PHẬT KHÔNG ĐỘ TÔI - Chương 5.

Cập nhật lúc: 2026-03-24 19:16:17
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

5

Tháng bảy âm lịch, Trung Nguyên tiết.

tiếp mấy đợt nhà họ Lâm đến chùa Đạo Thanh thắp hương.

Đầu tiên là ba , Lâm Thành.

Một ông tổng giám đốc giàu , thích một đến dâng hương.

Trước mỗi ông đến, đều do trụ trì Hoằng Nhất đích tiếp, cùng ông lễ Phật.

Từ khi đến Vân Lý Am, việc giao cho .

Vào điện lạy ba lạy, dâng hương mười niệm, ông vô cùng thành kính.

Trong điện Địa Tạng Vương Bồ Tát của chùa Đạo Thanh, còn thờ bài vị vãng sinh của gia đình ông ngoại .

Mỗi ông đến, nhất định sẽ qua đó bái một .

Ba thường , khi còn trẻ lập nghiệp vất vả.

Lúc mới quen , cũng là vì chạy việc đến xưởng vật liệu xây dựng của ông ngoại.

Khi trời nắng nóng, ông khát đến sắp ngất, trong xưởng giếng nước, ông múc liền mấy gáo nước lạnh uống.

Mẹ thấy, sững sờ.

Sau họ yêu , để xứng với , ông quyết tâm gây dựng sự nghiệp.

Ông theo ông ngoại học ăn vật liệu xây dựng, chạy vạy mấy năm, chịu đủ gian khổ.

Khi quen đường quen mối, bắt đầu tự mở xưởng, lập công ty.

Ông ngoại giúp ông nhiều, cũng coi trọng trai chịu khó, chí tiến thủ .

Khi việc ăn khởi sắc, ông cưới .

Sau đó công ty quỹ đạo, nhận nhiều công trình, ngày nào cũng sớm về khuya, những cuộc nhậu dứt.

Trên thương trường, mấy nơi như trung tâm massage chân, hội sở giải trí, cũng thường xuyên mời khách.

Lâu dần, bắt đầu nghi ngờ, cãi vã.

Sau khi sinh lâu, họ xảy một cuộc khủng hoảng hôn nhân nghiêm trọng, suýt nữa ly hôn.

Ba , ông khác . Ông ngoại tiền, chỉ hai con là út.

Còn nhà ông điều kiện bình thường, em đông, chỉ riêng việc nuôi mấy đứa học đại học cũng nghèo đến mức còn gì.

Năm đó chú ba và cô cả của học giỏi, nhưng vì tiền, học xong cấp hai .

Ông là cả, dẫn dắt họ vươn lên, con đường nào khác.

Mẹ thường vì những chuyện nhỏ mà cãi với ông.

Cãi nhiều, ngay cả ông ngoại và út cũng sinh oán trách.

Luôn cảm thấy cả nhà ông như gà rừng bay lên cành cao, sang ức h.i.ế.p .

Mẹ đòi ly hôn, ông đồng ý.

Đến cục dân chính, bà chịu nữa.

Cứ dây dưa dứt.

Ông quen dì Trần ở bên ngoài, là với , nhưng với nhà ông ngoại.

Cậu út phá sản, gia đình gặp chuyện, đó đều là ông giúp đỡ.

Ông cố hết sức.

Lúc đó kích thích, phát hiện sự tồn tại của dì Trần và em gái , nhất quyết đòi ly hôn.

Lâm Thành nhiều, cuối cùng ông : “Đến tuổi ba mới hiểu, con sống một đời, ai cũng nhân duyên của , phúc báo của , đều tự tu mà . Không ai sinh bất hạnh, khổ nạn đều nguyên do, nên những gì của thì nên cưỡng cầu.”

xoay tràng hạt trong tay thật nhanh: “A Di Đà Phật, thí chủ đúng.”

Vài ngày , đường nhà Nhị thúc cùng ba vị biểu bên Đại cô và Tiểu cô, tổng cộng bốn đến chùa Đạo Thanh dâng hương.

Họ mặc váy trắng giản dị và sườn xám, tóc dài buông vai, trang điểm nhẹ tinh xảo, dáng vẻ tao nhã.

À, còn mang theo nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp. Dưới ánh hoàng hôn, bên tường vàng và trai phòng trong chùa, khi thì cầm kinh sách chụp ảnh, khi thì đốt hương thưởng .

Tiên khí bồng bềnh, một kiểu phong cách “Phật hệ” vướng bụi trần.

Cuối cùng họ tươi xem ảnh, bàn xem đăng tấm nào lên mạng xã hội.

Chỉ đường Lâm Giai là ít , trông đầy tâm sự.

bèn hỏi: “Giai Giai ?”

Đường còn kịp lên tiếng, biểu nhà Đại cô : “Còn nữa, thất tình chứ gì.”

