Đường phố thành Lang Khê lạnh lẽo vắng vẻ, đêm khuya một bóng , thỉnh thoảng bóng đen lướt qua.
Cửa sổ phòng tầng ba đột nhiên mở , một cơn gió lạnh thổi qua, trong phòng thêm một bóng .
Người đàn ông bàn sách qua, đặt cây b.út máy xuống, : “Phu nhân, nàng cuối cùng cũng về.”
Giọng điệu của đàn ông vẻ chút tủi ?
Như thể nàng là một kẻ phụ tình, bỏ rơi .
Đôi mày xinh của Sủng Ái nhuốm vài phần ý , nàng tới dựa bàn sách, : “Đợi lâu ?”
Ân Vong Xuyên tiến gần bàn sách, đối mặt với nàng, đôi mắt sâu thẳm chằm chằm nàng, : “Nếu đợi là phu nhân, bao lâu cũng nguyện ý chờ.”
Chậc~
Đôi môi đỏ mọng quyến rũ của Sủng Ái cong lên, nở một nụ mê hoặc yêu kiều, : “Đêm khuya , thiếu soái, chúng ngủ thôi.”
Ánh mắt Ân Vong Xuyên lập tức trở nên u ám, dậy từ bàn sách bước , một tay ôm nàng lòng.
“Phu nhân, thể cho , nàng ? Hửm?”
Anh dùng ngón tay thon dài trắng nõn nâng cằm nàng lên, cúi xuống ngửi ngửi, : “Trên nàng mùi của hầm mộ.”
Sủng Ái sững sờ, mũi nhạy quá nhỉ, thế cũng ngửi .
Đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của nàng, Ân Vong Xuyên cong môi, : “Trước đây, khi hành quân đ.á.n.h trận, thiếu tiền tài, chúng sẽ mượn tiền của c.h.ế.t.”
Bây giờ, trong quân đội của vẫn còn vài tên trộm mộ.
Anh thỉnh thoảng cũng theo hầm mộ, cho nên, đến gần nàng, ngửi thấy mùi quen thuộc.
Nàng chắc chắn chạm quan tài, hoặc là đồ vật trong hầm mộ.
“Hoắc Thiếu Đình và Tiểu Cửu Nhi gặp cương thi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-1183-minh-hon-quy-ga-thieu-soai-qua-biet-treu-gheo-53-them-chuong-cho-luu-huyen.html.]
Sủng Ái dựa , : “Cương thi Trương thiên sư xử lý, và Trương thiên sư tìm thấy hầm mộ của cương thi, hóa bên một lăng mộ, bên trong nhiều quan tài.”
“Bên trong trấn áp một cương thi vương, trận pháp phá hoại một chút, khi Trương thiên sư vá trận pháp, chúng trở về.”
Ân Vong Xuyên trầm giọng : “Phu nhân, , thể cho ?”
Sủng Ái “ừ” một tiếng, : “Chàng cần lo cho , đời và quỷ nào thể đối phó .”
Nàng nhẹ nhàng đẩy , : “Ta tắm.”
Ân Vong Xuyên dựa bàn, nàng đến tủ lấy một chiếc váy ngủ, bước phòng tắm.
Một lát , trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy róc rách.
Nghe tiếng nước, Ân Vong Xuyên chìm suy tư.
“Nếu nghịch thiên cải mệnh để dương, nguyện ý trả giá dương thọ để nối mệnh cho cô , ngươi nguyện ý tổn hao dương thọ ?” Đây là lời của Trương thiên sư.
Mà đương nhiên nguyện ý, chỉ chờ thời cơ đến, là thể giúp nàng dương.
Sủng Ái tắm xong , mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, để lộ cánh tay trắng nõn, xương quai xanh tinh xảo, và đôi chân thon dài.
Nàng tới, hỏi: “Đang nghĩ gì ?”
Ân Vong Xuyên hồn, nàng mặc đồ mát mẻ, ánh mắt tối , : “Đang nghĩ về nàng.”
Sủng Ái cong môi , : “Ta đang ở mặt ?”
Ân Vong Xuyên ôm lấy eo nàng, cúi đầu hôn lên môi nàng, từ từ ma sát, khẽ : “Phu nhân một giây ở mặt , liền nhớ nhiều.”
Sủng Ái khẽ hé môi đỏ đáp nụ hôn nóng bỏng của đàn ông.
Hai hôn , cùng ngã chiếc giường mềm mại.
Nụ hôn nồng nhiệt của Ân Vong Xuyên rơi xuống cổ nàng từ từ xuống, khẽ c.ắ.n xương quai xanh của nàng, bàn tay luồn trong váy của nàng…