay uống một chút nhé!”

 

Tạ Vô Trần thoáng do dự, nhưng thấy cô vui vẻ như , cuối cùng vẫn gật đầu:

 

“Không uống quá nhiều.”

 

Khương Chức lập tức lộ vẻ tinh nghịch, thè lưỡi trêu . Cô rót đầy một ly, ngẩng đầu uống cạn, hương trái cây ngọt dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi.

 

“Ngon lắm! Tạ Vô Trần, cũng uống !”

 

Hắn vốn thói quen uống rượu, nhưng ánh mắt đầy mong đợi của cô, vẫn đành nâng ly. Hương vị thứ ưa thích, so với rượu, càng cô hấp dẫn hơn.

 

Thiếu nữ uống hết ly đến ly khác, gò má dần ửng đỏ, bàn tay cầm ly cũng bắt đầu run nhẹ. Cuối cùng, chiếc ly trượt khỏi tay, rơi xuống đất phát một tiếng “choang” giòn tan.

 

Cô loạng choạng bước đến mặt , ánh mắt m.ô.n.g lung, đưa tay chạm lên gương mặt .

 

“Tạ Vô Trần!”

 

“Sao thế?”

 

“Tạ Vô Trần!!”

 

ở đây…”

 

Khương Chức mượn men rượu để thổ lộ, nửa tỉnh nửa mê, nhưng rõ ràng là chuẩn từ .

 

thích , Tạ Vô Trần.”

 

Đang vòng tay giữ lấy eo cô để tránh ngã, đồng t.ử Tạ Vô Trần chợt co . Hắn sững , nhất thời kịp phản ứng. Vừa dứt lời, Khương Chức cảm thấy hối hận. Cô loạng choạng rời khỏi vòng tay , tựa mép bàn, cúi đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phan-dien-co-chap-vi-toi-ma-than-hon-dien-dao/chuong-53-phuc-hac-x-kieu-ngao-17.html.]

 

“Xin … Tạ Vô Trần.”

 

Cô bắt đầu năng lộn xộn, giọng lẫn trong men say và tuyệt vọng:

 

“Ở tổ chức ác đồ đó… một kẻ biến thái cưỡng ép. Hắn hành hạ , coi là con hận , hận đến tận xương tủy…”

 

Cô ngẩng đầu, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống gò má tái nhợt, giọng run rẩy:

 

“Tạ Vô Trần… xin . cố ý giấu , chỉ là sợ… sợ một khi , sẽ rời bỏ , sẽ khinh thường …”

 

Giữa hai chỉ cách một chiếc bàn, Tạ Vô Trần lặng lẽ từng lời. Hơi thở dần trở nên nặng nề. Nỗi hối hận mãnh liệt như bóp nghẹt l.ồ.ng n.g.ự.c, từng nhịp thở đều đau đớn, tựa như lăng trì.

 

Trong đầu vang lên một giọng lạnh lẽo:

 

Tạ Vô Trần, chẳng mày nên vui ? Thiếu nữ mà mày từng coi như món đồ chơi, giờ đ.á.n.h mất hết kiêu hãnh, đó chẳng là điều mày mong ?

 

“Không như !” gằn giọng, gần như gào lên, âm thanh khàn đặc.

 

Một lúc , bước tới, nâng khuôn mặt cô lên, từng chữ rõ ràng:

 

“Chức Chức, sẽ bao giờ chê em.”

 

sẽ mãi mãi yêu em.”

 

Khương Chức cách gần, yên tâm khép mắt, khẽ kiễng chân hôn lên khóe môi . Không còn sự hoảng loạn như ban ngày, chỉ còn cảm giác dựa dẫm và tin tưởng.

 

Chạm làn môi mềm mại mang theo vị ngọt, đồng t.ử Tạ Vô Trần chợt co , nhịp tim đập dồn dập như phá vỡ l.ồ.ng n.g.ự.c. Đây là đầu tiên phản ứng mãnh liệt như , khác với những cưỡng ép lạnh lẽo .

 

Hắn nhanh ch.óng định , vòng tay siết c.h.ặ.t eo cô, nhẹ nhàng đáp nụ hôn. Hơi thở giao hòa, động tác chậm rãi mà dịu dàng.

 

Khi nụ hôn khép , Khương Chức khẽ thì thầm:

 

“Em thích , Vô Trần.”

 

[Hảo cảm của phản diện Tạ Vô Trần: 100]

 

Lý trí của tan vỡ. Tạ Vô Trần bế cô lên, sải bước nhanh phòng ngủ. Ánh trăng nhàn nhạt rơi xuống chiếc giường phủ ga trắng, tuyết ngoài cửa sổ tích dày bậu, ánh sáng mờ ảo bao trùm lấy hai bóng quấn quýt.

 

 

Ba giờ sáng.

 

Khương Chức chậm rãi mở mắt. Bên tai là nhịp thở đều đặn của đàn ông đang ngủ say. Cô nhẹ nhàng vén chăn, bước xuống giường, phát tiếng động.

 

Ánh mắt cô dừng gương mặt nghiêng tuấn tú của . Một lúc , khóe môi khẽ cong lên, nụ khẽ mang theo ác ý.

 

Tạ Vô Trần… đến lượt .

 

 

Sáng sớm.

 

Tuyết rơi dày đặc, ánh nắng len qua tầng mây xám. Mặt đường nhựa tuyết phủ kín, dày đến mức cao gần ngang bánh xe. Dư Tiểu Xuân ở ghế phụ, sử dụng dị năng dọn tuyết, mở lối phía . Không khí trong xe tĩnh lặng đến mức ngột ngạt.

 

Cuối cùng, Lạc Hằng lên tiếng phá vỡ sự im lặng:

 

“Khương Chức, ăn chút gì .”

 

Nhận ánh mắt hiệu, Tống Tuyết Phong miễn cưỡng xuống bên cạnh cô, lấy đủ loại thức ăn:

 

“Cô ăn gì?”

 

Khương Chức đống đồ ăn trong tay , khóe môi khẽ cong lên, thoáng lộ vẻ châm biếm. Trước , khi còn cùng bọn họ, cô chỉ xin một chậu nước rửa mặt mà còn viện cớ khan hiếm để từ chối. Vậy mà bây giờ, cần cô mở lời, chủ động dâng đồ ăn đến mặt.

 

Cô lạnh nhạt đáp:

 

“Không cần.”

 

Thực , cô từng ý định theo họ đến phòng thí nghiệm. Việc rời khỏi căn nhà nông đêm qua để tìm Lạc Hằng, chẳng qua chỉ là để thành nhiệm vụ tiếp theo.

 

Còn việc vì tối qua Tạ Vô Trần ngủ say đến … tất cả đều nhờ ly rượu .

 

 

Loading...