Ngày hôm .
Ân Vong Xuyên và Sủng Ái đến Hoắc phủ để cáo từ, nhưng còn cửa thấy một đội binh lính vội vã chạy ngoài.
Hai cùng tiến trong phủ, chỉ thấy Hoắc Uy đang ghế sofa với khuôn mặt trầm mặc, u ám.
Sủng Ái mở lời hỏi: “Tư lệnh, chuyện gì xảy ?”
Hoắc Uy ngẩng đầu lên, thấy hai họ thì thở dài một tiếng nặng nề, : “Cũng chuyện gì quá lớn, Thiếu Đình bỏ nhà từ đêm , đến hôm nay vẫn thấy về, đang phái ngoài tìm kiếm.”
Hóa là quý t.ử duy nhất của Hoắc Uy – Hoắc Thiếu Đình xảy chuyện.
Một đêm về, đúng là vô cùng khiến lo lắng, hèn chi sắc mặt Hoắc Uy kém như .
Hoắc Uy xoa xoa chân mày, hỏi: “Ân thiếu soái, sáng sớm tới Hoắc phủ việc gì ?”
“Vốn dĩ hôm nay định đưa phu nhân về thành Nam Dương, nhưng công t.ử của Hoắc tư lệnh vẫn thấy về, là để cũng phái tìm giúp xem ?”
Thực lực của các quân phiệt bề ngoài thì vẻ giao hảo, nhưng thực tế thể giao chiến vì địa bàn bất cứ lúc nào. Hiện giờ con trai của Hoắc Uy mất tích, những sĩ quan quân đội đang mặt tại thành Lang Khê đều thể rũ bỏ trách nhiệm, dù tâm , Hoắc Uy cũng sẽ để ai rời khỏi đây.
Hoắc Uy lời Ân Vong Xuyên thì đáp: “Vậy thì phiền Ân thiếu soái .”
Ân Vong Xuyên và Sủng Ái rời khỏi đại sảnh, phía liền truyền đến giọng nhu mị của một phụ nữ: “Lão gia, Thiếu Đình vẫn về ?”
Sủng Ái đầu , chỉ thấy——
Giọng điệu của Hoắc Uy mang theo cơn giận: “Đã một ngày một đêm mà vẫn chẳng thấy bóng dáng , nó chạy đằng nào .”
Một phụ nữ ăn mặc lộng lẫy, lòe loẹt đang nép Hoắc Uy, dịu dàng : “Lão gia, đều tại em ...”
Hoắc Uy ôm lấy eo phụ nữ trẻ tuổi, trấn an: “Tư Cầm, liên quan đến em, là do cái thằng nghịch t.ử quá hiểu chuyện thôi.”
Khóe môi Sủng Ái gợi lên một độ cong châm chọc, đầu .
Hoắc tư lệnh vẻ ngoài tầm 30 tuổi, thực tế 40, mà phụ nữ nồng nặc mùi phong trần trong đại sảnh còn đầy 20 tuổi. Nghe , của Hoắc Thiếu Đình và Hoắc tư lệnh đây cực kỳ yêu .
Hừ, đàn ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-1177-minh-hon-quy-gia-thieu-soai-qua-biet-treu-choc-47.html.]
Chẳng trách Hoắc Thiếu Đình bỏ nhà .
Vừa bước khỏi Hoắc phủ, Sủng Ái liền thấy Trương thiên sư đang mang bộ mặt rầu rĩ.
Trương thiên sư thẳng tới, Ân Vong Xuyên bất động thanh sắc che chắn Sủng Ái ở phía .
“...”
Trương thiên sư bỗng cảm giác bản giống như kẻ .
“Thiếu soái, tìm lệnh phu nhân chút việc.”
Ân Vong Xuyên đáp: “Có chuyện gì ông cứ với .”
Sủng Ái cảm thấy buồn , bước lên một bước : “Thiên sư chuyện gì, chúng về khách sạn hãy .”
Trương thiên sư đành theo bọn họ về khách sạn quốc tế Vương Triều.
Sau khi đóng cửa , Trương thiên sư thẳng: “Hoắc Thiếu Đình và Tiểu Cửu Nhi mất tích .”
Sủng Ái : “Vừa nãy ở Hoắc phủ Hoắc thiếu gia là bỏ nhà , đồ của ông cũng theo luôn ?”
Trương thiên sư ho một tiếng, : “Đứa nhỏ đó và Thiếu Đình tình cảm , Thiếu Đình bỏ nhà liền tự ý ngoài tìm .”
Ông cau mày, tiếp: “ vốn tưởng nó sẽ đưa Hoắc Thiếu Đình về, nhưng hiện tại cả hai đứa đều bặt vô âm tín.”
Sủng Ái hỏi: “Xảy chuyện ?”
Sắc mặt Trương thiên sư trầm xuống: “Chắc chắn là , Tiểu Cửu Nhi từ nhỏ theo , một chút đạo pháp, bình thường đối phó nó.”
Hơi khựng một chút, ông : “ ở huyện biên giới xảy chuyện cương thi c.ắ.n , vạn nhất bọn chúng đụng thứ đó...”
“Cương thi?” Ân Vong Xuyên nhíu mày.
Trương thiên sư giải thích: “Thế gian quỷ, tu đạo, tự nhiên cũng cương thi.”
“Có những khi c.h.ế.t sẽ xảy hiện tượng thi biến, loại gọi là cương thi. Cương thi sinh từ oán khí của trời đất, lấy m.á.u tươi thức ăn, thường xuyên phát điên tấn công con . Nếu cào rách hoặc c.ắ.n, đó cũng sẽ biến thành cương thi.”