Phát Sóng Trực Tiếp: Nữ Đế Nghịch Thiên, Boss Luôn Tìm Cách Cưng Chiều. - Chương 1171: Minh Hôn Quỷ Gả: Thiếu Soái, Quá Biết Trêu Ghẹo! 41

Cập nhật lúc: 2026-04-23 11:46:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ân Vong Xuyên liếc , phó quan Dương lấy tiền từ trong túi đưa tới.

 

Anh lấy một túi bạc trắng đặt lên bàn, : “Đây là tiền cọc, nếu thiếu thể trả thêm, bà bộ giá y khiến hài lòng.”

 

Bà chủ Đỗ thèm liếc túi bạc trắng bàn, : “Nếu hai vị hài lòng, lấy một xu.”

 

Sủng Ái khá thích bà chủ Đỗ cá tính , mở miệng : “ tin bà chủ Đỗ nhất định thể bộ trang phục khiến chúng hài lòng.”

 

Ân Vong Xuyên nắm lấy tay Sủng Ái, : “Bà chủ Đỗ, hai ngày nữa chúng gặp .”

 

Nói xong, trực tiếp kéo Sủng Ái rời khỏi tiệm.

 

Sau khi rời khỏi tiệm, hai trực tiếp về khách sạn.

 

Khi Sủng Ái chú ý đến tên khách sạn – Khách sạn quốc tế Vương Triều, khóe miệng cô cong lên một nụ đầy ẩn ý.

 

Chậc chậc~

 

là thế giới nào cũng thể thấy tên của khách sạn .

 

“Phấn Cửu Cửu, đây là chuỗi khách sạn do ai mở ?” Chắc chắn là chống lưng, thời nào cũng sản nghiệp.

 

[Báo cáo ký chủ, hệ thống , nhưng mở khách sạn chắc chắn là một đại lão.]

 

“Ngươi thật sự là ai?” Giọng Sủng Ái mang theo một tia nguy hiểm.

 

[Người thật sự mà.]

 

Buồn quá (;′⌒`), ký chủ cứ động một tí là dọa hệ thống.

 

“Giữ ngươi để gì.” Sủng Ái ghét bỏ .

 

Hoắc Uy cho đến mời Ân Vong Xuyên, trong phòng ngủ chỉ còn một Sủng Ái, , một con quỷ.

 

“Tỷ tỷ…” Đào Minh Minh từ trong góc chạy .

 

Vẻ mặt gương mặt xinh trắng bệch của Sủng Ái phần u ám, : “Sao ngươi ở đây?”

 

Đào Minh Minh: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-1171-minh-hon-quy-ga-thieu-soai-qua-biet-treu-gheo-41.html.]

 

Nói các thể tin, tối qua ngủ ngoài đường đó.

 

“Tỷ tỷ.” Đào Minh Minh oan ức : “Ta lang thang phố cả đêm, trời sáng tìm chỗ nào nên trốn trong phòng của tỷ.”

 

“Ngươi vô dụng ?” Sủng Ái : “Sao những con quỷ khác thể tìm chỗ ở?”

 

Đào Minh Minh chọc chọc ngón tay, cúi đầu : “Ta ngoài thành.”

 

╭(╯^╰)╮ Cậu ở bên cạnh tỷ tỷ, để thiên sư bắt nữa.

 

Sủng Ái so đo với , lẽ vì c.h.ế.t khi còn nhỏ nên Đào Minh Minh vẫn là một đứa trẻ, một em bé dỗi.

 

“Minh Minh, đây với tỷ tỷ.” Cô vẫy tay .

 

Đào Minh Minh đột nhiên một dự cảm lành, nhưng vẫn ngoan ngoãn tới.

 

“Ngươi đến nhà bếp xem thứ gì gửi cho La Lan Lan .”

 

“Tỷ tỷ.” Đào Minh Minh nhe miệng lộ hàm răng trắng ởn, : “Có cần ăn thịt ả ngay bây giờ ?”

 

Từ khi La Lan Lan là nha xa đó, Đào Minh Minh lúc nào cũng xông đến g.i.ế.c c.h.ế.t La Lan Lan một cách tàn bạo.

 

Sủng Ái nhịn nhếch môi, : “Ngươi sợ đàn ông của ả ?”

 

Đào Minh Minh chợt nhớ đến đàn ông ở bên cạnh La Lan Lan, đôi mày nhỏ nhíu , : “Tỷ tỷ, đàn ông đó .”

 

Cậu cảm nhận gã đàn ông đó quỷ khí cực mạnh, âm sát đến cực điểm, ngay cả quỷ cũng dám dễ dàng đến gần.

 

Trong mắt Sủng Ái lóe lên tia sáng lạnh, giọng điệu lạnh như băng: “Ta đương nhiên , cũng giống , đều là quỷ bám x.á.c c.h.ế.t.”

 

“Cho nên, ngươi đừng hành động thiếu suy nghĩ…” Cô xoa đầu Đào Minh Minh, : “Kẻo g.i.ế.c c.h.ế.t.”

 

Gương mặt của Đào nhát gan càng trắng hơn, : “Hắn g.i.ế.c ?”

 

“Trong bụng La Lan Lan con của , nếu ngươi hại La Lan Lan, đương nhiên sẽ tay g.i.ế.c ngươi.”

 

Đôi mày nhỏ của Đào Minh Minh nhíu c.h.ặ.t hơn, : “Quỷ thai?”

 

 

Loading...