PHẬT KHÔNG ĐỘ TÔI - Chương 4.

Cập nhật lúc: 2026-03-24 19:16:03
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

4

Hôm đó, và Tần Việt ở nhà hàng cãi vài câu.

Lần đầu tiên trong đời , hóa một đàn ông cũng thể miệng độc đến .

Anh đúng là một kẻ lưu manh chẳng chút phong độ nào.

chọc đến phát , cuối cùng vẫn là Trương Trí Viễn tiếng tìm đến, dỗ về.

Việc trở mặt là vì đó mới , mà cũng học cùng trường với chúng .

Nghe vị đàn em danh tiếng nhỏ , tụ tập bên ngoài, nhắc đến mấy đàn chị năm ba.

Trong lúc đó một nam sinh nhắc đến tên , rằng đàn chị Lâm Vi chỉ kín tiếng mà còn xinh , vóc dáng cũng .

Kết quả Tần Việt châm một điếu t.h.u.ố.c, thản nhiên một câu: “Ngực to mà não rỗng.”

Lời truyền đến tai thì thành như .

tại chỗ hùa theo, hỏi , n.g.ự.c to khuyết điểm, vấn đề là não thì còn cứu .

Anh nhấc mí mắt, nhạt: “Có, uống nhiều sữa chua mà bồi bổ.”

Năm đó, sinh nhật , ở cổng trường nhận một trăm thùng sữa chua yến mạch do xe tải chở đến.

Người gửi là Tần Việt.

thật sự từng ghét một nào đến .

Khi gọi điện tìm tính sổ, đầu dây bên khẩy, hờ hững : “Bên đường thùng rác, chị thích thì vứt.”

Anh thật quá đáng.

May mà lâu đó, nước ngoài du học.

Thoáng cái năm năm trôi qua.

Trong thời gian đó, chúng bất kỳ liên hệ nào.

Ai mà ngờ , năm năm trở về từ nước ngoài, còn trở thành ni cô.

So với , Tần Việt bớt nhiều vẻ sắc nhọn, áo sơ mi mặc chỉnh tề, ánh mắt bình lặng, là sự chín chắn của một trưởng thành.

Chỉ là ánh như như , vẫn khó đoán, vẫn… khiến khó chịu như .

Chúng chuyện trong buổi tiệc, nhưng khi rời , cố ý ngoái đầu , cũng để một ánh mắt khó hiểu.

Anh nhướng mày.

Sau đó lái xe rời , bao xa dừng xe bên đường.

Trong xe vang lên bài hát giọng hí “Nan Khước”.

Khi hát đến câu “Trang điểm đậm sân khấu mở màn, vui buồn đài đều do một cất tiếng”, cửa ghế phụ bỗng kéo mở, một bước dài, Tần Việt .

Vị đại thiếu gia trầm trong buổi tiệc như cảm thấy trong xe ngột ngạt, tiện tay kéo lỏng cổ áo, lộ vài phần ngông nghênh và tùy tiện, lúc mới cong môi, cà lơ phất phơ:

“Tịnh Âm sư phụ, cô là xuất gia, loại nhạc , lục căn thanh tịnh.”

liếc một cái, đạp ga lái xe .

“Ê, cô , chỉ ngoài dạo thôi, lát còn mà.”

“C.h.ế.t tiệt, chạy chậm , cô điên ! Cô Phật Tổ phù hộ chứ thì …”

Xe dừng ở đường vành đai ngoài khu thắng cảnh núi Chu Sơn gần chùa Đạo Thanh.

Suốt đường lái nhanh.

Nơi hẻo lánh, đèn đường, xa xa ánh đèn neon cây mờ ch.ói.

Khi đạp phanh gấp, Tần Việt suýt đập đầu, buột miệng c.h.ử.i một câu.

vịn vô lăng, nhịn lớn, đến chảy cả nước mắt.

Tần Việt nhíu mày, mái tóc rối, ánh mắt cảnh giác: “Cô điên thật ? với cô thù oán, đừng hại , cũng ép cô tu…”

“Im miệng, mới điên.”

“…Không điên? Đưa đến cái nơi gì?”

“Tính sổ.”

“Tính sổ cái gì?”

