Đoàn tiếp tục lên đường, kịp lúc trời tối thì đến con đường dẫn ngôi nhà cổ.
Ngôi nhà cổ giữa núi rừng hoang vắng, trông thê lương và tĩnh mịch như bỏ hoang, chiếc đèn l.ồ.ng đỏ treo cửa gió thổi khẽ đung đưa, toát lên vẻ âm u.
“Lạnh quá…” một lính thì thầm.
“Giữa chốn hoang vu chỉ một ngôi nhà, trông vẻ rợn …”
“ từng thấy thứ sạch sẽ ở ngoại ô phía tây, chuyện là thật chứ?”
Phó quan Dương liếc những lính đang bàn tán, lập tức dọa cho họ dám thêm lời nào.
“Thiếu soái, chúng ?” Phó quan Dương hỏi.
Người đàn ông khuôn mặt tuấn tú với những đường nét rõ ràng vẫn biểu cảm gì, thờ ơ : “Cậu gõ cửa.”
Hắn nay tin chuyện ma quỷ thần thánh, những thiên sư thích giở trò bịp bợm cũng đều đuổi khỏi thành.
Ngôi nhà cổ giữa chốn hoang vu quả thực trông vẻ đáng ngờ, nhưng quen với cuộc sống mưa b.o.m bão đạn, dù là rắn quỷ tà thần gặp cũng lùi bước.
Phó quan Dương trong lòng thiếu soái tin những chuyện ma quỷ , liền cưỡi ngựa tiến lên đến cửa nhà, xuống ngựa đến cánh cửa đóng c.h.ặ.t.
“Cốc cốc cốc…” Anh giơ tay gõ cửa.
Cánh cửa đột nhiên “két” một tiếng mở , một nha xinh xắn bước từ sân trong lát đá xanh.
“Ngài là?” Nha hỏi.
Phó quan Dương đ.á.n.h giá nha mặc váy màu nhạt vài , thầm nghĩ, nha trong phủ bôi phấn nhiều thì , do ánh trăng mà mặt trắng như ma.
“Xin hỏi chủ nhân của cô ở đây ? Chúng ngang qua đây, xin ở nhờ một đêm.”
Sau cánh cửa đột nhiên chui một tiểu đồng mặc áo đại cán màu đen, : “Các bao nhiêu ?”
Phó quan Dương giật , nhưng mặt vẫn biến sắc, thận trọng : “Mười mấy .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-1137-minh-hon-quy-gia-thieu-soai-qua-biet-treu-choc-7.html.]
Đào Minh Minh : “Vào , tỷ tỷ các sẽ đến, cho nha chuẩn nước cho các vị .”
Phó quan Dương khỏi nhíu mày, ngôi nhà chỗ nào cũng toát vẻ quỷ dị, lúc cửa mở thì nha đang từ trong sân , tiểu đồng đột nhiên xuất hiện hề phát tiếng động.
Tỷ tỷ của tiểu đồng họ sẽ đến?
Thực phó quan Dương theo thiếu soái nam chinh bắc chiến, trong lòng cũng tin ma quỷ, nhưng chuyện tối nay quả thực kỳ lạ.
Xung quanh vài dặm nhà dân, binh lính cả ngày đường, bụng cũng đói cả ngày, tìm một nơi để nghỉ ngơi ăn uống cho no bụng.
Hơn nữa, trăng tối nay mây đen che khá nhiều, xem lâu nữa sẽ mưa.
“Phó quan.” Giọng trầm thấp của đàn ông vang lên.
Phó quan Dương vội vàng gạt bỏ những suy nghĩ trong lòng, : “Thiếu soái, chủ nhân nhà đồng ý cho chúng ở nhờ.”
Một đội ngựa đến cửa, đàn ông ngẩng đầu tấm biển cửa — [Đào phủ].
Phó quan Dương : “Thiếu soái, chúng thôi.”
Người đàn ông xuống ngựa trong nhà cổ, binh lính phía dắt ngựa theo , một đội Đào phủ.
Khi tất cả họ đều trong, tiếng cửa từ từ đóng , một lính khỏi đầu .
Bên cạnh cửa lớn một nha mặc trang phục màu sẫm đang , mặt trắng bệch, đang đóng cửa.
Nha ở đó từ lúc nào?
Dường như nhận đang , nha đột nhiên đầu , đôi mắt đen láy trong đêm chút đáng sợ.
Người lính vội vàng đầu .
Trong đại sảnh thắp nến, gió lạnh thổi qua nến lúc sáng lúc tối, trong nhà tạo cảm giác lạnh lẽo âm u.