Sủng Ái ngẩng đầu thiếu niên kiêu ngạo khó thuần, : “Cậu là quái vật ?”
“Hửm?” Thiếu niên nghi hoặc.
“Cậu quái vật, tại sợ .” Sủng Ái mỉm .
Nếu là quái vật thì còn dễ giải quyết một chút, tại ... cô cảm giác thể thoát khỏi .
Quyền Thiếu Trạch giật , Bạch Mạt Mạt hôm nay giống như biến thành một khác, luôn thể mang đến cho sự kinh ngạc.
Vừa mới dâng lên vài phần hảo cảm, câu tiếp theo của thiếu nữ liền đập nát nụ khuôn mặt tuấn tú của .
“Sau chọc một , sẽ đ.á.n.h một .” Nụ mặt Sủng Ái vô cùng ngọt ngào, nhưng ngữ khí kiêu ngạo tột cùng.
Quyền Thiếu Trạch híp mắt , che giấu tia tàn nhẫn xẹt qua.
lúc .
Chuông lớp vang lên.
“A, học .” Sủng Ái vỗ vỗ chiếc áo khoác , : “Quyền thiếu gia, chiếc áo khoác sẽ trả cho , chắc chắn cũng chẳng thiếu một chiếc áo khoác .”
Nói xong, đợi Quyền Thiếu Trạch phản ứng, cô thẳng về phía phòng học.
Vừa bước lớp, các bạn học thấy Sủng Ái ướt, liền chắc chắn cô bắt nạt.
Chỉ là, chiếc áo khoác cô đang khoác —— rõ ràng là áo khoác của nam sinh!
Là nam sinh nào giúp đỡ đứa con gái xí Bạch Mạt Mạt chứ.
Sủng Ái trở về chỗ của , tự động che chắn những lời bàn tán của học sinh trong lớp.
Giáo viên hô bắt đầu tiết học, Quyền Thiếu Trạch liền chậm rãi bước .
“Quyền thiếu gia, em mau về chỗ .” Sắc mặt giáo viên chút gượng gạo.
Các bạn học trong lớp thấy Quyền Thiếu Trạch mặc áo khoác, lập tức suy đoán, chiếc áo khoác Bạch Mạt Mạt là của Quyền Thiếu Trạch đấy chứ?
Không thể nào, thể nào, tuyệt đối thể nào!
Quyền Thiếu Trạch thể đối xử với một đứa con gái xí .
Dù ngày tận thế đến, bọn họ cũng tin Quyền Thiếu Trạch giúp Bạch Mạt Mạt.
ngay lập tức, bọn họ vả mặt.
“Tránh .” Quyền Thiếu Trạch lạnh lùng thốt hai chữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-133-hoa-khoi-gia-dien-ac-thieu-buong-tha-treu-choc-13.html.]
Nam sinh bốn mắt cạnh Sủng Ái lập tức run rẩy cả , nuốt nước bọt, run rẩy : “Cậu, đây ?”
Bên cạnh chính là Bạch Mạt Mạt đó, cô gái xí công nhận của lớp C, đối tượng mà tất cả học sinh đều chán ghét.
“Còn thứ hai ?” Quyền Thiếu Trạch lạnh lùng liếc .
Nam sinh bốn mắt vội vàng thu dọn đồ đạc của , vội vã lên phía .
Cho dù Quyền Thiếu Trạch chỗ của , nhưng chỗ của Quyền Thiếu Trạch, cũng gan xuống.
“Mau véo một cái, hôm nay rốt cuộc là , cảm giác cả thế giới đều đổi ...”
“Hu hu hu, Quyền thiếu của mà cùng đứa xí, trời ơi, thể chấp nhận nổi...”
“Bạch Mạt Mạt hạ cổ Quyền thiếu ...”
Giáo viên ho nặng nề một tiếng, : “Trật tự, bây giờ bắt đầu học.”
Ánh mắt Sủng Ái thẳng lên bảng đen, vì nhiều lý do mà cô từng học cấp ba, cho nên nhiệm vụ coi như cho cô cơ hội trải nghiệm cuộc sống vườn trường.
Cô quyết định sẽ trở thành một học bá đam mê học tập.
Vài phút .
Trên bàn học của cô đột nhiên xuất hiện một cục giấy vò viên.
Sủng Ái theo bản năng sang bên cạnh, khẽ nhíu mày, bên cạnh cô ý kiến.
mà...
Nếu dám giở trò, quấy rầy cô học tập.
G.i.ế.c tha!
Sủng Ái cầm tờ giấy bàn mở xem.
[ thấy .]
Nhìn thấy ? Cái gì cơ?
Sủng Ái suy nghĩ một chút, cho hai dòng chữ.
[Nhìn thấy cái gì? Cảnh cáo đừng phiền học, nắm đ.ấ.m to bằng cái nồi đất của để trưng bày .]
Quyền Thiếu Trạch mở tờ giấy , thấy dòng chữ mang theo sát khí của thiếu nữ, đuôi chân mày khẽ nhướng lên, cầm b.út hồi đáp.