Tần Việt ngả , trở về dáng vẻ tùy ý, còn hạ cửa kính, ngậm điếu t.h.u.ố.c: “ nợ cô .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-khong-do-toi/chuong-4.html.]

“Một trăm thùng sữa chua.”

“…Cô xuất gia mà còn nhớ chuyện đó !”

“Đương nhiên. Nghe hỏi thích con gái thông minh , thích, thích n.g.ự.c to.”

“Giờ mấy chuyện ý nghĩa gì?”

“Có. Tần Việt, năm lớp 12, một thời gian mỗi sáng đến lớp đều thấy bàn một hộp sữa chua yến mạch, là đặt.”

.”

“Anh thích .”

“Sửa một chút, là thích, bây giờ.”

Anh đặt tay lên cửa xe, gạt tàn t.h.u.ố.c, liếc , nửa nửa : “Hơn nữa, cô thích . Biết rõ sữa chua là đặt mà nào cũng mặt cảm xúc ném thùng rác, thật lãng phí.”

“Anh sai , lãng phí, là sớm thích uống thứ đó nữa.”

Tay cầm t.h.u.ố.c của Tần Việt khựng , khẽ : “Trước đến nhà ông ngoại, cả nhà đều thích sữa chua yến mạch. Cậu út dẫn siêu thị, nào cũng chất đầy xe.”

“Sau khi họ qua đời, từng uống .”

“…Vậy bây giờ với mấy chuyện gì?”

Tần Việt : “Bỏ lỡ thì thôi, dù cô cũng thích. Mắt kém là chuyện của cô, lẽ bây giờ gặp chuyện nhớ đến …”

Anh còn xong, nghiêng về phía .

Tần Việt sững , theo bản năng ngả , thấp giọng c.h.ử.i: “ hứng thú với ni cô…”

, khi đến gần, đưa tay về phía tay cầm t.h.u.ố.c của , lấy điếu t.h.u.ố.c.

Sau đó chỗ cũ, rít một mạnh.

Sắc mặt chút kỳ lạ, : “Còn dám hút t.h.u.ố.c, Phật của cô đang đó.”

chậm rãi thở một vòng khói, dập tắt điếu t.h.u.ố.c, ngẩng đầu lên bầu trời ngoài cửa xe.

“Đang đấy, nên càn một , dám ?”

“Dám cái gì?”

“Anh thích lớn , xem ?”

…”

Tần Việt c.h.ử.i một câu, , giọng hạ thấp: “Đừng tưởng cô đang tính cái gì. Giờ nhớ đến ? nữa, hứng thú với ni cô.”

“Ừ, , .”

liếc , tay đặt vô lăng, chậm rãi cong môi: “Đừng nghĩ nhiều, ba ép xuất gia, chỉ trả đũa ông , với ai cũng thôi.”

Nói xong, ngẩng đầu hiệu về phía con đường phía : “Qua ngã rẽ rẽ , thêm một đoạn là công viên Chu Sơn, ở đó thể bắt xe, tiễn nữa.”

Tần Việt một cái, ánh mắt trầm xuống, mở cửa xe bước xuống.

Xung quanh yên tĩnh và tối đen, chỉ đèn xe chiếu sáng con đường phía .

theo bóng lưng về phía , dáng cao dài.

Trong lòng âm thầm đếm, một, hai, ba…

Đếm đến bảy, đầu .

Anh trong ánh đèn, nhíu mày .

cũng .

Cuối cùng Tần Việt , đến cửa xe, mở kéo xuống.

“Lôi đây, còn bôi son, với ai cũng như ?”

Anh vẻ bực bội, mày rậm nhíu , nắm cổ tay c.h.ặ.t.

“Không son, là son dưỡng, môi khô thôi.”

“Thế ? thấy môi khô, mà là miệng cứng.”

Con đường vắng lặng , ánh đèn neon le lói tán cây.

Phật của đang .

Tần Việt ép lên xe, cách gần trong gang tấc, nhưng ánh mắt lạnh: “Cô , chỉ là trả đũa. sẽ giúp cô bất cứ chuyện gì, cũng cho cô bất kỳ lời hứa nào.”

“Em trai, nghĩ nhiều , cần gì cả.” , hôn lên môi .

Tay siết eo , thấp giọng c.h.ử.i: “C.h.ế.t tiệt, đừng ở đây, trong xe.”

Loading...