Thời gian: Mười hai giờ đêm.
Địa điểm: Vùng ngoại ô phía tây thành Nam Dương.
Đêm đen như mực, bầu trời âm u một vì , chỉ một vầng trăng trắng bệch lạnh lẽo treo , gió thổi khiến bóng cây xào xạc, tựa như con quái vật đang nhe nanh múa vuốt há to cái miệng.
Tiếng gió vù vù như tiếng quỷ dữ gào thét, khí trong khu rừng phía tây ngoại ô vô cùng đáng sợ.
Nhiệt độ ở đây thấp hơn những nơi khác vài độ, hễ đến đêm là ai dám qua.
Trong khu rừng âm u thỉnh thoảng một bóng đen lướt qua, trong bụi rậm ẩn giấu nhiều ngôi mộ, một vài nấm mồ bia, đó cỏ dại mọc um tùm.
Khi Sủng Ái mở mắt , nàng cảm thấy đang ở trong một gian chật hẹp, nơi tối om nhỏ lạnh.
Tay nàng cử động chạm một miếng gỗ lạnh lẽo.
Tình hình gì đây? Bắt cóc?
Chẳng lẽ nàng nhốt trong một cái thùng gỗ nào đó?
Nàng còn kịp liên lạc với Phấn Cửu Cửu thì bên ngoài vang lên một giọng nữ khó .
“Thiên Thiên… Thiên Thiên…” Giọng phụ nữ như tiếng quỷ gọi hồn.
[Ting!] Tiếng hệ thống đột ngột vang lên bên tai.
May mà tâm lý của Sủng Ái đủ vững, nếu ở trong cảnh chắc chắn sẽ dọa c.h.ế.t khiếp.
[Thân phận của ký chủ là — Đào Thiên Thiên, một nữ quỷ c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ở ngoại ô.]
Sủng Ái: “…”
Vậy là, bây giờ nàng đang ở trong quan tài?
“Thiên Thiên… Ngươi mau đây…” Giọng bên ngoài vẫn đang gọi, khó đến cực điểm, như thể đang dùng lưỡi cưa kéo qua kéo t.r.a t.ấ.n lỗ tai khác.
“Ra ngoài thế nào?” Sủng Ái hỏi một câu.
Giọng nữ quỷ gọi hồn đột ngột im bặt, : “Cứ ngoài như bình thường thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-1131-minh-hon-quy-gia-thieu-soai-qua-biet-treu-choc-1.html.]
“Ta quên .” Sủng Ái lớn tiếng : “Ngươi giúp đào mộ lên .”
Nữ quỷ : “Thiên Thiên, ngươi ngốc , đào nhà của lên.”
“Không đào lên thì ngoài thế nào?” Sủng Ái hỏi.
“Cứ ngoài như bình thường thôi.” Nữ quỷ .
Sủng Ái: “…” Vấn đề về điểm xuất phát.
Sủng Ái từng nữ quỷ bao giờ, nàng đưa tay mò mẫm trong quan tài, đó vận sức mạnh đẩy mạnh ngoài.
“Ầm” một tiếng, ngôi mộ cô độc nổ tung, nắp quan tài cũng bay ngoài.
Trong chiếc quan tài màu đen hố sâu, một phụ nữ mặc giá y màu đỏ bò , mái tóc đen xõa lưng, khuôn mặt xinh ma mị ánh trăng lạnh lẽo trông càng thêm trắng bệch.
Sủng Ái ngẩng cái đầu cứng đờ lên, về phía gốc cây xa, một phụ nữ mặc trang phục thời Dân quốc đang c.h.ế.t lặng nàng.
“Ngươi, ngươi…” Nữ quỷ kêu lên: “Thiên Thiên, ngươi gì ?! Dọa c.h.ế.t !”
Không chỉ cho nổ nhà , mà còn nhập t.h.i t.h.ể bò khỏi quan tài.
Sủng Ái vặn vặn cổ, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên, : “Ra ngoài thôi.”
Nữ quỷ bay tới, : “Ngươi mau khỏi t.h.i t.h.ể , còn nhiều thời gian .”
Sủng Ái đưa hai tay duỗi một cái, : “Đi ?”
“Thiên Thiên, ngươi quên tối nay bái kiến Quỷ vương ?” Nữ quỷ lo lắng : “Chúng nữa là muộn đấy, lỡ như Quỷ vương trách tội chúng …”
Nụ môi Sủng Ái càng tươi hơn, nàng : “Nơi mà cũng Quỷ vương?”
Quỷ vương tu luyện ít nhất ba trăm năm, hơn nữa, oán khí cực mạnh mới hình thành , loại Quỷ vương oán khí cực lớn hung ác đáng sợ, mỗi ngày đều g.i.ế.c hoặc nuốt quỷ.
, Quỷ vương hung dữ lên thì đến cả quỷ cũng ăn.
“Thiên Thiên!” Nữ quỷ liếc xung quanh, hạ giọng : “Ngươi nhỏ thôi, để quỷ khác thấy là chúng tiêu đời đấy.”