“Chị đừng bậy.”

“Bậy gì mà bậy, chẳng con trai nhà họ Tần mới từ nước ngoài về ? Thích nên dò hỏi, với phận của , em xứng ? Người về nước là để cưới Ngô Ngọc Phi đấy.”

“Em thích .”

“Xì, thích em tự rõ. Ngốc thật, Ngô Ngọc Phi chẳng bạn học của em ? Nhà thế nào, cả nhà quan, bác cả còn là đầu, Tần Việt sẽ để mắt đến em?”

“Chị phiền , liên quan gì đến chị, lắm thế!”

Họ cãi cọ ồn ào rời , khi trời tối.

Điện thoại một tin nhắn .

Là Tần Việt gửi.

Anh lát nữa sẽ lái xe đến, bảo gặp.

Đàn ông đúng là miệng một đằng lòng một nẻo. Nói hứng thú với ni cô, mà hết đến khác vẫn tìm .

Trên con đường vành đai ngoài khu Chu Sơn, đó chúng gặp bao nhiêu .

Cùng hút một điếu t.h.u.ố.c, trong xe là mùi t.h.u.ố.c lá quen thuộc, hòa với mùi hương nhang áo cà sa.

Tay đặt lên eo , quen thuộc mà khẽ: “Không ăn chay , cũng thấy gầy .”

: “Anh thích gầy ?”

“Không thích, thích kiểu như cô, điên.” Dưới ánh đèn xe mờ tối, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc.

hỏi: “Anh sợ thần Phật ?”

Tần Việt khẩy: “Trên đời vốn Phật, trong lòng quá nhiều quỷ, nên mới thần.”

Rồi bóp má , hỏi trong lòng quỷ .

gật đầu, , nhiều.

Anh bật sảng khoái, cúi xuống bên tai : “Chị , thì xuống địa ngục , cùng .”

Vậy thì để Phật .

Anh sợ, cũng sợ.

Trước khi xuống địa ngục, cuộc vui nên triệt để hơn một chút.

khoác áo ngoài lên áo cà sa, đội mũ bucket, tô son.

Tần Việt dẫn leo núi, dạo chợ đêm, đến quảng trường trung tâm xem các bà cụ nhảy múa.

Trong công viên, đài phun nước nhạc nổi lên, giữa la né, bốn phía tia nước phun tung tóe, ướt cả .

Tần Việt chạy đến kéo , tóc cũng ướt sũng.

sảng khoái, với sợ tóc ướt.

tóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-khong-do-toi/chuong-5.html.]

Anh cũng đầy ngông nghênh, nhướng mắt : “Nếu cô tóc, cũng chẳng tự tìm đến .”

“… ”

sai , thật Tần Việt chẳng đổi chút nào.

Trong xương tủy vẫn xa, ngông cuồng như thế.

Người như , vốn dĩ nên giao điểm, mà giờ dây dưa cùng .

Sa đọa đến mức nhẹ nhõm, buông thả.

Anh đang trả đũa ba , còn thì khác, đang trả đũa .

Ban đầu hiểu, cho đến hôm dẫn đến một nhà hàng cao cấp ăn bít tết.

Trong nhà hàng đàn piano, ngẩng đầu hiệu lên chơi một bản.

từ chối, nhất quyết kéo qua, chỉ đích danh “Dòng sông Danube xanh”.

Mặt đàn phản chiếu bóng một phụ nữ.

Áo măng tô dài màu lạc đà, tóc ngắn ngang tai.

Mắt sáng răng trắng, khi ánh lên phong tình.

Ai mà , đó là một xuất gia đội tóc giả.

Người xuất gia nữa đàn.

Giai điệu “Dòng sông Danube xanh” chảy từ kẽ tay, vẫn thuần thục như .

Khi kết thúc, mới bất ngờ phát hiện Trương Trí Viễn cũng mặt trong nhà hàng.

Anh và em gái , Lâm Chi, cùng dậy, sững sờ .

Ngay bao ánh mắt, Tần Việt lười nhác, đầy trêu chọc, nâng cằm lên hôn.

Trong nhà hàng, vỗ tay, reo hò.

Tần Việt ghé tai : “Năm đó ghen, vì bên cô . Xem , giờ thành hiện thực .”

“Chị ? Khi đó chị vui như . cũng sắp cùng chị xuống địa ngục , chị nên cho xem…”

, cũng Trương Trí Viễn và Lâm Chi.

thẳng mắt Tần Việt, vòng tay qua eo , chủ động hôn .

“Tần Việt, yêu .”

Thời tiết dần trở lạnh.

Ở trai phòng hậu viện Vân Lý Am, đun nước pha .

Tính , và Tần Việt hai tháng gặp.

Lần cuối gặp, chính là hôm mấy cô em họ đến chùa dâng hương.

Tối hôm đó, gặp .

Trên con đường núi phía bắc khu Chu Sơn, Tần Việt kéo lên.

Mùa thu tiêu điều, xung quanh một bóng , đường gập ghềnh.

Cuối cùng chúng lên tới một đình nghỉ giữa sườn núi.

Gió nổi lên, Tần Việt mặc áo khoác đen, tay tựa lan can châm t.h.u.ố.c.

Liên tiếp mấy châm , mái tóc rối, giữa hàng mày hiện lên chút bực bội.

bước tới, nhận lấy bật lửa.

Anh liếc , nhướng mày, thẳng .

ở trong lòng , trong chắn gió của chiếc áo khoác, cúi đầu, nhón chân, dùng tay che ngọn lửa yếu ớt, châm điếu t.h.u.ố.c đang ngậm môi .

Tần Việt đôi mắt sâu như đầm nước tối. Điếu t.h.u.ố.c khó khăn lắm mới châm , hút hai , bỗng dập tắt, kéo lòng.

“Lại đây sưởi ấm.”

Trời lạnh, áo cà sa của lớp lót, đầu mũi hẳn đỏ lên vì lạnh.

Anh ôm từ phía , áo khoác ấm.

Ngoài nhịp tim mạnh mẽ, còn mùi hương quen thuộc , cùng chút hương gỗ nhẹ.

lặng lẽ cảnh ngoài đình, chậm rãi : “Sau đừng đến tìm nữa.”

Anh vùi đầu cổ , khẽ: “Tại ?”

“Anh sắp kết hôn , ai về vị trí nấy .”

“Vốn dĩ là ai về vị trí nấy, là cô chủ động , quên ?”

“Ừ, nên giờ cũng do kết thúc. Chúng dừng .”

“Cô tính.”

Anh nhẹ: “Nếu là cô chủ động kéo , trò chơi chán, cô quyền dừng.”

“Anh cũng là trò chơi, chơi cho vui thôi. Ảnh hưởng đến cuộc sống thì . Leo lên nhà họ Ngô dễ, lỡ xảy chuyện thì đáng.”

“Đang uy h.i.ế.p ?”

“Có thể coi là .”

“Thành cháy vạ lây, cùng lắm c.h.ế.t chung. Cô nghĩ sẽ sợ?”

“Tần Việt, đừng trẻ con.”

“Trẻ con?”

Anh lạnh, xoay , ánh mắt đầy châm chọc: “Tưởng cô đang nghĩ gì? Tiếp cận , chẳng cứu cô khỏi cái hố lửa đó ? Trương Trí Viễn vô dụng , cô bản lĩnh, nên ngay từ đầu là lợi dụng, đúng ?”

, thể cứu , ?”

“Lâm Vi, cô quan trọng đến mức đó. Dựa mà chắc chắn tình cảm của ? Dựa vì cô đắc tội với nhà họ Lâm? Chỉ vì ngủ với cô ? Ngay từ đầu rõ, sẽ giúp cô bất cứ việc gì, cũng cho cô bất kỳ lời hứa nào…”

Anh quá nhiều, nhói tim phiền.

vòng tay qua cổ , chặn miệng .

Gió lớn, trong đình nghỉ chúng hôn kiêng dè.

Cơn giận của vẫn tan, c.ắ.n dữ dội như trút giận.

Mùi m.á.u nhàn nhạt lan , khẽ rên một tiếng, cuối cùng bực bội : “Sao vướng tay cô nữa.”

Từ đó về , Tần Việt tìm nữa.

khi tụng kinh trong am, hỏi Huệ Minh sư thái: “Vì giàu thường tin Phật?”

Sư thái đáp: “Phật gia giảng vô thường. Vô thường là khổ. Những xoay vần trong thương trường và danh lợi, càng dễ đồng cảm mà hiểu Phật lý.”

hỏi: “Vậy chúng sinh chắc thật sự tin Phật, chỉ là một chỗ dựa tinh thần?”

“Có lẽ .”

“Vậy những hoang mang của chúng sinh, Phật đều thể cho câu trả lời ?”

“Có. Phật sẽ cho chúng sinh chân tướng của thế giới và mỗi sinh mệnh.”

thiền mặt sư thái, : “Sư phụ, đừng lừa con.”

“A Di Đà Phật, bần ni từng lừa .”

“Vậy thì . Cuối cùng, Tịnh Âm còn hỏi, Phật sẽ thiên vị bất kỳ ai, đúng ?”

. Phật chỉ bao dung, chỉ dẫn con đường giải thoát cứu rỗi cho chúng sinh.”

“Được, sư phụ nhớ lời con. Sau , con sẽ xây một Vân Lý Am quy mô như chùa Đạo Thanh, tặng cho và Phật của .”

“A Di Đà Phật.”

Loading...